Đỗ Quyên vỗ đầu: "Đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ chuyện ở nhà họ Hồ là ai đến cũng liên quan đến họ. Biết cô sang nhà khác thì ."
Đỗ Quốc Cường: "Cái thì khó lắm, chắc đến nhà họ Hồ , hôm nay con bé cư xử lạ lùng lắm."
Hai cha con Đỗ Quyên bên cửa sổ, ngó sang tòa nhà đối diện. Nhà họ ở lầu hai, nhà họ Hồ ở lầu ba, lên quả thực rõ lắm. Hơn nữa, cửa sổ hướng sân là cửa sổ phòng ngủ phụ của nhà họ. Tuy rõ, nhưng nếu ai bước phòng ngủ phụ thì vẫn thể mường tượng .
"Trời ạ! Cô nhà họ Hồ thật ."
"Cô phòng của Hồ Tương Vĩ!"
Hồ Tương Vĩ ở phòng ngủ phụ!
Chà! Cả hai cha con nhà họ Đỗ bên cửa sổ, chân như nhũn .
Tôn Đình Mỹ điên ? Lúc mà sang nhà Hồ Tương Vĩ, sang thăm gì chứ, chẳng nhẽ cô chê thanh danh của quá ? Không thể hiểu nổi, thực sự thể hiểu nổi.
Đỗ Quyên: "Cô ... cô định gì thế?" Không lẽ thích Hồ Tương Vĩ ? Không thể nào, thể nào! Hồ Tương Vĩ xí thế cơ mà.
Hồi Hồ Tương Vĩ việc , Tôn Đình Mỹ cực kỳ khinh bỉ cái thứ vô công rỗi nghề như , thường xuyên . Sau đó, nhờ bố cứu nên xin việc cho con trai, Hồ Tương Vĩ lập tức đổi đời, trở thành tài xế xưởng máy móc.
Tôn Đình Mỹ từng bảo là con gà mái cắm lông công, giả phượng hoàng. Chính cô thế mà. Sao giờ tự nhiên chạy đến tìm ?
Đỗ Quyên: "Không cô đến đó gì nữa." Đỗ Quốc Cường cũng tò mò và đầy thắc mắc.
Cả hai cha con đều là những tay hóng chuyện hạng nặng.
Tôn Đình Mỹ Hồ Tương Vĩ với vẻ mặt đầy lo lắng. Rồi cô tiến gần, cúi giơ tay, vẻ như đang giúp bôi t.h.u.ố.c, cách cực kỳ gần.
Đỗ Quyên: "!!!" A á á, cái quái gì thế ! Sao cô chứng kiến cái cảnh tượng chướng mắt chứ.
Đi những thứ thế , tan vẫn thấy. Đôi mắt của cô, đôi mắt to tròn long lanh của cô!
Đỗ Quyên: "Điên ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đỗ Quốc Cường dụi mắt, dụi mắt nữa, : "Con gái , con mà dám qua với loại , bố đ.á.n.h gãy chân con đấy."
Đỗ Quyên phẫn nộ: "Con mù! Mắt của con đến nỗi tệ thế." Cô mà chẳng hiểu , ngơ ngác rời khỏi cửa sổ, phịch xuống ghế sô pha, vắt óc suy nghĩ cũng hiểu nổi. Chuyện là chứ, cô nhắm tới cái gì?
Thật là, thể ngủ yên nếu tìm nguyên nhân. Tại như ?
Đỗ Quyên gãi đầu bứt tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-68.html.]
"Trời giáng chính nghĩa?" Đỗ Quyên nhớ đến hệ thống của , định xem gợi ý gì . Tuy hệ thống chỉ dẫn chi tiết, nhưng xem một chút cũng mất mát gì... "Ô? Có, , sự đổi thật !"
Đỗ Quyên kinh ngạc.
Đỗ Quốc Cường: "Đừng ngây đó nữa, !"
Đỗ Quyên ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn, đây chuyện , mà là... màn hình pháo hoa đang nổ tung tóe, bộ giao diện xuất hiện một ô vuông nhỏ, đó là bốn chữ lớn: "Có nâng cấp !"
Cái thứ còn thể nâng cấp nữa ?
Đỗ Quyên: "...???" Cô vội vã xua tay: "Bố ơi, cứu con với!!!"
Hệ thống nên nâng cấp ?
Lúc gặp chuyện khó thì cứ tìm bố ruột!
Đỗ Quyên: "Bố ơi, bố ơi, bây giờ?" Cô màn hình pháo hoa nổ tung tóe, lòng cuống cuồng. Đỗ Quốc Cường: "Nâng cấp á? Tất nhiên là nâng cấp !"
Đường đường là một xuyên "kiến thức sâu rộng", bó tay chút chuyện nhỏ nhặt , chuyện cỏn con, đáng nhắc tới!
"Chắc chắn là sẽ trừ tiền vàng , nhưng dù thế thì cũng nâng cấp. Dù thì nâng cấp lúc nào cũng hơn là nâng cấp! Con nghĩ xem, học cấp hai chắc chắn sẽ học nhiều thứ hơn cấp một đúng , lý lẽ là như đấy, nâng cấp xong nhất định sẽ nhiều lựa chọn hơn." Sự so sánh khập khiễng, nhưng đơn giản và dễ hiểu, tóm là hiểu là .
Đỗ Quyên thấu hiểu, cô hít một thật sâu : "Vậy con nâng cấp đây."
Đỗ Quyên lấy hết dũng khí, đưa tay chạm nút "Nâng cấp" màn hình.
Cô dứt khoát chọn "Đồng ý".
Bùm chát bùm chát!
Một tràng pháo nổ vang lên, màn hình hiện bốn chữ lớn: Chúc mừng nâng cấp!
Mắt cô sáng rực, dán c.h.ặ.t màn hình để xem sự đổi, bộ giao diện... Đỗ Quyên mím môi, trong ánh mắt dần dần hiện lên vài phần thắc mắc.
Đỗ Quốc Cường: "Sao ? Có gì đổi ?" Ông cũng sốt ruột lắm chứ! Ai mà chẳng tò mò.
Đỗ Quyên ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang càng lộ rõ, đáp: "Bố ơi, chẳng gì đổi cả." Cô vò đầu bứt tai, chằm chằm màn hình, lầm bầm: "Nâng cấp xong mà chẳng thấy khác gì cả." Vậy thì nâng cấp để gì?