Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 80: Bộ Mặt Thật Của Bạn Thân, Cố Viện Tỉnh Ngộ

Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:55:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Lữ trưởng Hà chân tướng sự việc, tỏ vô cùng hài lòng với biểu hiện của Trương Xuân Lai. Ông cho rằng đây là một đồng chí hiếu thuận, giúp đỡ khác.

 

Trước khi , Phó Lữ trưởng Hà bước đến mặt Liễu Cầm: "Đồng chí Liễu, nếu khó khăn gì cứ đến quân khu tìm ."

 

Hiện tại mà , ông khá ưng ý Liễu Cầm. Một nửa lý tưởng của ông chính là mẫu như cô .

 

Liễu Cầm chút thụ sủng nhược kinh! Hai tay xoắn lấy vạt áo: "Cảm ơn ngài!"

 

Ả vẫn nghĩ nên đối phó với thế nào. Nếu chiếm Hạ Chấn Hiên, sẽ là lựa chọn thứ hai của ả. Dù cũng hơn Trương Xuân Lai!

 

Đừng bà già chướng mắt ả, thực ả cũng chả coi trọng gì hai con nhà đó. Ai mà thèm sống cả đời với bà già lý lẽ đó chứ!

 

Phó Lữ trưởng suy nghĩ trong lòng Liễu Cầm, chỉ tưởng cô e thẹn, ngại ngùng. Trước khi còn ả thật sâu một cái.

 

Trương Xuân Lai cun cút tiễn ông tận cổng bệnh viện.

 

Vở kịch ở bệnh viện, nhà họ Hạ gì.

 

Gia đình Hạ Vũ Nhu ăn uống vui chơi thỏa thích, đến khi trời chập choạng tối mới về đến khu gia chúc viện.

 

Vừa mở khóa cửa, cửa phòng bên cạnh bật mở. Thái Phân tươi chào hỏi: "Về đấy ?"

 

Sau đó bà sang Hạ Vũ Nhu: "Cục cưng, nhớ thím ?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Nhớ ạ."

 

Thái Phân khép miệng!

 

"Vẫn là con gái tri kỷ, như mấy thằng nhóc thối, chỉ giỏi chọc tức ."

 

Cố Viện: "Chị thấy lúc nó nghịch ngợm thôi." Còn hơn cả con nhà chị chứ.

 

"Chị dâu, chị còn ngủ?"

 

Thái Phân: " chuyên môn đợi cô đấy."

 

Cố Viện: "..."

 

Vợ Âu Chính ủy liền kể những chuyện xảy trong khu gia chúc viện hai ngày nay như đổ hạt đậu! Cố Viện mà say sưa!

 

Hạ Vũ Nhu đương nhiên Liễu Cầm ngã nhẹ. Dù đó cũng là kiệt tác của cô mà!

 

Tâm trạng , cô vẫy tay với Đại Tráng đang bò ở cửa lén lớn chuyện. Đại Tráng lập tức chạy tới.

 

Hạ Vũ Nhu khẽ: "Ngày mai bảo em tập hợp ở chỗ cũ."

 

Đại Tráng xong, vẻ mặt đầy vui mừng.

 

"Yên tâm đại ca, đảm bảo thành nhiệm vụ."

 

Lúc đó, Âu Chính ủy cũng kéo Hạ Chấn Hiên sang một bên thì thầm to nhỏ. Nói chuyện một lúc, Hạ Chấn Hiên chào hai con, bảo là ngoài chút việc.

 

Hạ Chấn Hiên gọi điện thoại xong, dọc đường về tức đến run . Về đến nhà, đem kết quả nhờ bạn bè điều tra kể một năm một mười cho Cố Viện .

 

Cố Viện kinh ngạc đến mức khép miệng!

 

"Sao bọn họ dám thế?"

 

"Bọn họ tính là sợ tội bỏ trốn ?"

 

"Bản dính đầy rắc rối, còn mặt mũi nào rêu rao phận của em ở khu gia chúc viện!"

 

"Hừ, thật nực ."

 

Cô tức đến mức trào nước mắt. Tấm chân tình bao năm qua coi như đem cho ch.ó ăn.

 

Hạ Vũ Nhu bắt đầu châm dầu lửa.

 

"Mẹ, giờ rõ bộ mặt thật của dì ?"

 

"Bọn họ chính là loài rắn độc nấp trong bóng tối, vĩnh viễn sẽ nhớ đến điểm của !"

 

"Dì căn bản , cũng giống như con gái dì , ghê tởm xa, cố ý đụng con rơi xuống nước, trơ mắt con c.h.ế.t đuối mà vẫn dửng dưng!"

 

"Dì chính là thấy sống hạnh phúc, tư tưởng biến thái vặn vẹo, hận tất cả những ai sống hơn ."

 

"Loại đàn bà độc địa như , ai dính đó xui xẻo."

 

Cố Viện c.ắ.n c.h.ặ.t răng, quật cường để rơi một giọt nước mắt nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-80-bo-mat-that-cua-ban-than-co-vien-tinh-ngo.html.]

câu tiếp theo của Hạ Chấn Hiên khiến cô sụp đổ !

 

"Ông cụ Liễu thư tố cáo nhà em ."

