Vương Nhất Thành quả quyết tiếp tục, đập thêm vài cái, cái rương quả nhiên "cạch" một tiếng mở .
Ừm, ổ khóa xịn đến , cũng đọ hòn đá.
Vương Nhất Thành đưa tay định mở , Bảo Nha xổm một bên, :"Để con để con."
Vương Nhất Thành:"Được, con mở ."
Bảo Nha xoa xoa tay, thổi một , :"Tay Bảo Nha là hên nhất!"
Nói xong, cô bé lập tức mở rương , chút do dự.
Cô bé cũng quyết đoán đấy. Vương Nhất Thành cúi đầu ,"chà" một tiếng.
Hắn :"Con gái, chúng thu hoạch khá đấy."
Bên trong rương để lác đác năm sáu chục đồng tiền. Ngoài tiền , còn tem phiếu, đủ các loại, mệnh giá nào cũng , lẻ tẻ. Ngoài những thứ , còn một bộ bài cửu, bốn năm bộ tú lơ khơ.
Sở dĩ cái rương đầy ắp, là vì ngoài những món đồ nhỏ , còn một đôi găng tay da dày cộm, là đồ ấm áp. Dưới găng tay là một chiếc áo gi-lê, áo gi-lê bằng da bò, còn hai lớp, bên trong thế mà còn nhồi cả bông. Chính vì chiếc áo gi-lê , nên cái rương mới đầy ắp.
Vương Nhất Thành:" là đồ ."
Hắn cũng thèm bài cửu và tú lơ khơ, trực tiếp vơ hết những thứ khác nhét túi. Còn về áo gi-lê và găng tay mới, thì chắc chắn cất . Bọn họ lên núi ai là đeo gùi, vặn để trong gùi.
Bảo Nha chỉ bài cửu:"Ba ơi, cái chúng lấy ?"
Vương Nhất Thành:"Không lấy, thứ mới là thứ rắc rối, giá trị, chúng lấy nó gì."
Vương Nhất Thành đóng rương , móc cái ổ khóa rách lên, khóa nữa . quan tâm, trực tiếp bế con gái lên, cọ cọ lung tung xung quanh. Không bao lâu , còn dấu giày của trẻ con nữa. Hắn tiếng đập rương ai thấy . Theo lý mà bọn họ cách Trần Văn Lệ một xa , cô thể thấy. cũng khó , cho nên Vương Nhất Thành dám chậm trễ, xóa sạch dấu chân của con gái xung quanh, men theo đường cũ nhanh về, dọc đường giẫm lên dấu chân lúc đến của con gái. Dấu chân to đè lên dấu chân nhỏ. Cho dù tới cũng trẻ con từng đến.
Hắn nhanh, gần như là chạy chậm , thực sự nhanh. Chẳng mấy chốc sắp xuống núi. Đến đây, ngược chậm , lúc mà còn chạy thì quá lộ liễu. Vương Nhất Thành bế con gái, :"Bảo Nha , ba con giống những đứa trẻ khác, con thông minh hơn con nhà , cũng thông minh hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Cho nên những chuyện a, con để trong lòng là , ngoài rêu rao đấy. Nếu , tìm đến, chúng sẽ xui xẻo đấy. Không chừng còn ăn đòn mấy trận chứ, con hiểu ?"
Bảo Nha ba khen ngợi ba tin tưởng, nghiêm túc gật đầu:"Con hiểu."
Vương Nhất Thành:"Con thông minh như , đương nhiên là hiểu . Ba từ nhỏ tinh ranh, con cũng ngốc, hai thông minh chúng thể sinh một đứa ngốc nghếch chứ. Bảo Nha nhà chúng là tinh ranh nhất."
Bảo Nha nở nụ ngọt ngào, gật đầu:" a."
