“Anh còn nhớ rõ những lời thím Phùng ở nhà kế bên ?” Bạch Tú Tú hỏi .
Vương Thanh Hòa gật đầu: “Nhớ, thím Phùng nhiều chuyện.”
“ , nào thím Phùng cũng đều là đừng quá độc ác linh tinh là cha sẽ dám ăn h.i.ế.p nữa, lúc em cảm thấy thím bắt điểm yếu gì đó của cha , mãi đến thím đến chuyện năm xưa gì đó.” Bạch Tú Tú thấy chồng đang nghiêm túc lắng .
Cô dịu giọng , cố ý lộ vẻ dịu dàng tiếp: “Lúc em cảm thấy cha đối xử với và mấy đứa con khác giống , giống như bọn họ là một nhà, mà là nhặt từ bên ngoài. Chuyện gì vất vả đều là , kiếm chỗ gì đó thì cả gia đình chia đều. mà bọn họ cái gì thì bao giờ chia cho . Sau khi hai chúng kết hôn, em bao giờ thấy bọn họ tính toán cho , cho nào. Cho nên em mới đoán, khi nào là do bọn họ nhặt về ? Cho nên hôm nay em mới tìm thím Phùng.”
Bạch Tú Tú lặp hết những lời cô tìm thím Phùng hỏi thăm cho Vương Thanh Hòa .
mà chuyện khiến cô cảm thấy kinh ngạc là Vương Thanh Hòa chẳng hề đau buồn chút nào.
Cô vốn dĩ chuẩn sẵn sàng tinh thần dỗ chồng của .
Dù thì trái tim của nào cũng đều bằng thịt, cũng sẽ đau.
Vương Thanh Hòa thấy vợ tiếp nữa, chút rầu rĩ mở miệng với cô: “Anh cũng đoán đại khái .”
“Anh đoán ? Anh mà vẫn cứ để cho bọn họ ăn h.i.ế.p !” Bạch Tú Tú lập tức càng giận hơn, chồng của cô ngu đến thế ?
Ánh mắt Vương Thanh Hòa trong suốt, bình thản.
Anh Bạch Tú Tú cũng bất giác yên tĩnh .
Vương Thanh Hòa chỉ cảm thấy chút lạnh, ôm lấy vợ , tiếp tục lời thật lòng của : “Anh vì loại như bọn họ đồng ý nuôi lớn , mà quăng núi cho sói ăn. Khi còn nhỏ, ánh mắt của bọn họ khi tràn ngập vẻ ghét bỏ thèm che giấu chút nào. Anh cũng sớm và mấy đứa em khác giống . Bọn họ cha ruột của , cũng chẳng quen với , chỉ là nuôi dưỡng lớn lên. Cho nên cũng suy nghĩ kỹ , trả ân tình cho bọn họ. Anh bẩm sinh khỏe hơn bình thường một chút, việc cũng thấy mệt. Bọn họ cho ăn bao nhiêu cơm, đều quy đổi thành tiền. Bọn họ cứu một mạng, cũng đổi thành tiền. Bắt đầu từ mười tuổi xuống ruộng việc, đến năm nay cũng trở gần xong . mà nếu bọn họ nuôi dưỡng là vì nguyên nhân khác, bọn họ xứng nhận lấy phần ân tình mà trả thì nhất định sẽ bắt bọn họ trả gấp một trăm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-119.html.]
Vương Thanh Hòa cũng là một thích chuyện, chuyện cũng luôn chậm.
mà giọng của êm tai, còn trai, Bạch Tú Tú thích , cũng thích ngắm !
Bảo một nhiều chữ như thế, đúng là quá hiếm !
Bạch Tú Tú còn đang thầm cảm thán trong lòng, lập tức thấy lấy một cuốn sổ nhỏ .
“Đừng đây là sổ sách ghi với bọn họ đó nha?” Bạch Tú Tú còn tưởng ghi sổ là tính ở trong đầu, kết quả là ghi sổ thật ?
“Xin …” Vương Thanh Hòa đột nhiên mở miệng.
“Anh xin em cái gì?” Bạch Tú Tú lộ vẻ mặt khó hiểu.
Vương Thanh Hòa ôm lấy cô, vô cùng áy náy : “Anh nên cho em , để em cần coi bọn họ là cha chồng mới đúng. Lúc và em kết hôn hứa là sẽ dối giấu diếm em chuyện gì, kết quả còn giấu em chuyện . mà để em là một cha vứt bỏ.”
Bạch Tú Tú thật sự ngờ rằng lý do giấu diếm cô là thế !
mà bao lâu , Bạch Tú Tú nghĩ đến chuyện khác.
Kiếp khi cô c.h.ế.t, chắc là Vương Thanh Hòa sẽ cho rằng cô c.h.ế.t là vì chuyện cho cô nhỉ?
Bạch Tú Tú chút đau lòng: “Vương Thanh Hòa, em hỏi một chuyện.”