Cô nhớ kiếp , Vu Chiêu Đệ cứu Cố Hương Chức, sự tác hợp của hai nhà, Vu Chiêu Đệ liền gả cho Cố Lẫm vợ kế, thoạt cũng là một nhà hòa thuận. cảnh dài, Vu Chiêu Đệ ngược đãi Cố Hương Chức. Cuối cùng Cố Lẫm ly hôn với cô , ngoài dự đoán của cưới con gái út Từ Tiểu Điệp nhà Từ kế toán, bởi vì tình yêu của và Từ Tiểu Điệp quá mức khiến khiếp sợ, Từ kế toán suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t con gái, Từ Tiểu Điệp lấy tự sát uy h.i.ế.p, cuối cùng như ý nguyện gả cho Cố Lẫm.
Sau đó, cô liền nữa, lúc đó truyền đến tin tức thi đại học, cô căn bản quản nhiều như nữa. Ai mà về thành phố chứ.
Lúc cô thấy may mắn Cố Lẫm Vương Nhất Thành, kết hôn ba , cô đều nhớ . Chuyện nếu đổi là Vương Nhất Thành, kết hôn vô , quá nhiều, ngoại trừ thanh niên tri thức Đường ở điểm thanh niên tri thức, cô nhớ nổi nữa...
Ây đúng, hình như còn một thanh niên tri thức...
A phi!
Trọng tâm, trọng tâm là Cố Lẫm!
Mặc kệ cái tên Vương Nhất Thành đó c.h.ế.t !
Người cô cân nhắc chỉ Cố Lẫm.
Cho nên tình địch của cô vẫn ít, nhưng kiếp á, tại , hướng giống kiếp lắm, Vu Chiêu Đệ vì cứu mà gả nhà họ Cố, hai nhà còn trở mặt .
Mặc dù sự tình đổi, nhưng cô cảm thấy, đây là một biểu hiện khác của việc cô là con gái ruột của ông trời. Đây là ông trời đang dọn sạch chướng ngại vật cho cô đấy, thấy ? Sự tình đều giống , nhưng sự giống đối với cô mà là lợi.
Nghĩ đến đây, cô "cục cục" bật .
Trời đều giúp cô !
Trần Văn Lệ dương dương đắc ý, cô là ông trời ưu ái đấy.
Cho nên việc cấp bách, cô nắm bắt trái tim của Cố Lẫm, gì quan trọng hơn một khuôn mặt xinh . Cô á, lúc vẫn là sai bước . may mà cô phản ứng nhanh, cũng ông trời giúp đỡ, ngược ảnh hưởng gì lớn.
Cô bước cung tiêu xã, đến lúc mua chút kem tuyết hoa .
Đáng tiếc, bây giờ cũng chỉ loại .
Trần Văn Lệ vặn vẹo eo, cảm thấy biểu hiện thật bên cạnh Cố Lẫm, bắt đầu từ những bên cạnh , Cố Lẫm là một con hiếu đấy. Cô ngâm nga khúc hát, tâm trạng đặc biệt sảng khoái. Cô tâm trạng sảng khoái, khác còn sảng khoái hơn cô .
Bảo Nha liền cảm thấy thật vui vẻ, cô bé ôm một bát cơm trắng, đôi đũa nhỏ múa bay lên, gắp từng miếng thịt kho tàu, đây là thứ ở nhà ăn . Giống như những đứa trẻ như bọn chúng ngày thường là cần , nhưng lúc thu hoạch vụ thu đều một việc nhỏ, ai cũng lười biếng.
Cho nên á, mỗi năm thu hoạch vụ thu kết thúc, ba cô bé vì thưởng cho sự bận rộn và chăm chỉ của cô bé trong vụ thu, đều sẽ tìm một ngày dẫn cô bé ngoài ăn thịt đấy.
Bảo Nha rõ ràng mới là một bé gái sáu tuổi, mà ăn hết một bát cơm trắng, thịt thịt cũng ăn nhiều, hai ba con gọi một phần thịt kho tàu, gọi một phần trứng xào. Ăn sạch sành sanh, hai đều tâm mãn ý túc.
