THẬP NIÊN 60: CẢNH SÁT KHU VỰC NHỎ THÍCH HÓNG CHUYỆN, YÊU CÔNG VIỆC - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-04-19 09:12:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời đất!

 

Mọi sững sờ kinh ngạc!

 

Miệng lưỡi của thằng Ba cũng thật là độc địa!

 

"Mày, mày, mày..."

 

Miệng lưỡi Đỗ Quốc Cường vốn dĩ đanh đá, cay độc. quá quen thuộc với sự uy dũng, mạnh mẽ của Trần Hổ Mai nên quên mất rằng bản ông cũng cam chịu thiệt thòi. Quả thực, sức mạnh cơ bắp thể so bì với trí tuệ nhạy bén. Tuy nhiên, điều đó quan trọng!

 

Quan trọng nhất là Đỗ Quốc Cường bao giờ để chịu thiệt.

 

Ông lên tiếng: "Cha , cha đúng là thiên vị quá đáng. Cha cứ giữ cái thói đó , để thằng Tư lo bề dưỡng lão cho cha, đừng hòng trông cậy gì vợ chồng con."

 

Ông cố nội họ Đỗ: Bốp, bốp, bốp!

 

Lại là ba nhát gậy uy lực giáng xuống, giọng ông oang oang đầy khí lực: "Trong cái nhà , mày vẫn quyền lên tiếng . Câm miệng cho tao!"

 

Ông cụ Đỗ: "... Vâng ạ."

 

Phận con dám cãi lời cha.

 

Một ông lão ngót nghét 60 tuổi đầu, đầu vẫn còn một ngọn núi lớn đè nặng, thật là thê t.h.ả.m!

 

Đỗ Quốc Cường mỉm đắc ý. Ông giơ ngón tay cái hướng về phía ông nội , tán dương: "Ông nội, ông là một."

 

"Thằng nịnh thần." Ông cụ Đỗ ấm ức con trai đang sức vuốt đuôi nịnh nọt ông cố nội.

 

Ông thế vì cái gì cơ chứ, chẳng vì tương lai của cái gia đình ?

 

Thằng Ba mụn con trai nào, còn thằng Tư thì tận hai đứa. Nhà ông đối xử với thằng Tư một chút, nhận nuôi một đứa, chẳng thằng Ba cũng nối dõi tông đường ? Sao ai cũng nghĩ ông thiên vị, nhất bên trọng nhất bên khinh cơ chứ? Ông cũng nỗi khổ tâm riêng của , ông thế cũng là vì lo cho tương lai của thằng Ba mà.

 

Cái đám !

 

Thật đúng là ơn mắc oán, lòng chẳng đền đáp!

 

Nỗi tủi hờn, xót xa, xen lẫn sự bất lực dâng trào!

 

Sự cố nhỏ nhặt chẳng mấy chốc trôi qua, tiếp tục rôm rả trò chuyện. Còn chuyện ông cụ đ.á.n.h con trai ư, ôi dào, chuyện đó thì hề hấn gì?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chuyện nhỏ nhặt thôi mà!

 

"Ông bà cố ơi! Ông bà nội ơi! Cha ơi! Cô chú ơi..."

 

Tiếng hét thất thanh của Cẩu Đản Nhi vang lên. Cậu bé lạch bạch chạy hụt , lao ầm ầm nhà, hoảng hốt kêu la: "Mọi đây mau, mau đây với cháu!"

 

Mặt bé đỏ bừng vì hoảng loạn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-canh-sat-khu-vuc-nho-thich-hong-chuyen-yeu-cong-viec/chuong-113.html.]

Đỗ Quốc Cường giật b.ắ.n phắt dậy: "Đỗ Quyên ?"

 

Cẩu Đản Nhi òa nức nở: "Cô đang ở cây!"

 

Cậu bé hoảng sợ gào lên: "Mọi mau cứu cô Đỗ Quyên , một con lợn rừng đang rượt đuổi cô !"

 

Đỗ Quốc Cường: "!!!"

 

Toàn bộ nam nhân trong gia đình họ Đỗ lập tức vớ lấy v.ũ k.h.í: "Đi! Xử lý nó!!!"

 

Đông ắt sức mạnh lớn!

 

Đỗ Quyên và Cẩu Đản Nhi, một lớn một nhỏ, thong dong dắt tay hái đào rừng.

 

Dọc đường , Cẩu Đản Nhi quên tự hào khoe khoang: "Cháu nhiều căn cứ bí mật núi đấy, những nơi đó chẳng ai đến cả. Cứ mỗi bận trái cây chín mọng là cháu lén trút sạch mang về!"

 

Đỗ Quyên trêu đùa: "Thế cháu kể cho cô ?"

 

Cẩu Đản Nhi vỗ vỗ túi lạc rang rủng rỉnh, đáp gọn lỏn: "Vì cô cũng đối xử với cháu mà."

 

Tuy Đỗ Quyên hiếm khi về quê, nhưng mỗi dịp cô theo chân lên núi, cô luôn mang trong sự hồn nhiên, háo hức hệt như những đứa trẻ thành phố đầu đặt chân đến những vùng biển, vùng núi bao la. là cái cảnh ếch đáy giếng. Cảnh vật nơi từng chứng kiến, và những trải nghiệm của cô thì bé cũng chẳng hề .

 

Đỗ Quyên tò mò hỏi: "Cẩu Đản Nhi , núi gà rừng, thỏ hoang cháu?"

 

Cẩu Đản Nhi gật đầu cái rụp, vô thức nuốt nước bọt, thèm thuồng đáp: "Có chứ cô, nhiều lắm ạ."

 

Đôi mắt Đỗ Quyên sáng rỡ lên, háo hức hỏi: "Vậy chúng tóm con nào ?"

 

Cẩu Đản Nhi đưa ánh mắt sâu thẳm Đỗ Quyên một cái. Dù tuổi đời còn nhỏ nhưng tỏ chút sầu đời: "Cô ơi, cô ngây thơ thế! Nếu dễ bắt như thì bắt sạch sành sanh ."

 

Cô Đỗ Quyên quả thực là ngây thơ nhất trần đời.

 

Những kiến thức mà bé am hiểu, cô Đỗ Quyên chẳng mảy may đến.

 

Cẩu Đản Nhi kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c, chiều hiểu .

 

Đỗ Quyên: "...???"

 

Sao tự nhiên vẻ kiêu ngạo thế ?

 

Cẩu Đản Nhi giải thích cặn kẽ: "Bọn thỏ rừng với gà rừng núi chạy nhanh thoăn thoắt, thoắt cái biến mất tăm. Phải như cha cháu săn cùng thì thỉnh thoảng mới tóm vài con. Cháu còn nhỏ, sức yếu, đuổi kịp . Cô cũng thế thôi, bắt ."

 

Cậu nhóc thẳng thừng dập tắt giấc mộng của cô: "Bọn chúng ranh mãnh, tinh quái lắm."

 

Đỗ Quyên kéo dài giọng "À" một tiếng thấu hiểu, nhưng sự hứng thú vẫn hề thuyên giảm: "Thế đặt bẫy ?"

 

 

 

 

Loading...