Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:01:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha chu cái mỏ nhỏ lên, vui vẻ vô cùng:"Ba của con là ba nhất đời, ai sánh bằng!"

Vương Nhất Thành kiêu ngạo hất cằm:"Chuẩn luôn."

Đây tự tâng bốc , thật sự là đàn ông thương con gái nhất đấy, trong thôn ai như ! Anh là một thiên hạ!

Anh kiêu ngạo hừ một tiếng, móc một gói bánh quy, :"Nhìn , vẫn còn nữa cơ."

Bảo Nha kích động đến mức tròng mắt sắp rớt ngoài, mái tóc gội sạch sẽ xoăn nhẹ, một nhúm tóc trán vểnh lên, cọng tóc ngốc nghếch cứ lắc lư qua . Cô bé kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y, rung vai lắc lư vài cái, vui vẻ :"Là bánh quy! Bánh quy bánh quy!"

Vương Nhất Thành hì hì, :"Cái là thanh niên tri thức cho đấy, tìm ba việc giúp. Anh cả hai của con , chia cho họ một nửa."

Bảo Nha xót ruột nhe răng, nhưng vẫn gật đầu, ừm một tiếng thật mạnh. Đừng thấy cô bé nhỏ tuổi, nhưng cô bé luôn theo bên cạnh ba, chứng kiến nhiều . Ba cô bé việc, sẽ "mua chuộc" các chị, cô bé hiểu hết!

Bởi vì cô bé cũng việc.

Cô bé vui vẻ hỏi:"Ba ơi, cái , cái Bảo Nha thể ăn hôm nay ?"

Vương Nhất Thành:"Đương nhiên ."

Anh cúi đầu đếm đếm, tổng cộng hai mươi cái, đếm xong, liền thấy ngoài cửa truyền đến tiếng "Meo meo meo~", Vương Nhất Thành quả quyết lấy mười cái, nhét trong túi áo, ngay đó hạ thấp giọng:"Vào ."

Thiệu Văn, Thiệu Võ hai đứa rón rén bước , hớn hở xoa tay:"Chú út, bánh quy..."

Vương Nhất Thành:"Cho , chúng thỏa thuận , mỗi đứa năm cái."

Những chiếc bánh quy to vuông vức, màu trắng sữa, thôi khiến thèm nhỏ dãi. Thiệu Văn, Thiệu Võ kích động cất bánh quy , :"Chú út, việc gọi bọn cháu nhé."

Vương Nhất Thành gật đầu:"Không thành vấn đề, nhưng mà..."

Anh "Suỵt" một tiếng, Thiệu Văn, Thiệu Võ vội vàng gật đầu:"Hiểu ạ!"

Cả hai đứa đều còn là trẻ con nữa, cũng mười tuổi , tự nhiên là hiểu chuyện. Hơn nữa, bọn chúng và chú út là mối quan hệ "hợp tác lâu năm" , hiểu quy củ nhiều, nếu chú út sẽ tìm bọn chúng nữa.

Động tác của hai đứa nhanh, Vương Nhất Thành cài then cửa , lúc mới bắt đầu chia bánh quy với con gái:"Con một cái, ba một cái, con cái thứ hai, ba cái thứ hai..."

Hai cha con nhanh chia xong, mặc dù ăn bữa tối , nhưng bữa tối nhà cho ăn no, đừng là vài cái bánh quy, cho thêm một con gà cũng ăn hết bay. Vương Nhất Thành nhớ tới con gà rừng giấu trong lỗ sưởi giường đất, tính toán lát nữa sẽ mang xử lý.

Anh ngước mắt nhóc tì nhà , bé Bảo Nha đang tít mắt với ba, Vương Nhất Thành cạo cạo cái mũi nhỏ của cô bé, :"Thế chịu ?"

Bảo Nha dùng sức gật đầu, cô bé cái bánh bao ở tay trái, bánh quy ở tay , mềm mại nũng:"Ba ơi, hôm nay con hạnh phúc quá mất."

Cô nhóc cảm thấy, thể ăn no chính là điều tuyệt vời nhất .

Bây giờ cô bé còn cả bánh bao bột mì trắng và bánh quy nữa cơ.

