Trần Mậu là hiểu chuyện và ơn, nên quan hệ giữa hai nhà vốn dĩ cũng tệ.
"Chị dâu, chị khách sáo quá , cái em thể nhận ."
Thấy Văn Mai Hương lấy đồ từ trong túi , Lại Gia Hân vội vàng từ chối.
"Thím nhận lấy , thím mà nhận, lão Triệu nhà chị sẽ buồn đấy."
"Cầm lấy, mau cầm lấy, cứ coi như là nể mặt mấy đứa nhỏ."
Miễn cưỡng xem như bậc trưởng bối, đúng hơn là ở góc độ từng trải lớn tuổi hơn, Văn Mai Hương chân thành khuyên nhủ.
"Trẻ con cần nuôi nấng, thể thím cũng cần chú ý. Đồ đạc tuy nhiều nhặn gì, nhưng cũng là chút tâm ý của vợ chồng chị."
"Hiện giờ áp lực của thím lớn, cứ nhận lấy , coi như là chị em giúp đỡ lẫn lúc khó khăn."
"Ngày tháng gian khổ chẳng đều nương tựa mà qua ."
Văn Mai Hương năng từ tốn, thái độ cũng thêm vài phần thiết, lời nào lời nấy đều là móc ruột gan mà . Những lời của chị đều là thật lòng.
"Chị dâu..."
Trong mắt Lại Gia Hân rưng rưng lệ, cuối cùng vẫn nhận lấy.
"Cảm ơn chị, chị dâu."
"Không cần cảm ơn, giữa chúng cần khách sáo như ."
"Trong nhà nếu gì khó khăn, cứ lên huyện báo cho chị một tiếng, giúp gì chị nhất định sẽ giúp."
Nếu là lúc mới đến, Văn Mai Hương chắc như . tình cảnh mắt, chị vẫn thấy chút đành lòng.
Cách một ngày những lời tương tự, nhưng Lại Gia Hân rõ ràng sự khác biệt. Tuy nhiên, thì , cô cũng sẽ ngây thơ mà tin , hoặc hễ gặp chuyện gì cũng chạy tìm .
Cho dù đối phương nguyện ý đối với , nhưng nếu tùy ý lạm dụng, chỉ tổ lãng phí cơ hội và tình cảm của mà thôi. Lại Gia Hân tuy thích xã giao, nhưng những đạo lý đối nhân xử thế cơ bản cô vẫn hiểu rõ.
Nhân tình qua , thứ nhất xem tình, thứ hai xem lợi. Cái thứ nhất xong, giờ đến cái thứ hai.
Quả nhiên, Văn Mai Hương mục đích chuyến của . Chỉ là mục đích khiến Lại Gia Hân cũng khỏi ngẩn một chút.
Đây đúng là "đạp mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt chẳng tốn công".
"Thím xem, thím thấy thế nào?"
Đương nhiên là thành vấn đề!
Lại Gia Hân tuy trong lòng nghĩ , nhưng ngoài miệng vẫn vô cùng khách khí và cảm động.
"Chị dâu, cũng là do chị và Triệu nhớ thương Mậu nhà em, nên mới chiếu cố con em như ."
"Chuyện em cũng nên cảm ơn chị thế nào cho ."
"Thật sự đấy!"
Nắm c.h.ặ.t tay Văn Mai Hương, sự cảm kích của cô hề chút giả tạo nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-benh-nhan-ung-thu-luoi-giai-doan-cuoi-mang-theo-game-phong-bep/chuong-10-doi-cong-tac-bat-sat-toi-tay.html.]
Nghe Lại Gia Hân , trong lòng Văn Mai Hương càng thêm thoải mái. Tuy là trao đổi, nhưng nhà chị quả thực cũng xuất phát từ lòng , suy tính cặn kẽ. Được thấu hiểu tâm ý , tự nhiên là vui vẻ.
Cách xưng hô trong miệng cũng đổi.
"Gia Hân , chị cũng là coi thím như nhà, cho nên đầu tiên chị nghĩ đến là thím."
"Đây cũng là cái duyên, chờ thím , áp lực trong nhà cũng sẽ giảm bớt một chút."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Vâng, đa tạ chị dâu nghĩ đến em."
Lại Gia Hân gật đầu phụ họa.
Quả thực, công việc ở Cung Tiêu Xã luôn luôn đắt hàng vô cùng. Nếu tin mà lọt ngoài, tranh giành sợ là xếp thành hàng dài. Lại Gia Hân thể nó, đối với tình hình gia đình lúc mà , là điều may mắn nhất và cũng là thích hợp nhất.
Quan trọng nhất là cô thật sự xuống ruộng việc a! Đối với loại lười biếng như cô, chuyện đó thật sự là lấy cái mạng già của cô mà.
Còn chuyện ở Cung Tiêu Xã, tuy rằng cũng sớm về muộn, nhưng so sánh , cô cảm thấy thể chấp nhận .
"Được, chúng cứ quyết định thế nhé. Thím xem khi nào thời gian thì cùng chị thủ tục một chuyến."
Văn Mai Hương cũng là nhanh nhẹn.
"Em lúc nào cũng , xem bên chị dâu thế nào là ạ."
Lại Gia Hân cũng dây dưa, cơ hội tới thì kịp thời nắm bắt, cho dù là ngay bây giờ cô cũng thành vấn đề.
"Được, ngày nhé, thím cứ trực tiếp đến Cung Tiêu Xã tìm chị."
Hôm nay Văn Mai Hương nghỉ phép, còn đang vội vàng về nhà báo tin vui cho con trai út đây.
"Vâng, vất vả cho chị dâu , cảm ơn chị dâu ạ."
"Nên mà, vất vả ."
"Gia Hân , chị ở lâu nữa, trong nhà còn việc."
Khéo léo từ chối sự nhiệt tình giữ ăn cơm trưa của Lại Gia Hân, Văn Mai Hương nào còn nỡ gây thêm áp lực cho gia đình . Không trì hoãn thêm, chị dắt xe khỏi sân chuẩn về nhà.
"Chị dâu thong thả ạ."
Nhìn bóng dáng chiếc xe đạp xa, Lại Gia Hân đóng sầm cửa , niềm vui sướng lộ rõ nét mặt, kìm mà nhảy cẫng lên hai cái tại chỗ.
Quá tuyệt vời, vấn đề công việc giải quyết!
Hôm qua Trương Phượng Lan tới, cô liền nghi ngờ là hỏi chuyện công việc của Trần Mậu, đang lo giải quyết cụ thể thế nào. Thì Văn Mai Hương liền tới.
Chị dùng công việc của chính ở Cung Tiêu Xã để đổi lấy công việc của Trần Mậu. Công việc đó là để cho con trai út ở nhà hai năm nay mà việc .
Đừng nhà họ là vợ chồng công nhân viên chức, chồng còn là chủ nhiệm phân xưởng, nhưng công việc trong thành phố thật sự dễ kiếm.
Hai công việc qua vẻ ngang giá, nhưng thực tế tính như . Công việc ở xưởng đồ gỗ nội thất phân chia theo thâm niên và cấp bậc. Con trai út nhà họ Văn nhận ca tuy chỉ thể bắt đầu từ học việc, tiền lương ban đầu cũng thấp. cha chủ nhiệm, gian để thao tác, luồn lách vẫn là . Chưa kể còn tiền lương tăng ca các loại.
Còn nhân viên bán hàng ở Cung Tiêu Xã tuy là "bánh bao thơm" ai cũng , nhưng tiền lương là cố định. Một tháng lương 22 đồng 5 hào, cùng với một định mức tem phiếu.