Hạ Vũ Nhu bế, chẳng gánh nặng gì, ai gần thì đó xui xẻo.
Phàm là kẻ nào chen lấn họ đều cô bất động thanh sắc đẩy ngã.
Sức mạnh lớn chính là cái lợi !
Vì thế ít c.h.ử.i!
"Đù má, thằng ch.ó nào dám đẩy ông?"
"Có gan thì đừng chạy."
"Ái chà, đừng đẩy đừng đẩy!"
"Cút xa một chút, mày giẫm chân tao ."
"Từng một vội đầu t.h.a.i !"
Những tiếng c.h.ử.i bới tương tự như , vang lên liên tiếp!
Hạ Vũ Nhu: Không hòa thượng niệm kinh, phản dame phản dame!
Cả nhóm tốn sức chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng chen khoang tàu.
Mọi khỏi lau mồ hôi trán!
Chen chúc cộng thêm nắng gắt thiêu đốt, thêm mùi tanh của biển, cái môi trường ai trải qua mới , một lời khó hết.
Hạ Vũ Nhu bây giờ ai cũng giống cá muối.
Vì quan hệ dị năng, khứu giác của cô nhạy bén hơn bình thường bao nhiêu , cho nên mặt dài thượt .
Thầm may mắn say sóng, nếu chuyến dài đằng đẵng đúng là chuyện lành gì.
Bạch Liệt thấy cô ỉu xìu, quan tâm hỏi: "Sao thế, khỏe ?"
Hạ Vũ Nhu: "Cháu khỏe, đừng quan tâm cháu."
Bạch Liệt: "..."
Đứa trẻ cá tính thật đấy.
Để an , năm chọn một khoang tàu vách ngăn.
Đặt hành lý xuống, uống cốc mát, coi như sống .
Những ngày tháng biển chán ngắt.
Hạ Vũ Nhu mở to đôi mắt vô tội chằm chằm mặt biển lấp lánh ánh nước.
Nhìn chán thì bầu trời bao la, hoặc là quấn lấy hai ông chú bắt kể chuyện thú vị trong quân đội.
Lời của Phương Nghị ngắn gọn súc tích, cái gì nên thì một chữ cũng chịu nhiều.
Bạch Liệt thì khác, một khi mở đầu là dừng , cái nên cái nên đều tuôn hết.
Nghe đến mức Hạ Chấn Hiên lắc đầu quầy quậy.
Con gái đúng là cao thủ moi tin tình báo.
Người lớn tướng thế mà cũng nó lừa cho đông tây nam bắc.
Còn cả thằng nhóc Bạch Liệt lời quá dễ moi, tranh thủ cảnh cáo một phen.
Đến giờ cơm, Hạ Vũ Nhu tung tăng nhảy nhót đòi chọn đồ ăn.
Mộng Vân Thường
Đi qua khoang ghế cứng, chỉ một lối nhỏ hẹp, đủ cho .
Đột nhiên, con đường phía cô thò một cái chân.
Hạ Vũ Nhu bất động thanh sắc, cả hai chân nhảy phắt lên đó.
"Rắc" một tiếng cộng thêm tiếng kêu t.h.ả.m thiết "Ái ui".
Hạ Vũ Nhu loạng choạng hai bước mới vững, vẻ mặt ngơ ngác : "Trên đường chân thế nhỉ?"
Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn hai .
Mọi nhanh hiểu chuyện gì?
Mẹ của cô gái giẫm chân chịu buông tha!
"Con ranh con nhà ai đây? Sao một chút giáo d.ụ.c cũng thế? Đi đường ?"
Hạ Vũ Nhu ngây thơ : "Vậy cô bảo cháu nhét cháu bụng để trọng sinh, cằm cũng lắp thêm hai con mắt nữa.
Như lúc đường, thể thấy phía , thể thấy chân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-92-man-kich-tren-tau-ba-co-gia-day-do-cuc-pham.html.]
