Đàn ông đúng là lũ rác rưởi!
là tuổi tác tuy cao nhưng tâm hồn thì hề già cỗi!
Những kẻ "nạn nhân tiềm năng" đó, kẻ nào cũng đưa những lý lẽ hùng hồn để biện minh cho . Vương Táo Hoa cũng , ả cũng lý lẽ hùng hồn kém.
Vương Táo Hoa: "Bây giờ thể tính nợ từ giải phóng ? Pháp luật thời đại mới thể truy tố những vụ án từ thời cũ? Nói thêm nữa, nếu tính toán như , các đáng thưởng cho một cái cờ thi đua mới đúng. Những kẻ nhắm là những kẻ gì. Không là những tên cường hào ác bá bóc lột sức lao động của nhân dân thì cũng là những kẻ xảo quyệt chuyên thông đồng với cái ác. là vì dân trừ bạo đấy."
Đỗ Quyên ngẩng lên: "Cô cũng lý lẽ ghê nhỉ?"
Vương Táo Hoa tiếp tục: "Chứ nữa, dối , mấy cứ thử nghĩ mà xem, chúng lừa để gì? Để lấy tiền chứ , mà thời xã hội cũ, những dân bình thường thật thà chất phác gì tiền, chúng tất nhiên tìm những kẻ tiền chứ! mà, những kẻ tiền thời đó mấy là . Mà những thì tham lam và hám sắc đến mức rơi bẫy . Cho nên, chẳng gì sai cả, hành động của coi là lập công mới đúng?"
Đỗ Quyên: "..." Hỏi kiểu đấy thì cô cũng trả lời . Cạn lời!
Trương béo: "Chuyện chúng sẽ báo cáo lên cấp , cô thử về những việc xảy khi lập quốc xem nào."
Vương Táo Hoa thản nhiên đáp: "Sau khi giải phóng thì ? cũng dối gạt ai, chẳng qua là xin chút tiền tiêu thôi. Mà họ cũng cho , chẳng họ cũng 'hưởng thụ' ? cũng phục vụ họ miễn phí? thừa nhận là sai, nhưng nếu các cứ thế mà bắt bẻ , thì quả thật là chèn ép quá đáng. Đều là thuận tình thuận ý cả mà."
Đỗ Quyên: "..." Lý lẽ của cô cũng xuôi tai ghê cơ!
Đỗ Quyên: "Cô còn dám lừa gạt cơ mà."
Vương Táo Hoa: "Nếu chính họ tham lam, liệu họ lừa ? Đâu thể đổ hết tội lên đầu . Hơn nữa, các cô thử nghĩ xem, mấy lời dối vụng về như mà cũng tin, chứng tỏ đầu óc bọn họ vấn đề. Với cái đầu óc như thế, cầm một đống tiền trong tay kiểu gì cũng sinh chuyện. Nhỡ gặp kẻ cướp của g.i.ế.c thì ? Ngu ngốc như thì dễ sập bẫy. lấy tiền của họ, họ tiền trong tay càng an hơn. Thực đang giúp họ đấy chứ."
Đỗ Quyên: "!!!"
Cô chằm chằm Vương Táo Hoa, thầm kinh ngạc tâm lý vững vàng của phụ nữ , năng mà cứ như lý lắm .
Vương Táo Hoa: "Thật đấy, bọn họ nên cảm ơn , bởi vì gián tiếp cứu mạng họ. Họ chỉ thoát khỏi nguy hiểm cướp bóc, mà còn rút bài học xương m.á.u, hiểu rằng hám sắc là trả giá đắt."
Đỗ Quyên: "Cô cũng lý đấy chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-86.html.]
Vương Táo Hoa: "Tất nhiên là lý, vô cùng lý!"
Đỗ Quyên: "Thôi, đừng tự biên tự diễn nữa, mau, cô lừa những ai? Ở thành phố còn ai nữa ?" Cô vẫn nhớ hệ thống từng nhắc đến cái tên Lão Quý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vương Táo Hoa: "Hết , những đó đều ở đây cả. Phong cách việc của là thế , phát triển nhiều mục tiêu cùng lúc, đó chỉ trong một hai ngày sẽ thu lưới một mẻ, rút lui thật nhanh. Không dây dưa để chúng cơ hội phát hiện manh mối. Ra tay xong là chuồn."
Đỗ Quyên gặng hỏi: "Thật sự còn ai nữa ?" Lạ nhỉ, hệ thống chẳng nhắc đến Lão Quý ?
Vương Táo Hoa: " khai hết , còn giấu gì một vài nữa? Chỉ ngần thôi, hết sạch ."
Đỗ Quyên: "Cô quen Lão Quý ?"
"Hả? À, nhớ , cô đang nhắc đến ai." Vương Táo Hoa ngập ngừng: "Lão Quý , nhà hai đứa con trai ? quen, ông là mục tiêu của sư ."
Đỗ Quyên: "!!!"
Trương Béo: "!!!"
Mẹ kiếp, thế mà là sự thật.
"Cô kể chi tiết xem nào."
Vương Táo Hoa tiếp tục: "Chúng từng cùng chung một gánh hát, ngoài hành nghề một thời gian. dạo gần đây tình hình căng thẳng quá, chúng đành chia nhỏ đội hình để dễ bề hoạt động. Chúng cũng rành rẽ mấy chuyện mà. chuyên mấy vụ bẫy tình tống tiền, thi thoảng cũng lừa vài tên ngốc. Còn cô thì chuyên nghề trộm cắp... À, chuyện tính là lập công ?"
Đỗ Quyên: "Cô cứ khai báo chi tiết , tính chúng sẽ trình báo cấp ."
Vương Táo Hoa vớt vát: " nghĩ chắc chắn là tính, rành luật bên các cô lắm."