nếu thằng nhóc thật sự bệnh... Trần Đông Mai từ xuống em chồng, thật lòng cảm thấy trông bệnh chút nào.
"Chị dâu em chằm chằm gì? Anh hai ghen bây giờ." Vương Nhất Thành nhướng mày lên tiếng.
Trần Đông Mai:"... Nói bậy bạ gì thế."
Vương Nhất Thành , đương nhiên nhà đều cảm thấy giả vờ, đúng , chính là giả vờ, nhưng thầy t.h.u.ố.c , đó là bản lĩnh. Anh sẽ thừa nhận .
Anh ngoắc tay với con gái, :"Vừa bà nội dạy dỗ mụ đàn bà cho con ?"
Bảo Nha lon ton chạy qua,"ừm" một tiếng, mắt sáng rực, :"Bà nội bốp bốp bốp tát mấy cái, lợi hại lắm ạ."
Cô bé giơ bàn tay nhỏ lên, :"Bà nội cho một viên kẹo, Bảo Nha chia một nửa cho bố ăn."
Ánh mắt ngưỡng mộ của đám trẻ nhà họ Vương đồng loạt quét qua, Vương Nhất Thành đối mặt với ánh mắt ngưỡng mộ của đám nhóc, trực tiếp bỏ miệng, hề khách sáo, :"Kẹo con gái cho, đúng là ngọt."
Bảo Nha cong khóe miệng lên.
Vương Nhất Thành ăn kẹo, lải nhải với :"Mẹ, cũng quá đáng thật, chắc chắn đưa đồ xin , chỉ cho một viên kẹo để đuổi con gái con ? Sao keo kiệt thế?"
Điền Xảo Hoa lười để ý đến , dù bà cũng hời .
Bà buột miệng một câu:"Ăn nghèo, mặc nghèo, tính toán mới chịu nghèo."
Điền Xảo Hoa tiếp tục chằm chằm sân bên cạnh, trong nhà xì xầm, cái gì, rõ. Bà chỉ hận thể trèo lên bậu cửa sổ nhà để hóng chuyện.
Vương Nhất Thành lúc lên tiếng:"Mẹ, chia cơm ăn , con đói ."
Điền Xảo Hoa thật sự phiền c.h.ế.t cái thằng Tiểu Ngũ , lải nhải ngừng, nhưng bà cũng , bữa trưa thể chậm trễ, bà buồn rầu thở dài một tiếng, :"Thật là, nhà họ gây chuyện phân gia lúc , nếu mùa thu hoạch thì , chúng cần ăn rau. Ăn lương thực khô, coi chuyện nhà họ món ăn kèm, còn thể tiết kiệm một bữa rau." Mùa thu hoạch thì dám tiết kiệm, cơ thể chịu nổi.
Dù Vương Nhất Thành từng trải, cũng già cho cạn lời.
Điền Xảo Hoa đau lòng đến co giật khóe miệng, xuống chia cơm trưa cho , buổi chiều còn , thể tiết kiệm chút nào, lớn mỗi chia hai cái bánh bao ngô lớn, trẻ con cũng mỗi đứa một cái. Gấp đôi bữa tối.
Món ăn trưa hôm nay tồi, cá mắm hấp cải muối.
Mỗi một miếng cá mắm, nhiều công điểm chia chỗ ngon hơn, ít công điểm chia chỗ dở hơn, Vương Nhất Thành chia đuôi cá. Anh khổ sở :"Số cũng khổ quá, đều ăn bụng cá, ăn đuôi cá."
Điền Xảo Hoa mặt đổi sắc:"Anh cả, hai, ba của mày, đều mười công điểm."
Vương Nhất Thành:"... Ồ."
Điền Xảo Hoa:"Ba chị dâu của mày, mỗi đều tám công điểm."
Vương Nhất Thành lập tức một cách chân thành:"Con chỉ thích ăn đuôi cá thôi, bụng cá là thứ như , nhường cho các chị dâu chứ, con vất vả như , ăn chút đồ ngon ?"
Cả nhà:"..."