Bảo Nha:"Ba ơi, chúng ạ?"
Vương Nhất Thành:"Đi, dẫn con đến nhà cô con chào hỏi một tiếng, tối nhờ xe bò của thôn Ngưu về nhà."
Bảo Nha:"Tuyệt quá."
Cô bé ngay mà, ba cách nhất.
Vương Nhất Thành dắt con gái thẳng đến nhà chị tư, Vương Nhất Hồng và Triệu Xuân Dương bây giờ vẫn sống cùng ba , cả nhà sáu sống cùng , may mà nhà coi như diện tích lớn, đủ chín mươi mét vuông đấy. Cái trong nhà phân cho công nhân thành thị bây giờ đều coi là .
Hai ăn cơm xong đến nhà, lúc Vương Nhất Hồng đang giặt quần áo, gia đình hai vợ chồng đều chính là như , thời gian nghỉ ngơi cũng là bận rộn ngừng nghỉ một khắc nào. Vương Nhất Hồng thấy tiếng gõ cửa, vội vàng mở cửa:"Ai đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-50.html.]
"Cô ơi, là cháu, cháu là Bảo Nha đây ạ."
Vương Nhất Hồng mừng rỡ mở cửa:"Ây dô Bảo Nha đến ."
Cô chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Nha, :"Bảo Nha nhà chúng xinh hơn ."
Bảo Nha lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, tự luyến :"Đó là đương nhiên, Bảo Nha càng lớn càng ."
Cô bé ăn nhiều đồ ăn ngon đấy, chắc chắn sẽ lớn lên xinh mà.
Đứa trẻ nhỏ xíu , hai chuyện cũng chẳng quan hệ gì.
Vương Nhất Hồng:"Mau ."
Cô nhường cửa, Vương Nhất Thành quanh:"Chỉ một chị ở nhà ."
Vương Nhất Hồng:"Chẳng , hai ông bà già dẫn Triệu Bình Triệu An công viên , rể em sửa xe ."
Cô rót nước đường đỏ cho hai , đây là đãi ngộ tiếp đãi khách quý, Bảo Nha ôm nước đường đỏ, cảm thấy hôm nay thật sự quá hời quá hời. Cô nhóc khách sáo dựa sô pha, bộ dạng nhỏ nhắn lười biếng.
Hết cách , đây là bản năng của con mà, ăn no , liền buồn ngủ.
Vương Nhất Hồng:"Đứa bé thế? Là mệt đúng ? Đi, cháu phòng cô tư ngủ một giấc."
Bảo Nha:"Vâng!"
Cô nhóc sải đôi chân ngắn ngủn nhảy từ sô pha xuống.
Vương Nhất Hồng dẫn cô bé về phòng, :"Nào, cháu ngủ một lát , lát nữa ba cháu sẽ gọi cháu."
Bảo Nha ngoan ngoãn gật đầu, tự nhiên cởi giày lên giường xuống, Vương Nhất Hồng đắp chăn mỏng cho cô nhóc, cô còn ngoài, cô nhóc bắt đầu ngáy khò khò .
Vương Nhất Hồng:"..."
Thật là, đứa trẻ nhà ai thì giống đó mà.
Đứa trẻ nhà Tiểu Ngũ Tử, cũng tự nhiên khách sáo giống hệt .
cô hiếm lạ đứa trẻ khách sáo cởi mở như , rụt rè sợ sệt, cô chướng mắt.
Vương Nhất Thành ngoài :"Năm nay em còn câu đối ?"
Cô thấy xấp giấy đỏ đó .
Vương Nhất Thành gật đầu:"Viết chứ, , em còn thể đổi chút tiền mà."
Hắn chút nào cũng cảm thấy ngại ngùng, :"Chị, chị lấy b.út lông và mực của bác cả cho em dùng một chút."
Vương Nhất Hồng "phụt" một tiếng bật , :"Em á, chị ngay em đến là để chiếm tiện nghi mà."