Thực tâm bao giờ nghĩ đến việc cưới Bạch Thu Trận với điều kiện như , nhưng sợ cô dồn đến đường cùng sẽ c.ắ.n càn. Nên mới đành thỏa hiệp đến bước đường .
Nếu ép buộc, Bạch Thu Trận cũng chẳng thèm lấy, gì đến Tôn Đình Mỹ.
Cưới thì chắc chắn cưới, còn nếu chỉ đơn thuần là mây mưa qua đường… cũng dại!
Không vì là kẻ đắn, đạo mạo gì cho cam, mà bởi vì: thỏ khôn ăn cỏ gần hang!
Nếu là khu tập thể bình thường thì cũng ăn tạm, nhưng đây là khu tập thể của cán bộ công an. Những sống ở đây tai vách mạch rừng, vô cùng nhạy bén. Hắn sẽ tuyệt đối chuyện ngu ngốc để chuốc họa .
Thiếu gì những bông hoa dại thơm ngát bên ngoài, chẳng màng đến đóa hoa .
Hắn mỉm nhã nhặn đáp: “Đình Mỹ , em cũng là một thiếu nữ trưởng thành , đừng nên thường xuyên đến nhà nữa. Anh là một đàn ông, sắp vợ, chúng gặp gỡ riêng tư thế sẽ lời tiếng đấy! Hơn nữa là sắp gia đình, một khi kết hôn, sẽ tuyệt đối chung thủy với vợ, em hiểu ? Anh sẽ bao giờ chuyện với cô .”
Tôn Đình Mỹ Hồ Tương Vĩ với vẻ thể tin nổi: “Cô mà xứng với chứ?”
Hồ Tương Vĩ vẫn giữ thái độ bình thản: “Xứng xứng thì chúng vẫn tình cảm với . Anh luôn coi em như một em gái, em đừng đến đây nữa.”
Tôn Đình Mỹ cam tâm chấp nhận việc thua kém Bạch Thu Trận, cô ả gắt lên: “Người đàn bà đó vô cùng ích kỷ, còn là một đôi giày rách. Ả là đồ hổ, mới sảy t.h.a.i đang bẹp ở nhà dưỡng bệnh kìa. Cái thứ hư hỏng xứng với . Anh Tương Vĩ, ly hôn , em bận tâm chuyện qua một đò, chúng sẽ đến với .”
Hồ Tương Vĩ khẽ nheo mắt, chằm chằm Tôn Đình Mỹ.
Sao cô chuyện Bạch Thu Trận sảy thai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-141.html.]
Tôn Đình Mỹ rằng, màn xả cơn tam bành của khiến Hồ Tương Vĩ chỉ ước gì ngày mai thể tổ chức đám cưới ngay lập tức.
Ban đầu còn khá ấm ức vì cha ép cưới Bạch Thu Trận, nhưng lúc thầm cảm thấy may mắn vì đăng ký kết hôn từ sớm.
Môi trường bên ngoài hiện tại , một tài xế đường dài như Hồ Tương Vĩ là nắm rõ nhất. Tuy dạo sa đà nữ sắc mà gặp họa, nhưng cũng kịp thời dọn dẹp hậu quả nhanh nhạy!
Mặc dù đám cưới diễn vội vã, nhưng dẫu cũng là việc hỉ của gia đình, tuyệt đối thể qua loa đại khái. Bác Hồ tổ chức sơ sài cho con trai nên dặn dò thím Thường: “Đã bao năm nhà mới chuyện hỉ, đám cưới tổ chức cho thật tươm tất, đàng hoàng. Thịt, cá, trứng, nhất định đủ! Các món mặn cũng thể thiếu. Bà chịu khó đổi thêm một ít bột mì trắng, ít nhất mỗi khách đến dự một cái bánh bao bột mì trắng.”
Thím Thường mà ruột gan đau như cắt, lẩm bẩm: “Thế thì tốn kém bao nhiêu tiền? Cái con ả Bạch Thu Trận tự xem bản xem xứng đáng ? Vì cưới ả mà nhà bỏ lỡ một cô con dâu như Lý Tú Liên. Ả về dâu chẳng mang theo đồng hồi môn nào, còn đòi hỏi mâm cao cỗ đầy cho hãnh diện, ả xứng!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đối với cô con dâu tương lai , thím Thường hàng ngàn vạn lý do để chướng mắt.
Bà thậm chí còn nghi ngờ chính Bạch Thu Trận vì bước chân cửa nhà họ Hồ nên cố tình để lộ sơ hở mặt Vương Táo Hoa, đây rõ ràng là một âm mưu ép cưới!
Bà ả tính kế!
“Ả còn kịp bước qua cửa nhà tiêu tốn của mất bốn năm chục đồng, đúng là tạo nghiệp mà! Cái phòng khám chui đó cũng c.h.é.m quá cơ, chỉ là phá cái t.h.a.i thôi ? Thế mà chúng dám lấy của những 30 đồng, trời đất ơi, chúng đúng là bọn cướp cạn. Phụ nữ sảy t.h.a.i thì gì to tát mà gọi là bệnh tật. Ngày xưa ở quê, sinh con xong ngày thứ ba đồng việc . Ả tưởng là cành vàng lá ngọc chắc? Chỉ là sảy t.h.a.i thôi mà, ngày nào cũng đòi ăn trứng gà, còn đòi uống canh gà hầm, nợ nần gì ả chứ. Nếu sợ rước họa cho con trai, sớm cho ả một cái bạt tai nảy lửa . Làm gì nhà nào con dâu về hỗn hào với chồng? Con tiện nhân , đợi ả bước qua cửa nhà xem, xem trị ả thế nào.”
Sự uất ức và oán hận của thím Thường dành cho Bạch Thu Trận sâu sắc đến mức bà kìm mà thốt những lời ca thán.
Bác Hồ đưa tay xoa xoa huyệt thái dương. Ông những lời cằn nhằn vô ích . Tiền thì cũng tiêu , giờ còn thể gì nữa.