Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 91: Hành Trình Về Phương Nam, Hai Ông Chú Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ

Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:56:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường xá thời nay ăn qua loa vô cùng, bên đường cũng chẳng hàng cây xanh nào, trọc lóc một màu.

 

Thứ duy nhất lấy hồn lẽ là khí ô nhiễm.

 

Cảm nhận động tĩnh trong lòng, Hạ Chấn Hiên hỏi: "Tỉnh , đói ?"

 

Hạ Vũ Nhu chút ngơ ngác, cái bụng cô hợp cảnh mà kêu lên ùng ục hai tiếng.

 

Sau đó liền giương đôi mắt trông mong về phía cha già.

 

Hạ Chấn Hiên khẽ: "Bụng nhỏ trả lời con ."

 

"Bố, chúng thế?"

 

"Đến cảng."

 

Hạ Vũ Nhu: "Đi qua những ạ?"

 

Hạ Chấn Hiên: "Nói con cũng ."

 

Cái tật thích hỏi đến cùng , là giống ai?

 

Hạ Vũ Nhu: Giống ông chứ ai, ông đường hỏi đường ?

 

Sau đó giở thói ăn vạ: "Không chịu chịu , con cơ."

 

Thuần túy là rảnh rỗi sinh nông nổi, kiếm chuyện vui.

 

Sống một đời, cô tận hưởng cho cái quyền lợi của trẻ con!

 

Để bù đắp cho những năm tháng khổ sở thời mạt thế.

 

Hạ Chấn Hiên xoa cái đầu xù lông của cô: "Không cho con ."

 

Hạ Vũ Nhu hừ lạnh!

 

Ông bố hờ của đúng là nhạt nhẽo thấu đỉnh!

 

Trong sách ông , lạnh lùng, ngày nào cũng chỉ huấn luyện, công tác, nhiệm vụ.

 

Có lẽ, ông nỗi khổ tâm bất đắc dĩ!

 

Có thể cốt truyện ẩn !

 

Hạ Vũ Nhu đang suy tính, kẻ hãm hại nhà họ Cố rốt cuộc là ai?

 

Cố Viện thấy chồng trêu con gái nhỏ thì cạn lời: "Anh trêu con gì?"

 

Hạ Chấn Hiên chịu nổi cái lườm của vợ yêu, đầu hàng : "Được , sợ hai con em , trong nhà địa vị là thấp nhất."

 

Cố Viện: "Ai ? Anh là trụ cột gia đình, là cha cơm áo, hiện giờ em một xu dính túi, dựa và con gái nuôi đấy."

 

Hạ Vũ Nhu hì hì.

 

"Mẹ, mà sửa cái tật mềm lòng, tiền của nhà cũng thể để giữ mà."

 

Cố Viện xua tay: "Mẹ thấy là thôi , lười bận tâm cái đó lắm, lúc nào cần tiền thì hỏi con là ."

 

"Trước ở nhà bà ngoại con, đều sống như thế cả."

 

Nói xong, vẻ mặt đầy sự lạc lõng!

 

Sau đó chuyển tầm mắt ngoài cửa sổ, trời đất bao la bát ngát.

 

Hạ Vũ Nhu: Lại chọc trúng nỗi đau của .

 

Hạ Chấn Hiên vội vàng chuyển chủ đề.

 

"Chúng đến Cảng Thành , đó từ đó lên tàu, thẳng đến đích."

 

Hạ Vũ Nhu gào thét trong lòng, de de de!

 

Biết chuyến Cảng Thành thể cởi bỏ nút thắt trong lòng hờ.

 

Thật cũng tình hình gần đây của họ.

 

nhà họ Cố đối với nguyên chủ vẫn luôn !

 

Trong phạm vi năng lực báo đáp một hai phần là điều cần thiết.

 

"Bố, chúng thể ở đó vài ngày ?"

 

Cảng Thành thời đại , cô còn từng thấy qua !

