Cô lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Thứ thất đức, tán tận lương tâm, đê tiện vô liêm sỉ, bọn cặn bã..." Cả cái tên Hồ Tương Vĩ nữa, chuyên nhắm Duy Trung để hãm hại, đúng là đồ rác rưởi.
Đỗ Quyên lầm bầm c.h.ử.i, lúc định rẽ về nhà thì nhận chạy xa quá. Đoán chắc nhà đang lo lắng tìm , cô hồn, co giò chạy về. Cô mà về, nhà đổ xô tìm thì khổ.
Đỗ Quyên chạy lon ton, định đường tắt. Cô sinh và lớn lên ở thành phố Giang Hoa nên nhắm mắt cũng thuộc đường. Cô rẽ một con ngõ nhỏ, định vòng qua hướng nhà thì bắt gặp một nam một nữ đang lén lút ngó dáo dác. Đỗ Quyên lập tức nép trốn góc. Hai thấy cô, cũng thôi, trời mưa to lúc chạng vạng, tối sầm tối mịt, đường gì ai. Đỗ Quyên áp sát lưng tường, vểnh tai lên ngóng. Không cô tọc mạch, mà là là chiến sĩ công an, gặp chuyện khả nghi thì để mắt tới. Đừng thấy Đỗ Quyên mới công an một tuần, cô vốn sinh trong gia đình công an nên sẵn sự cảnh giác.
Cô lén lút rình mò theo dõi, hấp tấp lao hành sự. Cô tự sức mạnh "giậu đổ bìm leo" như , nhưng ưu điểm của cô là nhanh nhẹn và chạy giỏi. Vì , cô sẽ đối đầu trực diện, nhỡ đ.á.n.h thì rách việc. Lỡ họ là tội phạm mà cô đ.á.n.h thì thành thả . cô lợi thế, thủ nhanh nhẹn chạy nhanh, đàn ông bình thường chạy cô. Hơn nữa, cô còn thông thuộc địa hình! Lợi thế thuộc về cô!
Tuy xác định hai là , nhưng điệu bộ lén lút của họ khiến Đỗ Quyên cảnh giác. Cô thò đầu ngó, thấy hai thì thầm vài câu, phụ nữ lẳng lơ , đ.ấ.m yêu đàn ông một cái hai cùng bước .
Đỗ Quyên lặng lẽ bám theo. Cô giữ cách an nhưng vẫn họ chuyện. Người phụ nữ cầm ô, gió thổi vù vù, tiếng mưa rơi lộp bộp, đàn ông nép sát cô để chung ô, miệng ngừng lảm nhảm: "Anh đưa em đến cổng viện là về , để thấy . Một em cũng cẩn thận, đừng vội vàng tay quá."
Người phụ nữ gật đầu: "Em ." Cô lả lơi: "Anh cứ yên tâm, đàn ông em nắm trong lòng bàn tay, bao giờ thấy em tuột xích ."
Nhìn cô tuy còn trẻ, chắc cũng trạc 40, dáng vẻ giả lả yếu đuối nhưng tự tin.
"Anh vội, em cũng đừng vội, chờ thăm dò thêm . Lão già đó sống một mấy chục năm, mà của nả? Lão ý với em lắm đấy. Ở khu tập thể đó còn một lão tên Hầu Đại Vinh, cũng để ý lấy lòng em, nhưng trông vẻ tiền. Hòe ca, bảo chúng nên 'ôm rơm rặng bụng', gom chung xử luôn một mẻ ?"
Gã đàn ông tên Hòe ca khùng khục, giọng ái : "Em chịu nổi ?"
"Anh gì thế, đừng là hai lão già , thêm tám mười lão nữa, em giăng bẫy tình thì sợ gì?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-24.html.]
Đỗ Quyên bám theo phía , thấy những lời liền tỉnh táo hẳn.
Đánh dấu trọng điểm: Bẫy tình lừa tiền (Tiên nhân khiêu).
Đỗ Quyên mím môi, bước chân càng nhẹ nhàng hơn. Giờ khắc quan trọng thể để xảy sai sót.
"Em bảo khu nhà đó còn một ông thợ bậc 8 ? Có câu ? Chẳng bảo em giao lưu với lão đó ?" Hòe ca đúng là lòng tham đáy.
Người phụ nữ: "Anh đừng nhắc nữa, em cứ thấy lão già đó nghi ngờ em thế nào . Tâm cơ lão thâm hiểm lắm, ánh mắt lén em lưng thì dâm đãng, nhưng ngoài mặt giả vờ đạo mạo đàng hoàng, hơn nữa hình như lão nghi ngờ phận của em. Lão còn dò la cẩn thận lắm. Dạo em ít đến khu đó cũng vì sợ phát hiện, giúp em để mắt đến lão nhé. Cứ canh chừng lão, nếu lão hành động gì khác thường thì dạy cho một bài học. Cho lão xen chuyện khác thì kết cục . Muốn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình thì cũng xem bản lĩnh nuốt trôi ."
Hòe ca trầm giọng: "Cái gì!" Gã nghiêm nghị : "Được, việc để lo, sẽ theo dõi . Mẹ kiếp, mà dám nhúng tay việc của thì tha ."
Người phụ nữ nũng nịu: "Tất cả nhờ cả đấy."
Hòe ca: "Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, vợ chồng với còn tính toán gì chuyện đó. Thôi, đến nơi , ở phía , qua đó . Em , lượn quanh khu tập thể của họ xem ."
"Vâng!"
Hai tách , Đỗ Quyên chút do dự nên theo ai, nhưng cô nhanh ch.óng quyết định bám theo phụ nữ. Bọn họ nếu là một băng nhóm, chỉ cần theo sát một thì lo bắt kẻ . Vả , thăm dò tình hình của phụ nữ dễ hơn là tiếp tục theo dõi tên Hòe ca. Cùng một kết quả, Đỗ Quyên chọn phương án an nhất. Đây lúc cậy mạnh, cô nấp ở góc tường, lặng lẽ phụ nữ bước một con ngõ nhỏ. Trời lúc tối đen, Đỗ Quyên lặng lẽ theo, thấy cô bước một khu nhà tập thể lớn.