"Cái chị gái kêu như c.h.ế.t cha c.h.ế.t cũng nhét bụng trọng sinh , chân đừng duỗi dài như thế."
Lời cô dứt, liền tiếng liên tiếp truyền tai.
"Ha ha ha, c.h.ế.t ."
"Con gái nhà ai mà đáng yêu thế, bế về nhà giấu quá."
"Con gái như thế cũng một tá."
Hạ Vũ Nhu: Cái quỷ gì ?
Có nổi, bắt đầu hùa theo: " đấy đúng đấy, lối là để cho , chứ để cho cô gác chân ."
Có bổ sung trong lòng, ác nhân tự ác nhân trị.
Người phụ nữ béo chịu .
Chỉ mũi Hạ Vũ Nhu c.h.ử.i ầm lên.
"Cái thứ con gái bồi tiền hóa hươu vượn cái gì thế?"
"Làm sai chuyện, còn ở đó mà ngụy biện!"
Nước mắt Hạ Vũ Nhu đến là đến: "Hu hu hu, bắt nạt , bắt nạt trẻ con kìa!"
"Cháu đường của cháu, chịu bất kỳ trách nhiệm nào."
"Các đây là cố ý ăn vạ, chân mọc đùi, tại mọc ở đường?"
"Dọa c.h.ế.t bé , cháu bệnh tim, cháu mà mệnh hệ gì, các đền."
Cô ôm n.g.ự.c, bộ dạng thở , dọa cho một sợ hết hồn.
Người phụ nữ béo chịu: "Bị thương là con gái nhà , con ranh con mày hồ đồ dây dưa, bệnh giả bệnh."
Hạ Vũ Nhu: "Người lớn bắt nạt trẻ con, lêu lêu lêu!"
Khóe miệng Bạch Liệt giật giật!
Vốn tưởng đây là tiểu tiên nữ, ai ngờ cũng là tiểu ác ma.
Người phụ nữ béo: "Tao với mày, tao tìm phụ của mày."
Bà khóa c.h.ặ.t ánh mắt Bạch Liệt đang cách đó vài bước.
"Tiên sinh, đây là con nhà ?"
Bạch Liệt xù lông: "Bà linh tinh cái gì thế? vẫn là trai tân đấy nhé, đừng gặp là ăn vạ!"
"Mở to mắt ch.ó của bà mà , hai chúng chỗ nào giống ?"
"Theo thấy , ở đứa bé, bà còn chịu buông tha, cái mà để phụ nhà nó , chừng sẽ để yên cho bà !"
"Hai con cộng mấy chục tuổi đầu , còn so đo với một đứa trẻ con, bà trừ tuổi của xem, mất mặt ?"
Người phụ nữ béo ngớ , bà chẳng qua chỉ một câu thôi mà?
Cái trai độc, mồm độc.
Người phụ nữ béo lời lẽ đổi trắng đen của rối loạn tâm thần, thể tổ chức ngôn ngữ phản bác nữa, chỉ đành giở thói ăn vạ lóc om sòm.
"Các nãy đều thấy tiếng rắc đấy.
Xương chân con gái giẫm gãy , y tế tàu hạn.
Sau là chuyện cả đời, hôm nay cho một lời giải thích, thế nào cũng xong ?"
Hạ Vũ Nhu: "Cháu sai, kẻ nào gợi chuyện kẻ đó đê tiện, là chúng đ.á.n.h một trận định thắng thua."
Trong mắt cô gái giẫm chân hiện lên vẻ oán độc.
Cơn đau vẫn còn tiếp diễn, cô xương chân giẫm nứt .
Không cẩn thận là chuyện lớn cả đời.
Hôm nay bất luận thế nào cũng thể tha cho kẻ đầu sỏ .
"Con tiện nhân nhỏ, gọi nhà mày tới đây."
Oán hận trong mắt cô gái ngập trời.
"Cô đê hèn như , chồng tương lai của cô ?"
Lời của Hạ Vũ Nhu đ.â.m thẳng tim.