Mộng Vân Thường

 

Tốt nhất là thể chiêm ngưỡng phong thái một chút!

 

Hạ Chấn Hiên: "Cái khó , xem tình hình."

 

"Đến bên đó lạ nước lạ cái, con tuyệt đối đừng chạy lung tung ?"

 

Hạ Vũ Nhu: Con là đáng tin cậy thế ?

 

Cô nở nụ ngọt ngào với cha già: "Biết ạ."

 

Hạ Chấn Hiên chút yên tâm: "Con đừng qua loa với bố."

 

"Lần biểu hiện đạt, đừng hòng nữa."

 

Đây là uy h.i.ế.p .

 

Hạ Vũ Nhu ngoài miệng : "Sao thể chứ ạ?"

 

Trong lòng nghĩ: Kẻ ngốc mới ngoan ngoãn lời ông?

 

Bà đây chạy lung tung, tìm kẻ ngốc nhiều tiền?

 

Không tìm kẻ ngốc nhiều tiền, cướp ngược !

 

Hạ Chấn Hiên hoạt động nội tâm của con gái nhỏ.

 

Cảng khẩu.

 

Hạ Chấn Hiên kéo ba vali hành lý.

 

Cố Viện bế con.

 

Cả nhà ba gặp gỡ hai khác do cấp phái tới.

 

Mấy xác nhận phận xong, liền cùng về phía boong tàu.

 

Hai vị đều là những xuất sắc trong quân đội, tuổi còn trẻ, huân chương quân công lập ít.

 

Cao một mét tám, đầy cơ bắp, mặc áo sơ mi đen, quần tây đen tên là Phương Nghị.

 

Ngũ quan cứng rắn, dáng thẳng tắp!

 

Cả trông lạnh lùng, giỏi ăn .

 

Người còn , mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen tên là Bạch Liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-91-hanh-trinh-ve-phuong-nam-hai-ong-chu-ve-si-bat-dac-di.html.]

 

Cậu cao một mét bảy tám, dáng thon dài, tính cách chút hoạt bát, trông rạng rỡ.

 

Tóm một câu, đều là soái ca!

 

Hạ Vũ Nhu lôi bản lĩnh xã giao của .

 

Cười híp mắt chào hỏi !

 

"Cháu chào các chú ạ!"

 

Giọng mềm mại, cộng thêm khuôn mặt phấn nộn, tính lừa gạt.

 

Bạch Liệt chút chịu nổi con con non đáng yêu thế , hận thể lập tức tiến lên nhào nặn một phen.

 

Ngại vì đầu gặp mặt, quen, đành cứng rắn nhịn xuống xúc động động thủ.

 

"Chào bé đáng yêu, cháu tên là gì?"

 

Hạ Vũ Nhu trêu , bèn mở miệng: "Bà ngoại gọi cháu là Nannaa, bố gọi cháu là Con gái, gọi cháu là Nannaa, Con gái, Bảo bối, Nhu Nhi, ngoài gọi cháu là Nhóc con..."

 

Bạch Liệt: "..."

 

Cuối cùng hỏi ngược : "Vậy nhóc con nghĩ chú gọi cháu là gì thì nào?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Vậy gọi là Bảo bối ạ!"

 

Mặt Hạ Chấn Hiên đen sì: "Nói linh tinh cái gì thế?"

 

"Cậu gọi nó là Vũ Nhu là , nhưng bình thường nhất cứ gọi là nhóc con!"

 

"Kẻo đến lúc gọi quen mồm sửa ."

 

Cái đứa trẻ ranh , thật chọc tức c.h.ế.t, ỷ tuổi nhỏ mà hươu vượn.

 

Hai chữ Bảo bối, ngoài thể tùy tiện gọi ?

 

Cố Viện dí ngón tay đầu cô: "Sau linh tinh nữa."

 

Bạch Liệt nhe răng ha hả.

 

"Đứa bé mà đáng yêu thế nhỉ?"

