Khi bọn trẻ kéo chiến lợi phẩm về đến đại viện quân khu, cả khu như vỡ tổ.
Những gia đình con tham gia hối hận thôi!
"Sớm bọn nó giỏi thế , lẽ nên để thằng cu nhà theo." Như thì tối nay nhà họ cũng thịt ăn .
"Chứ còn gì nữa!"
"Mấy đứa nhóc lấy bản lĩnh bắt nhiều thú rừng thế nhỉ?"
Chẳng lẽ bây giờ gà rừng thỏ rừng núi nhiều đến mức tràn lan ? Nếu thế thì quá, đợi chồng nghỉ, bảo bắt một ít về cải thiện bữa ăn!
Nhà con thì ghen tị với nhà con, nhà con thì ghen tị với nhà con tham gia. Đây là thịt thật giá thật đấy. Bọn họ thèm nhỏ dãi.
Đồng thời oán trách đàn ông nhà , đến đám trẻ ranh lông bông mọc đủ cũng bằng!
Lần Hạ Vũ Nhu bán thịt cho nhà ăn, mỗi đứa trẻ đều phần thưởng bất ngờ. Chia ít tiền.
Phụ của đám trẻ vui đến mức tít mắt. Mấy cái "cục nợ" trong nhà chỉ chỗ chơi, còn tiền mang về, ai mà chẳng vui.
Đừng coi thường một hào bạc lẻ, sức mua thời là cực lớn. Nó thể mua hai cân khoai lang, hai quả trứng gà, hai cái kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, mười cái kẹo cứng hoa quả.
Hạ Chấn Hiên nheo mắt . Túm lấy con gái hỏi: "Các con sang ngọn núi khác ?"
Hạ Vũ Nhu chút chột : "Làm gì chuyện đó, bắt ngay ở núi thôi, bọn con sâu trong một chút."
Hạ Chấn Hiên tức đến bật , b.úng trán con gái một cái.
"Nơi nhà quân nhân lui tới, con nghĩ quân đội sẽ bỏ mặc quan tâm ? Hàng năm bọn bố đều tổ chức hành quân dã ngoại, càn quét cả khu rừng để tránh thú dữ hại dân."
"Hoẵng ngốc là loài sinh vật bọn bố từng thấy ở núi bao giờ."
Hạ Vũ Nhu dở dở , hóa lộ tẩy ở con hoẵng ngốc.
Cô dứt khoát giở thói vô : "Con tự bảo vệ , bố đừng lo bò trắng răng nữa." Nếu năng lực tự vệ, cô dám chạy lung tung?
Hạ Chấn Hiên bao giờ đau đầu như bây giờ. Con gái đúng là một con hồ ly nhỏ, dù gì nó cũng ngoan, nhưng lưng thì vẫn chứng nào tật nấy.
Con gái đ.á.n.h nỡ, mắng xong, bây giờ?
Anh chỉ trán Hạ Vũ Nhu: "Cái con nhóc thối , bớt dương phụng âm vi , bố lo cho con ? Bố là lo cho mấy đứa trẻ khác gặp nguy hiểm, đến lúc đó con sẽ trở thành mục tiêu công kích của đấy. Chuyện của Trương Nhị Oa, con rút bài học ?"
Hạ Vũ Nhu nghĩ thế: "Cái cũng sợ, cái cũng sợ, chẳng lẽ vì nghẹn c.h.ế.t mà nhịn ăn cơm luôn ?"
"Còn nữa bố , bố khác ? Không thương con nữa? Muốn tìm thế con, con mách đấy, bố lòng đổi , hồ ly tinh câu mất hồn ."
Hạ Chấn Hiên kinh hãi, con gái nhỏ của học mấy thứ ?
"Con con con... mấy lời con ở thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-82-bai-lo-loi-noi-doi-cua-con-gai-ruou.html.]
Hạ Vũ Nhu: "Con mấy thím mấy chị đầy đấy thôi!"
Hạ Chấn Hiên sụp đổ, sắc mặt khó coi vô cùng.
Mộng Vân Thường
Hạ Vũ Nhu mặc kệ ông bố già mặt đen như đ.í.t nồi.
"Bố, bố đừng lo lắng vớ vẩn nữa, cái gì nên cái gì nên , trong lòng con đều rõ như ban ngày. Trước còn nhỏ, con , nhưng nghĩa là trong lòng ."
"Ai mà chẳng thời niên thiếu? Mọi đều từng trải qua, đừng chuyện bé xé to."
Hạ Chấn Hiên day trán, xoắn xuýt vấn đề an nữa: "Sao sức lực của bố tăng lên thế ?"
Mắt Hạ Vũ Nhu sáng lên: "Có bố uống canh nhân sâm linh chi nên tăng lực ?"
Hạ Chấn Hiên động lòng: "Con ?"
"Đương nhiên , con cũng uống một nửa chỗ đó, đó sức lực mới lớn lên đấy." Hạ Vũ Nhu tự hào vỗ n.g.ự.c nhỏ.
"Mấy thứ ở ?"
Hơi thở của Hạ Chấn Hiên trở nên dồn dập! Nếu lai lịch và thành phần của thứ , dùng nó cho quân đội, sẽ tạo một đội quân đặc biệt. Lúc đó quốc gia còn sợ ai xâm phạm nữa?
"Một ông cụ cho con đấy, ông còn dạy con quyền cước nữa."
Hạ Vũ Nhu lờ trái tim đang đập thình thịch vì kích động của ông bố già. Cô lương tâm, nhưng nhiều, thứ nghịch thiên mà lôi thì đừng hòng sống yên .
Quy tắc sinh tồn mạt thế là đừng bừa bãi, nếu sẽ c.h.ế.t thây. Cứ thuận theo quy luật tự nhiên thì hơn.
Hạ Chấn Hiên truy hỏi: "Ngoài nhân sâm, linh chi con còn bỏ thêm cái gì?"
"Nửa viên t.h.u.ố.c còn ạ!"
Hạ Chấn Hiên , thứ khiến họ tăng sức mạnh chính là viên t.h.u.ố.c đó.
"Còn thừa viên nào ?"
Hạ Vũ Nhu dang hai tay: "Bố tưởng là cải trắng ngoài chợ chắc, một viên là ghê gớm lắm , tác dụng của nó chắc bố cũng chứ?"
Hạ Chấn Hiên con gái cho cứng họng. Anh cứ cảm giác như đang con dạy dỗ . Cuối cùng đành bất lực lắc đầu, con gái quá giỏi giang, bố cũng hết cách.
Xem oai bố chỉ thể cố gắng thêm chút nữa, đẻ một thằng con trai. Không trọng nam khinh nữ, mà là đối mặt với cô con gái mềm mại nũng nịu xuống tay .
Hạ Vũ Nhu đối phó xong ông bố già, lao đầu rừng sâu.
Cô tìm nhiều thảo d.ư.ợ.c thể chế độc. Trong đầu sẵn kế hoạch. Đợi thời gian sẽ chế hết thành bột t.h.u.ố.c, phòng khi cần dùng.
Nhìn thấy rau dại tươi ngon mơn mởn, cô cũng tha, đào hết ném gian.
Do tiêu hao quá lớn, bụng kêu ùng ục, cô dứt khoát chui gian hầm một con gà rừng, vài món tủ, ăn một bữa no nê.