Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 78: Mối Lương Duyên Nghiệt Ngã, Phó Lữ Trưởng Vào Tròng
Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:55:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Cầm cực kỳ ghét mụ già c.h.ế.t tiệt .
Con trai bà là cái bánh bao thơm gì chắc?
Bộ dạng thật khiến buồn nôn.
Cứ như sợ sẽ ăn vạ con trai bà bằng, cứ vội vàng gả như thế.
Với cái tầm của bà thì tìm đàn ông gì cho chứ.
Thế là uyển chuyển : "Đại nương, cảm ơn ý của bà, hiện tại cháu ý định tái hôn."
Đã từ chối như , bà cụ chắc tự lượng sức chứ?
Trương Đại Nương là ai? Là kẻ thấy thỏ thả chim ưng.
"Cái cô vợ nhỏ thế? Có thể gả cho quan to trong quân đội, đó là phúc phận cô tu mấy kiếp đấy."
"Người , tự lượng sức , đừng tơ tưởng những thứ thuộc về ."
Bà vẻ mặt khinh thường Liễu Cầm và cái của nợ nhỏ.
Một con gà mái ngay cả trứng cũng đẻ, còn kén cá chọn canh?
Phì, đồ hạ tiện.
"Tiểu Liễu , cho cô , điều kiện của Phó Lữ trưởng thực sự , nếu vì con trai, ông sớm tái hôn , còn đến lượt cô?"
Theo bà thấy, Liễu Cầm ngoài cái mặt , chẳng cái tích sự gì, thể trèo cành cao, vẫn là do bà tâm thiện.
Liễu Cầm trong lòng mắng Trương Đại Nương c.h.ế.t.
Cái đồ già c.h.ế.t , bản còn lo xong, vọng tưởng lo chuyện khác, cẩn thận kiếp đoạn t.ử tuyệt tôn.
"Cháu cũng suy nghĩ tương tự, con còn quá nhỏ, cháu thể ích kỷ như ."
"Trương Đại nương vì quan tâm cháu như chi bằng quan tâm Trương nhiều hơn."
Một bó tuổi vẫn là lão quang côn, còn đau đớn.
Mộng Vân Thường
Bà cụ ả nhắc đến con trai , mắt sắc lạnh , con tiện nhân sẽ nhắm con trai bà chứ?
Thế thì , bà mới để con trai cưới một góa phụ, còn mang theo cái của nợ !
Con trai nhà bà xứng đáng với nhất.
Nói thế nào cũng là một cô gái lớn trong sạch.
"Tiểu Liễu, tự lượng sức , với điều kiện của cô tái hôn vốn dễ."
Liễu Cầm nháy mắt với con gái .
Liễu Tuyết lóc ỉ ôi, ôm đùi : "Mẹ, con rời xa , lấy chồng nữa."
Liễu Cầm khó xử Trương Đại Nương: "Đại nương, bà cũng thấy đấy."
Bà cụ cho là đúng: "Một đứa 'đồ lỗ vốn' thì nên chiều, cô nuôi nó yểu điệu thế , còn , ngăn cản hạnh phúc của cô."
Cái loại con gái ranh cần gì? Nên đẻ vứt thùng nước giải dìm c.h.ế.t cho xong.
Liễu Cầm thấy bà già càng càng quá đáng, sắc mặt lạnh : "Đại nương, chuyện của cháu cần bà lo, vẫn là quản chuyện của !"
Người hiểu tiếng thế nhỉ?
Bà cụ thấy ả , vui.
"Cô kiểu gì thế? Một góa phụ trẻ tuổi, mang theo cái của nợ lấy chồng định gì? Cẩn thận mấy tên vô nhắm ."
Trong lúc hai chuyện, cửa phòng bệnh của họ gõ vang.
Bà cụ: "Vào ."
Một đàn ông trung niên hơn 30 tuổi dẫn theo cảnh vệ nhỏ bước phòng bệnh.
Người đàn ông mày rậm mắt to, mặt chữ điền, tinh thần phấn chấn!
Trương Đại Nương thấy đến thì vui mặt.
Bà màng đến ý kiến của hai đương sự: "Lữ trưởng Hà, đến chúc mừng ngài đây."
Lữ trưởng Hà hiểu : "Có hỷ gì?"
Bà cụ nhăn cả mặt!
"Ngài thấy cô gái thế nào?"
Người đàn ông đưa mắt về phía phụ nữ giường bệnh.
Chỉ thấy phụ nữ mày ngài mắt phượng, da như mỡ đông, hình mỏng manh lung lay sắp đổ, một loại phong tình khó nên lời.
"Đại nương, ý bà là gì?"
" mối cho hai thế nào?"
Phó Lữ trưởng Hà: Gần đây con trai lớn , ông từng nghĩ đến chuyện tái hôn, nhưng bà cụ ...
Tuy nhiên nếu thể cưới vợ như thế cũng khá .
Ông về phía Liễu Cầm.
Liễu Cầm thấy diện mạo tuấn tú, năm tháng dường như để bao nhiêu dấu vết ông , ngược một loại phong vị trưởng thành!