 

"Bây giờ hai chú cháu quen, cứ gọi cháu là nhóc con, đợi quen , thì gọi là Bảo bối."

 

Anh phớt lờ ánh mắt ăn thịt của Hạ Chấn Hiên.

 

Hạ Vũ Nhu: Tư tưởng thời nay bảo thủ thật.

 

Khóe miệng Phương Nghị khẽ giật một cái.

 

Trên đường một nhóc con thế khuấy động khí, sẽ cô đơn .

 

Sắc mặt khỏi dịu vài phần.

 

Bạch Liệt kêu gào tiểu khả ái mềm mại thế , đỡ nổi.

 

Sau đó nháy mắt với con nhóc, dang hai tay : "Cho chú bế cái ?"

 

Hạ Vũ Nhu một chút xíu cảm giác hổ, cô vẫn thích ứng với phận hiện tại, một bà cô già trưởng thành để trai nhỏ tuổi bế chút ngại.

 

Còn về ông bố hờ thì tự động bỏ qua.

 

Thế là điên cuồng lắc đầu.

 

Bạch Liệt căn bản cho cô cơ hội từ chối, trực tiếp đưa tay bế luôn.

 

Hạ Vũ Nhu hét lên.

 

"Á á á á!"

 

Sao chú thể bế ?

 

đầy vẻ lên án!

 

Bạch Liệt như mèo trộm mỡ.

 

"Cháu con nít con nôi, phản ứng lớn thế gì!"

 

"Đường xá xa xôi thế , cháu một cũng bế nổi."

 

Hạ Vũ Nhu hừ lạnh!

 

"Chú chê cháu béo?"

 

Bạch Liệt: "Không chuyện đó, trời đất chứng giám, cháu béo một chút nào, khuôn mặt nhỏ đáng yêu núng nính thịt, chú còn nhéo thêm hai cái đây ."

 

Hạ Vũ Nhu kháng cự kết quả, chỉ đành mặc kệ phận.

 

Phương Nghị chút tiếc nuối vì mặt dày bằng Bạch Liệt.

 

Bạch Liệt bế Hạ Vũ Nhu thơm thơm mềm mềm lên, cưng nựng đủ.

 

"Vẫn là con gái , ngoan ngoãn bao, mấy thằng cháu trai nghịch ngợm ở nhà chú, mỗi gặp là y như rằng sôi m.á.u.

 

Bọn nó bẩn thỉu thì cũng là sức phá hoại cực mạnh."

 

Bạch Liệt ở đó lải nhải!

 

Hạ Chấn Hiên khẩy trong lòng!

 

Cậu đây là vẻ ngoài cực kỳ tính lừa tình của nó lừa .

 

Đợi đến khi thật sự quen hiểu rõ, thì sẽ sức phá hoại của nó mạnh cỡ nào.

 

Con gái nhà ai một đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t một con lợn rừng?

 

Con gái nhà ai thể trở thành đại tỷ trong đại viện.

 

Bất đắc dĩ cái lợi rơi tay con gái , thấy cũng coi như thấy, mắt mù thôi!

 

Lúc chọn chạy ngoài, đều là những khứu giác nhạy bén.

 

Dắt díu vợ con, quả thực dễ dàng.

 

Đừng tưởng tiền Cảng Thành nước ngoài là thể kê cao gối ngủ!

 

Tục ngữ , rồng mạnh áp rắn địa phương!

 

Tuyệt đại đa đều trở thành vật hy sinh của thời đại.

 

Trên boong tàu đông nghìn nghịt, nọ sát , đa tay còn xách theo hai cái vali trở lên, vô cùng gian nan!

 

Tiếng , tiếng la hét, tiếng c.h.ử.i rủa lẫn , khiến tâm trạng nôn nóng, bực bội!

 

Hạ Chấn Hiên che chở vợ ở bên cạnh , dùng hành lý mở đường cho cô, để bất kỳ ai gần cô.

 

Khiến cho mấy phụ nữ thấy mà ghen tị thôi.

 

 

Loading...