Triệu Quế Phân lộ vẻ mặt rối rắm, lão đầu Vương Thủ Thành con trai út của , trong lòng âm thầm thở dài, con lớn , giữ cũng giữ !
“Mấy đứa cũng nghĩ như thế đúng ?” Vương Thủ Thành quan sát mấy đứa con trai, kỹ từng một.
Mấy đứa con trai rối rít cúi đầu, ngoại trừ Vương Thanh Hòa.
mà thái độ của đều khác gì .
Nhất là Vương Thanh Kỳ và lão nhị Vương Thanh Phú.
Vương Thanh Phú nghĩ đến chuyện nếu thể cầm ít tiền là trong lòng vô cùng hưng phấn: “Cha, nhà chúng nhiều như thế, nếu thật sự cho bọn con quản chút tiền nào thì sớm muộn gì cũng sẽ chuyện. mà cho dù bọn con tiền thì cũng sẽ riêng. Nhà chúng sẽ loại chuyện mất mặt !”
“ đó cha, ít nhất tiền kiếm trong núi lấy chia cho bọn con.” Vương Thanh Kỳ cũng theo.
Trong lòng lão tam Vương Thanh Chính cũng hưng phấn, nhưng mà cho dù lên tiếng thì cũng chỉ là thấp cổ bé họng, ai chịu .
Lão tứ Vương Thanh Lượng quan tâm mấy chuyện : “ đó cha, nên chia một chút cho bọn con! Trong đất kiếm bao nhiêu tiền cha đều lấy hết , bọn con núi kiếm tiền…”
“Thằng cả, con thì ?” Vương Thủ Thành về phía con trai cả.
Vương Thanh Hòa , vẫn cứ lộ vẻ mặt giống như bình thường, về phía cha ruột : “Con ý kiến, nhưng mà chia như thế nào đây?”
Anh nhẹ nhàng mấy chứ, lập tức cho tất cả đều im lặng.
Không vì chuyện gì khác, chỉ vì lập tức nghĩ đến, cả… là thu hoạch nhiều nhất từ trong núi! Vậy chia kiểu gì ?
Bọn họ kiếm bao nhiêu đều chia cho gia đình một nửa, tự giữ lấy một nửa ?
Vậy chẳng là bọn họ sẽ lấy tiền con mồi mà cả săn ?
Nếu mỗi ngày tất cả núi thu hoạch gì đều cầm bán, chia một nửa cho gia đình, còn chia đều cho năm em thì bọn họ cam lòng, dù thì chị dâu cả là ngay chẳng cách việc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-47.html.]
Mọi lập tức đều im lặng.
Vương Thanh Hòa cũng cứ lạnh nhạt bọn họ, trong lòng cực kỳ trào phúng.
Muốn bỏ và Tú Tú , tự chia của tiền kiếm khi bọn họ núi, đúng là mơ thật.
Mọi im lặng, thậm chí hối hận, bọn họ nên nhắc đến chuyện .
Vương Thanh Hòa cũng ý định cho bọn họ cơ hội đổi ý: “Nếu chuyện , chúng giải quyết ngay hôm nay luôn ? Cũng đỡ cho nhắc nhắc , đến lúc đó trong lòng suy nghĩ khác, gia đình cũng trở nên rối loạn. Nếu hôm nay quyết định , năm nay tự lên núi săn thú .”
“Con đang uy h.i.ế.p cha?” Lão đầu Vương Thủ Thành lập tức nổi giận.
Đôi mắt già nua khi về phía Vương Thanh Hòa giống như phun lửa.
Vương Thanh Hòa cũng lạnh nhạt , lẽ ông đang chuẩn đ.á.n.h nhỉ?
Trong nhà hình như ngoại trừ thì còn ai đ.á.n.h nữa.
Cũng chỉ lúc đối mặt với , ông già mới lộ vẻ mặt như thế.
Lúc Vương Thủ Thành ý định đ.á.n.h cho thằng con cả một trận, nhưng mà nghĩ đến chuyện hiện tại trong nhà đang cần , chỉ thể nhịn.
Ông xụ mặt : “Mấy đứa coi chuyện chia như thế nào?”
Mấy em đều gây họa.
Không ai dám lên tiếng.
Cuối cùng vẫn là lão nhị Vương Thanh Phú mở miệng đề nhị: “Cha, là cha quyết định , trong nhà vẫn là do cha chủ.”
“Hừ!” Vương Thủ Thành hừ lạnh một tiếng : “Sau trong nhà thu hoạch cái gì, năm em bọn con đều chia đều. Cho dù là việc nhiều là việc ít thì đều như ! Ai cũng đừng hòng lén giấu tiền riêng.”