Tâm tư liền bắt đầu hoạt động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-78-moi-luong-duyen-nghiet-nga-pho-lu-truong-vao-trong.html.]
Không lấy Hạ Chấn Hiên, lấy cấp trực tiếp của dường như cũng tệ.
Ả ấp ủ cảm xúc trong lòng, ánh mắt nai con né tránh.
Bên trong ẩn chứa ngàn vạn lời .
"Lữ trưởng "
Ả nỗ lực dậy, "A", đau đến kêu lên thành tiếng.
Phó Lữ trưởng Hà lập tức bước lên hai bước an ủi!
"Đồng chí, thương thì đừng cử động lung tung, uất ức gì cứ với ."
Liễu Cầm tủi tha tủi : "Không cần phiền ngài ạ?"
Phó Lữ trưởng Hà: "Không phiền, phiền, vốn dĩ là vì chuyện của các cô mà đến."
Liễu Cầm xong trong lòng vui vẻ.
Liền kể lể nỗi uất ức của .
Còn thỉnh thoảng bôi t.h.u.ố.c mắt cho Cố Viện.
Trương Đại Nương: Cái con móng heo nhỏ đúng là lẳng lơ, thấy một yêu một , bà ngay cưỡng diện mạo của Phó Lữ trưởng mà.
Trương Đại Nương hùa theo: "Lữ trưởng , cô gái khổ lắm! Cô lòng đến thăm chị em , ngờ trở mặt vô tình nhận quen."
"Ngài xem xa xôi như thế, con họ vốn dễ dàng, còn nhốt ngoài cửa, như tư tưởng xa quá lớn, ngài giáo d.ụ.c cho ."
Phó Lữ trưởng Hà: "Viện Viện mà các là ai?"
Liễu Cầm như dọa sợ, liều mạng lắc đầu.
"Không, chuyện đó."
Ả dường như đang che giấu điều gì đó?
Trương Đại Nương chính là cái loa của ả.
Lải nhải một tràng dài.
Từ miệng bà thể Cố Viện chính là kẻ đại ác nhân thập ác bất xá.
Nghe mà vị Phó Lữ trưởng ruột để ngoài da tức giận thôi.
"Quá đáng, thực sự là quá đáng."
"Cái Hạ Chấn Hiên , cứ mặc kệ vợ hiểu chuyện như thế, cũng quản lý một chút."
Trương Đại Nương: "Hầy, đừng bình thường bày cái bộ dạng lạ chớ gần, vẫn là qua ải mỹ nhân."
"Ngài thấy vợ trông cứ như hồ ly tinh , mắt câu dẫn lắm, hán t.ử sắt đá đến cũng chịu nổi ngón nghề mềm mỏng."
Phó Lữ trưởng: "Hồ đồ!"
"Cảnh vệ, , gọi điện cho Hạ Chấn Hiên, bảo đến gặp ."
Bà cụ đến tận mang tai.
Nếu thêm chút sức, nếu bám quan lớn như Phó Lữ trưởng, tiền đồ của con trai chẳng sẽ thuận buồm xuôi gió ?
Bà cụ thấy ông thiện cảm với Liễu Cầm, thế là hỏi: "Phó Lữ trưởng Hà, ngài thấy cô gái thế nào?"
Phó Lữ trưởng đỏ bừng mặt.
Ông một đàn ông to lớn thật nên trả lời thế nào.
Bà cụ thở dài một : "Cô gái khổ, tuổi còn trẻ góa bụa, đáng thương ."
" nghĩ đến ngài một nuôi con trai dễ dàng, trong nhà luôn cần nóng lạnh, thấy hai hợp."
Liễu Cầm: Bà mới là góa phụ, cả nhà bà đều là góa phụ.
Cái bà già c.h.ế.t tiệt chuyện mà khó thế.
Hai chữ góa phụ cứ treo bên miệng, như ả đàn ông .
Phó Lữ trưởng Hà chút động lòng.
Với chức vị hiện tại của ông , đừng cưới góa phụ trẻ , cho dù cưới một cô gái lớn cũng cưới .
Trước một là vì con trai còn nhỏ, hai là xuất phát từ sự áy náy với con trai nên tục huyền.
Bây giờ khác , con lớn , ông cũng tính toán cho tương lai.
Vợ con đầu gối tay ấp, ai mà chẳng , khó khăn lắm mới gặp hợp nhãn duyên, bỏ lỡ.
Phó Lữ trưởng dùng khóe mắt liếc Liễu Cầm, càng càng thích.
Bà cụ lải nhải khen Liễu Cầm và con gái ả một hồi.
Phó Lữ trưởng gật đầu theo.
Chỉ cần đối phương đồng ý, ông sẽ coi con gái đối phương như con đẻ.
Sau đó với bà cụ: "Đồng chí Liễu , vất vả cho Đại nương ."
"Không đồng chí Liễu suy nghĩ thế nào."
Bà cụ vẻ mặt vui vẻ, với Liễu Cầm: "Cô gái, cô nắm chắc cơ hội đấy, Lữ trưởng Hà là quan to, qua cái thôn , là còn cái quán nữa ."