Điền Xảo Hoa mặc kệ giả vờ, :"Không cho mày ăn đầu cá là lắm ."
Bản bà ăn đầu cá, đối với đám ranh con đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-28.html.]
Vương Nhất Thành ngoan ngoãn:"Mẹ, đây, con đổi với , con ăn đầu cá, đuôi cá cho , việc vất vả ."
Khóe miệng Điền Xảo Hoa nhếch lên:"Không cần, ăn mày!"
Vương Nhất Thành:"Không , con ở nhà nghỉ ngơi, tuy cũng sáu công điểm, nhưng tốn sức. Chúng đổi , đây đây."
Vương Nhất Thành ân cần đổi bát cơm của và già, kiên trì:"Mẹ, đừng thấy con bình thường đắn, nhưng đạo lý con hiểu. Nếu con , thì đổi, nhưng đây đang nghỉ ngơi ? Mẹ ăn !"
Vương Nhất Sơn thấy , :"Mẹ, con..."
Chưa xong Điền Xảo Hoa cắt ngang:"Tao chủ các chủ? Đều , nên ăn thì ăn. Được , Tiểu Ngũ , đổi với tao cũng . Các cứ ăn phần của . Mau ăn , hiếm khi chút đồ ngon, mau ăn, từng đứa một não."
Cá ngày nào cũng ăn, nếu bây giờ quá mệt, bà mới nỡ.
Mọi nhanh ch.óng bắt đầu ăn, thời buổi , trong bụng ai cũng dầu mỡ, càng dầu mỡ, ăn càng nhiều, chỉ cảm thấy bụng trống rỗng. Trẻ con ăn một cái bánh bao ngô lớn, cũng thể ăn hết.
Bảo Nha ăn xong bữa trưa "dìu" bố về phòng, Vương Nhất Thành cửa buông Bảo Nha , ngó nghiêng, trái , xác nhận ai họ, nhỏ giọng :"Bố để dành đùi gà cho con !"
Bảo Nha:"!"
Ực!
Nuốt một ngụm nước bọt.
Bố của cô bé, thật là bản lĩnh!
Ợ~
Bé Bảo Nha xoa xoa cái bụng nhỏ, ăn no căng tròn .
Cô bé phần gà nướng còn thừa, :"Bảo Nha ăn nổi nữa ."
Vương Nhất Thành cúi đầu , phần thừa cũng chẳng còn bao nhiêu, dứt khoát :"Vậy ba thầu hết."
Bảo Nha gật đầu, dang tay dang chân ườn giường đất, lòng đầy thỏa mãn. Cô bé ăn thịt gà nè, còn ăn no căng bụng! Tuyệt cú mèo!
Phải hai cha con nhà cũng thật ăn, rõ ràng ăn cơm trưa mà vẫn xơi tái thêm một con gà. Bảo Nha xoa xoa cái bụng nhỏ, :"Ba ơi, chúng quên chia cho bà nội ."
Cô nhóc ăn xong xuôi mới nhớ , chút xíu ngại ngùng.
Vương Nhất Thành thì vẫn bình thản gặm nốt đống xương gà còn , quả quyết :"Không chia!"
Hắn thẳng toẹt:"Bà nội con chỉ ba là con trai, cũng chỉ con là cháu gái. Con đưa cho bà, bà nghĩ đến những khác cho xem. Chỉ cần ló mặt thôi, bà nội con kiểu gì cũng ép giao để cả nhà cùng ăn, đến lúc đó chúng ăn mấy miếng? Con ăn mấy miếng? Sao hả? Ba cực khổ lắm mới kiếm một con gà, để hời cho khác chắc? Ba đây là bụng đến thế ."
Hắn xoa xoa cái đầu nhỏ của con gái, :"Con là nhóc tì của ba, ba thể lo cho con, nhưng khác á... dựa cái thá gì chứ."
Bé Bảo Nha gật đầu, hiểu , đôi mắt to tròn chớp chớp. Cô bé dậy ôm chầm lấy cổ ba, nũng:"Ba ơi, ba thương con nhất."