"Đầu lợn, thịt lợn, lưỡi lợn, tai lợn, gan lợn, tim lợn, phổi lợn... À, chung bố thể nghĩ đến món gì thì đều món đó."
Đỗ Quốc Cường xoa tay: "Thế thì quá, chờ con về xin chỉ thị, đổi thêm ít sườn. Phiếu mua thịt nhà còn nhiều, hôm nay bố tiêu sạch mới mua hai cân sườn. Con xem, xương sườn nặng xương, thực chất chẳng bao nhiêu thịt. Bố hầm thêm món khác ."
Đỗ Quyên gật đầu: "Con thấy hợp lý đấy." Cô hì hì: "Hay xin đổi thêm ít tai lợn nữa , đến lúc đó bảo món tai lợn luộc trộn dưa chuột, đồ nhắm là hết sẩy. Bố và lai rai với ."
Đỗ Quốc Cường: "Con xem, vẫn là con gái bố tuyệt nhất, tâm lý quá mất." Đỗ Quyên sung sướng nhếch mép , nhưng hai cha con , chút ngượng ngùng. Họ chỉ cái suông thôi, chứ việc nấu nướng là do cả lo hết.
Đỗ Quốc Cường hiểu ông vợ , bèn : "Ui dào, , con thích nấu ăn nhất đời, với , đó là niềm vui đấy."
Câu quả sai. Có coi nấu ăn là công việc , nhưng Trần Hổ thì khác. Ông thực sự đam mê, để ông trổ tài là ông cáu đấy. Đặc biệt là khi nguyên liệu tươi ngon, ông sẽ nấu nướng tràn trề sinh lực. Đó là việc nhọc nhằn, mà là "tiếp thêm sức mạnh". Sở thích cá nhân chính là động lực sống của đàn ông mà.
Hai cha con sô pha, khúc khích, nụ ngớ ngẩn nhưng tràn đầy hạnh phúc.
Họ cũng bàn bạc một chút về những vấn đề chính đáng. Đỗ Quyên: "Bố ơi, bố đoán thử xem tại hôm nay hệ thống đột ngột nâng cấp ?"
Chưa đợi Đỗ Quốc Cường trả lời, cô tự lý giải: "Có vì tiền vàng của con đột ngột tăng vọt, đủ điều kiện để nâng cấp nên nó mới nhắc nhở con ? Vậy thì chúng thể tiêu xài phung phí nữa, tích lũy thêm tiền vàng chờ những đợt nâng cấp tiếp theo chứ?"
Đỗ Quốc Cường trầm ngâm một lát đáp: "Cũng thể là , mà cũng thể là ." Ông cho rằng hệ thống tự động nhắc nâng cấp chỉ vì đủ tiền vàng, mà ông còn nghĩ đến một khả năng khác. "Thực cũng chắc, lẽ là do... cứu mạng ! Lần mở khóa hệ thống cũng là do cứu sống khác, cũng thế. Cũng khả năng là hệ thống yêu cầu cả hai điều kiện: đủ tiền vàng, đổi phận của c.h.ế.t."
Đỗ Quyên chìm suy tư.
Đỗ Quốc Cường: " mà bố nghĩ cũng cần cố tình tích trữ tiền vàng , cuộc sống của chúng thể để chuyện nâng cấp hệ thống chi phối . Cứ từ từ khoai sẽ nhừ, dù thì hiện tại việc thêm vài lựa chọn đồ dùng thiết yếu cũng là quá đủ . Sống cũng mà."
Đỗ Quyên: "Bố đúng ạ." Cô lập tức bố thuyết phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-70.html.]
Ngay đó, cô hào hứng khoe: "Bố ơi, tuy lúc theo dõi phát hiện, nhưng con thấy buồn chút nào, ngược còn vui nữa."
Bởi vì cô , chỉ cần một hành động nhỏ nhoi của đổi phận của khác.
Đỗ Quyên nghiêng đầu: " con sẽ nỗ lực nhiều hơn, thể để xảy sai sót nữa. Chuyện liên quan đến Vương Táo Hoa, con còn thể tự an ủi , nhưng nếu rèn luyện kỹ năng phòng , lỡ gặp chuyện lớn mà xử lý hỏng bét thì nguy to."
Đỗ Quốc Cường: "Con nghĩ là , sức vóc của con mà chỉ dùng sức trâu thì ăn thua , dùng mưu mẹo. Hơn nữa, con cũng nên tập chạy bộ mỗi ngày , thể lực sẽ lợi cho con đấy."
Đỗ Quyên than thở: "Ơ? Sáng sớm con dậy nổi !" Bệnh lười dậy sớm của Đỗ Quyên thì khỏi bàn. Không riêng gì Đỗ Quyên, ngay cả Đỗ Quốc Cường đây cũng từng là "chuyên gia" ngủ nướng. là cha nào con nấy.
Đỗ Quốc Cường: "Con chạy bộ buổi tối ? Cứ nhất thiết là buổi sáng ? Sau con cứ chạy bộ buổi tối ngay trong khu tập thể của , khỏi cần xa, cứ chạy quanh mấy vòng độ nửa tiếng, tăng dần lên, khi nào chạy một tiếng là ."
Đỗ Quyên: "Vâng!" Cô xoa tay đầy quyết tâm: "Đỗ Quyên đây nhất định mạnh mẽ lên mới ."
Đỗ Quốc Cường: "..." Bố đẻ con, bố còn lạ gì tính con?
Ông lướt qua con gái, bất ngờ : "Con còn thiếu một thứ đồ nghề."
Đỗ Quyên: "???" Thiếu gì cơ? Nghị lực? Dũng khí? Hay là động lực? Ngọn lửa quyết tâm trong Đỗ Quyên đang bùng cháy, cô thể !
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đỗ Quốc Cường: "Con còn thiếu một chiếc đồng hồ."
"Phụt!" Ngọn lửa quyết tâm mới bùng lên của Đỗ Quyên ngay lập tức vụt tắt ngấm như bong bóng xà phòng vỡ tung.