 

Tim Cố Viện thót lên tận cổ họng, nước mắt tuôn rơi như mưa. Kết cục của việc tố cáo, cô quá rõ.

 

"Làm bây giờ? Làm bây giờ? Sao thành thế ?"

 

Cô thực sự dọa sợ, tay bám c.h.ặ.t mép bàn, cố gắng giữ vững thể. Vì dùng sức quá mạnh, móng tay bảo dưỡng kỹ càng cũng gãy.

 

Cố Viện để ý đến những thứ đó, lo lắng hỏi: "Bây giờ vẫn chứ?"

 

Nước mắt chảy dọc gò má tràn miệng, mặn chát! cũng thể che lấp nỗi chua xót trong lòng!

 

Cô bịt miệng, để thành tiếng. Trong mắt tràn đầy sự hoang mang, bất lực và hối hận vô bờ.

 

Mẹ năm bảy lượt bảo cô rằng Liễu Cầm đáng tin, nhà họ Liễu thứ lành gì, nhưng cô gì? Không tin cận nhất, tin con bạn khẩu phật tâm xà.

 

Con gái từ lúc rơi xuống nước bắt đầu ưa Liễu Cầm, cô vẫn tin.

 

Giờ thì cô nhận gì?

 

Cô suy sụp bệt xuống đất. Lúc thể kìm nén nữa. Hai tay che mắt nức nở!

 

"Hu hu hu, đều tại em, đều tại em."

 

"Xin cha coi em như châu báu."

 

"Càng xin trai chị dâu và các cháu, là em hại , em đáng c.h.ế.t."

 

Sự hối hận vô tận lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c, đau đến mức thở nổi! Gia nghiệp cha tích cóp hơn nửa đời , cứ thế tịch thu. Cả nhà già trẻ từng việc nặng, từng chịu khổ, sống đây?

 

Bị đày nông trường, liệu còn sống nổi ?

 

Cô hận, cô oán!

 

Hạ Chấn Hiên từng thấy vợ hoang mang bất lực như bao giờ. Không giải thích rõ ràng ngay từ đầu. Để cô hiểu lầm một chút cũng , để cô suy nghĩ thật kỹ, hiểu thấu đáo chuyện, mới dễ dàng chuyện hồ đồ.

Mộng Vân Thường

 

Hạ Vũ Nhu: "Bà ngoại và , sẽ ạ."

 

Cố Viện quệt loạn nước mắt mặt. Như vớ cọng rơm cứu mạng, cô lẩm bẩm ngừng: ", bố đều là , trai chị dâu cũng , các cháu ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhất định sẽ , ông trời sẽ bất công như ."

 

Cô như đang cho chính , như đang cho khác.

 

Cô đối với Liễu Cầm như , hận thể m.ó.c t.i.m móc phổi , nhưng cô nhận gì? Nhận suýt chút nữa là t.h.i t.h.ể của con gái và kết cục cả nhà bắt.

 

Bây giờ thì !

 

Hạ Vũ Nhu c.h.ế.t tâm với Liễu Cầm bèn : "Mẹ, con thấy nhà họ Liễu bàn mưu hãm hại nhà bà ngoại, nên con báo cho bà ngoại , chỉ họ kịp chuẩn thôi."

 

"Hơn nữa kẻ đầu têu chuyện chính là Liễu Cầm, vì dì luôn oán hận sống hơn dì !"

 

"Những thứ cho dì , dì coi đó là sự bố thí."

 

"Dì ngã xuống bùn đen, giẫm nát chân, nên mới bày độc kế ."

 

Cố Viện xong, thành tiếng, tự tát một cái.

 

"Mẹ đúng là đồ ngốc, đồ đại ngốc, m.ó.c t.i.m móc phổi với , mạng cả nhà ."

 

Hạ Vũ Nhu: "Nhà bọn họ ai là thứ , bất kể gặp ai, tuyệt đối đừng mềm lòng nữa."

 

"Ông bà ngoại đáng thương của con, lớn tuổi , nếu hạ phóng xuống nông trường, họ sống nổi?"

 

"Mẹ, con sẽ ăn ít một chút, mua quần áo mới nữa, chúng dành tiền gửi cho ông bà ngoại, để họ sống dễ chịu hơn."

 

Cố Viện những lời gan ruột của con gái, càng dữ dội hơn. Cô còn bằng một đứa trẻ sáu tuổi. Đều do cô kết bạn cẩn thận, may mà còn con gái.

 

Hạ Chấn Hiên thở dài, chuyện lớn như vợ báo cho vợ một tiếng, đủ thấy bà thất vọng về cô đến mức nào.

 

Sau đó tiếp tục thả b.o.m: "Hôm nay Lữ trưởng tìm chuyện , thư tố cáo nhắm em gửi đến tay ông ."

 

"Vì những lời lẽ trong đó gay gắt, khéo cũng sẽ liên lụy. Lần em rõ bộ mặt thật của đối phương ? Sau cắt đứt !"

 

Cố Viện gật đầu, nước mắt nhòe tầm .

 

"Em hết."

 

Giờ cô lục thần vô chủ, chồng thì còn ai? Cô vô cùng lo lắng cho nhà.

 

 

Loading...