Hai bọn họ cũng ngờ, lên núi một chuyến thu hoạch nhiều như . Vương Nhất Thành nghĩ, nếu thu hoạch thêm vài nữa, còn kiếm nhiều hơn cả . Cứ chuyện xem, hắc, đúng là vận may. Vương Nhất Thành bế con gái sắp xuống núi, liền thấy một đám trẻ con trong thôn rủ lên núi. Lúc rau dại gì, nhưng cũng thể nhặt cành cây. Phàm là nhà nào thiếu nhân lực, trẻ con đều ngoài việc.
Nhà việc nhiều là vì hai ba của đều là tay việc cừ khôi, sớm chất đầy phòng chứa củi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-309.html.]
Đám trẻ con đang ríu rít trò chuyện. Vương Nhất Thành thấy Táo Hoa, đây là bé gái nhà đại phòng họ Cố. Hôm nay cô bé cùng các bé gái nhà họ Cố, mà theo mấy cô bạn nhỏ. Mấy cô bé mồm năm miệng mười hỏi:"Hương Chức nhà thật sự nhốt ?"
Táo Hoa gật đầu:" , nó hiểu chuyện, ầm ĩ một trận ở nhà. Ông nội tớ nhốt nó ba ngày, cho ăn cơm."
Táo Hoa nghĩ đến thời tiết lạnh giá , nghĩ đến mùi vị của việc nhịn đói, càng cảm thấy nên ngoan ngoãn lời, thể giống như Hương Chức , nếu thì quá khổ sở . Hương Chức cũng đáng dạy dỗ một trận, đối với chị gái chẳng tôn trọng chút nào, bình thường còn ăn mảnh. Lần phạt, mấy bọn họ đều thầm vui mừng trong lòng.
Một cô bé tết tóc sừng dê :"Trời lạnh thế , c.h.ế.t cóng ?"
Táo Hoa:"Làm thể? Ông bà nội tớ , chỉ là dọa nó một chút, cho nó một bài học thôi, dễ c.h.ế.t như ?"
" mà Trần nãi nãi hàng xóm nhà tớ năm c.h.ế.t cóng đấy."
"Thế thì thể, phòng chứa củi nhà tớ lạnh." Táo Hoa kiên định.
"A, nhưng tớ thấy phòng chứa củi nhà tớ lạnh lắm."
"Nhà tớ cũng lạnh."
Táo Hoa kiên định:"Dù nhà tớ chắc chắn lạnh."
Đừng thấy nhà nào cũng một phòng chứa củi trong sân, nhưng mang tiếng là phòng chứa củi, thực chất căn bản coi là phòng ốc gì, đều là dùng mấy tấm ván gỗ quây che chắn, dùng để che mưa chắn gió. Nếu lọt gió, thì cũng lọt gió, cái nào là lạnh cả.
Vương Nhất Thành Táo Hoa một cái thật sâu, cảm thán Cố lão đầu Ngô a bà dạy trẻ con cũng tài thật, dạy thành cái dạng gì đây.
Hắn hỏi nhiều, bế Bảo Nha xuống. Mấy đứa trẻ đều thấy, cô bé tóc sừng dê hâm mộ gọi:"Bảo Nha, nhặt củi cùng ?"
Bảo Nha lắc đầu:"Tớ nhặt củi , nhà tớ còn nhiều nhiều củi. Tiểu Dương tạm biệt nhé."
Cô bé tóc sừng dê, tuổi Mùi, tên là Tiểu Dương.
Tiểu Dương gật đầu:"Vậy tìm trượt băng nhé."
Bảo Nha:"Được~"
Tiểu Dương chú Tiểu Ngũ T.ử bế Bảo Nha xa, hâm mộ :"Nếu ba tớ là chú Tiểu Ngũ T.ử thì mấy."
Ba cô bé những bế cô bé, ngay cả trai cũng bế.
Nếu bọn họ giúp gia đình việc, thì sẽ cơ hội học.
Táo Hoa mím môi, vui lắm, :"Chú Tiểu Ngũ T.ử việc, . Đàn ông thể như , chúng kết hôn cũng thể tìm như , đều nuôi nổi gia đình ."