“Được , chuyện cứ quyết định như thế , ăn cơm thôi.” Vương Thủ Thành thấy bà già chuẩn nổi giận, lập tức cướp lời kết thúc đề tài .
Dạo gần đây hai vợ chồng nhà thằng cả càng lúc càng tôn trọng hai vợ chồng già bọn họ, đây cũng dấu hiệu gì.
Vẫn tốn công lấy lòng bọn họ mới .
Cả gia đình ăn xong bữa trưa trong hòa bình, Bạch Tú Tú kéo Vương Thanh Hòa về phòng.
Cô nhanh ch.óng kéo rèm lên.
Thấy cô như thế, ánh mắt Vương Thanh Hòa lóe lên, gương mặt trắng nõn lộ chút lúng túng: “Tú Tú, chuyện … Buổi trưa đủ thời gian, chúng chờ đến buổi tối ha?”
Bạch Tú Tú đang dụ hai đứa nhỏ sân chơi xong sửng sốt, đầu thấy gương mặt đỏ rực của , bực bội mắng: “Xùy! Đầu óc thể suy nghĩ chút việc đắn ? Em đang chuyện quan trọng với đó.”
Vương Thanh Hòa chút mê mang, đây là chuyện quan trọng ?
Bạch Tú Tú nắm tay : “Anh cho kỹ đó nha.”
Trong ánh mắt khó hiểu của Vương Thanh Hòa, Bạch Tú Tú giơ tay chọc nhẹ nút thu hoạch màn nước mà chỉ một cô thấy.
Ngay lập tức, giường đất xuất hiện một đống cây kim ngân nhỏ.
Lúc Vương Thanh Hòa từng khác kể về mấy chuyện ly kỳ huyền ảo, vẫn luôn cho rằng đó chỉ là chuyện bịa đặt cho vui. Nhìn thấy cảnh , phản ứng đầu tiên của là kích động, cũng vui vẻ, mà là ngơ ngác, đó mang theo một chút tức giận và nghi ngờ.
Anh nghi ngờ thứ gì đó bám vợ của !
mà mấy ngày nay ở chung với cô cũng phát hiện cái gì khác thường.
Anh cô, nhỏ giọng hỏi: “Vợ, em còn nhớ rõ đầu tiên chúng gặp , và em cái gì ?”
Hả?
Bạch Tú Tú chỉ cảm thấy phong cách của lạ, nhưng dù bọn họ cũng sống chung với nhiều năm như thế, cô lập tức đang suy nghĩ cái gì.
Cô dở dở : “Anh hỏi em, em thể gả cho , bảo cái gì cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-35.html.]
Lúc xem mắt cô cũng cho sợ hết hồn! Cô từng gặp thẳng thắn, nhưng thấy ai thẳng như !
Vương Thanh Hòa yên tâm, đó về phía mấy cây kim ngân giường đất, hỏi: “Mấy cái …”
Bạch Tú Tú kể chuyện vòng tay với , nhưng mà chuyện cô từng c.h.ế.t một , chỉ là ngoài ý gặp vòng tay, ghép nối với một thứ kỳ quái.
“Chẳng trách em bảo tìm hạt giống d.ư.ợ.c liệu cho em.” Vương Thanh Hòa cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần vợ vẫn là vợ của , là .
Còn chuyện cái vòng tay kỳ quái , trong lòng Vương Thanh Hòa chút lo lắng.
Của quý động lòng , bảo vật thể d.ư.ợ.c liệu sinh trưởng nhanh như thế, nếu truyền ngoài thì gia đình bọn họ sẽ gặp nguy hiểm cỡ nào chứ?
mà nếu ôm một bảo vật như thế sử dụng thì cũng quá phí phạm của trời .
Trong lòng Vương Thanh Hòa theo bản năng đưa quyết định: “Tú Tú, chờ ăn tết xong chúng riêng .”
Bạch Tú Tú thế lập tức vui vẻ: “Ra riêng? Vậy chẳng chúng thiệt thòi to ?”
Vương Thanh Hòa chỉ chứ tiếng nào.
Anh và Tú Tú kết hôn nhiều năm, đương nhiên cô đang nghĩ gì!
Số tiền đưa cho gia đình, cách lấy trở về.
“Chúng phơi mấy cây kim ngân trong phòng, đó mang lên huyện bán. Khoảng thời gian đừng cho ai phòng của chúng . Chờ thu hoạch vụ thu xong , tìm thêm một ít hạt giống d.ư.ợ.c liệu.” Vương Thanh Hòa dặn dò vợ, kỹ cho cô kế hoạch riêng của .
“Mấy chuyện em , mau việc .” Bạch Tú Tú vô cùng hài lòng về biểu hiện của chồng .
Anh mừng như điên, cũng lộ vẻ tham lam.
Suy nghĩ đầu tiên của là nghĩ cách giấu diếm chuyện kỹ càng hơn.
Vương Thanh Hòa mới ngoài bao lâu, Triệu Quế Phân lập tức đến đập cửa: “Vợ thằng cả? Ban ngày ban mặt mà cô đóng cửa cái gì? Mau đây! Đi lên núi.”