Vương Nhất Thành vuốt vuốt cọng tóc ngốc nghếch của con gái, :"Hạnh phúc thì còn mau ăn ? Không ăn thì đưa ba ăn, ba đang thèm đồ ngon đây ."

Bé Bảo Nha vội vàng rụt tay , :"Ba ăn mà, cái là chia cho Bảo Nha."

Cô bé cảnh giác Vương Nhất Thành, nhưng nhanh, cô bé do dự một chút, hỏi:"Ba ơi, ba ăn no ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-19.html.]

Cô bé cúi đầu đồ ăn của , càng thêm do dự nên chia .

Cô bé rơi sự giằng xé sâu sắc, Vương Nhất Thành bộ dạng nhỏ bé của con, nhịn bật , nhéo nhéo gò má nhỏ của cô bé, khẩy :"Ba ăn no thì cũng vẫn còn bánh quy mà, chúng mỗi một phần cơ mà, thật là, cái gì con cũng tin, con là một đứa ngốc nghếch thế nhỉ."

Bé Bảo Nha phục chu mỏ, hai má phồng lên, Vương Nhất Thành chọc chọc cô bé, :"Sao hả? Vẫn phục ?"

Bảo Nha:"Hứ."

Vương Nhất Thành đầy ẩn ý, :"Nếu con vui, ngày mai ăn thịt..."

Bảo Nha bỗng chốc ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh ba, ngay đó lập tức ôm chầm lấy cổ ba, :"Ba ơi, Bảo Nha giận nữa. Ba ăn thịt, thể cho Bảo Nha ăn cùng ạ?"

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Bé Bảo Nha chính là xuất sắc nhất trong đó đấy.

Vương Nhất Thành chọc chọc cô bé, :"Lén lút thôi đấy."

Bảo Nha lập tức giơ bàn tay nhỏ xíu lên, :"Con bảo đởm!"

Cô nhóc kích động đến mức ngọng líu ngọng lo.

Đó là ăn thịt đấy.

Mặc dù ăn bánh bao to, ăn bánh quy đều hạnh phúc, nhưng thể so sánh với ăn thịt , thịt là thứ ngon nhất đời .

Bảo Nha mắt sáng rực, chân thành hỏi:"Ba ơi, ba lợi hại thế ạ? Bảo Nha thấy ba là ba lợi hại nhất trong thôn, ai sánh bằng."

Vương Nhất Thành rót đầy một tai lời ý , tâm mãn ý túc, mặt mày hớn hở, :"Cái con nhóc , đúng là di truyền vài phần năng lực vuốt m.ô.n.g ngựa của ba."

Bảo Nha:"Hi hi."

Vương Nhất Thành hạ thấp giọng, :"Ngày mai ba gà nướng cho con ăn."

Bảo Nha kích động xoay vòng vòng giường đất:"Gà nướng gà nướng, gà nướng ngon tuyệt~"

"Đừng để lộ đấy nhé."

Bảo Nha lập tức gật đầu thận trọng, thì bé tí, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc vô cùng, kiên định :"Ba yên tâm, miệng Bảo Nha kín lắm."

Được ăn gà nha.

Hi hi!

Cô bé cúi đầu c.ắ.n một miếng bánh bao, hôm nay ăn bánh bao, ngày mai ăn bánh quy, năm cái bánh quy to, mỗi ngày ăn một cái, thể ăn năm ngày đấy. Ngày mai còn gà nướng... Bảo Nha giường đất, cái miệng nhỏ nhai nhóp nhép ngừng, vui sướng đến mức đôi mắt cong thành hình trăng khuyết...

Bé gái nhặt bông lúa mì cả một ngày trời, cũng mệt , ngủ nhanh, chẳng mấy chốc ngủ say như một chú heo con. Cô nhóc ngủ ngoan, nhanh "giương nanh múa vuốt" giường đất, bàn chân nhỏ đạp thẳng mặt Vương Nhất Thành.

Vương Nhất Thành ăn trọn một cú đạp, cố nén cơn buồn ngủ bò dậy, lầm bầm:"Làm cha khó quá, kiếp ba con của con cho , lão t.ử khó quá mất, ba còn nướng gà cho con nữa..."

 

 

Loading...