Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 66: Bồi Bổ Quá Liều, Lão Hạ Uống Sâm Ngọc Linh?
Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:55:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mụ hỏi một cách dè dặt.
Hạ Vũ Nhu: Mặt dày vô sỉ!
Thái Phân chút nổi nữa: "Đừng là còn lâu mới đến Tết, ngay cả khẩu phần lương thực của hai cũng là vấn đề."
"Bây giờ đều ăn theo định lượng, bản miễn cưỡng mới đủ no bụng, nếu thêm hai cái miệng ăn nữa, nhà cô sống thế nào?"
"Quan trọng nhất là: Các ở ? Khu gia chúc viện thì đừng nghĩ nữa, các nhà quân nhân."
Hạ Vũ Nhu vỗ tay cho thím .
Nói quá, quá chuẩn luôn.
"Thím đúng đấy, dì ơi dì sẽ cướp đồ ăn của cháu chứ?"
Cô vẻ mặt ngây thơ hỏi.
Liễu Cầm thầm hận, cái con bồi tiền hóa thật khó chơi, lúc trừ khử nó, bây giờ ruột gan hối hận đến xanh lè.
Liễu Tuyết: "Chị ơi, chị hoan nghênh chúng em ? Em ăn ít lắm."
Nó vẻ mặt lạc lõng về phía Cố Viện.
Nhà họ giàu như thế, nuôi nổi.
Mộng Vân Thường
Đừng nuôi thêm hai , cho dù nuôi thêm 20 cũng chứ.
Cố Viện: Bà thật sự tiếp lời thế nào.
Nếu ở Hải Thành, bà tiếp tế thì tiếp tế , ở cái nơi chim thèm ỉa , lòng cũng sức.
Cũng thể cứ mua lương thực giá cao ăn mãi , như thế nếu tố cáo thì hỏng bét.
Hạ Vũ Nhu: "Tiểu Tuyết, em hiểu chuyện thế? Thế khó chị ? Phần lương thực đều định lượng, em ăn ít nữa cũng là bớt xén từ kẽ răng bọn chị."
"Bố chị mỗi ngày huấn luyện vất vả lắm, thể ăn no cơm?"
"Hai đừng cố chấp nữa, về nhà thôi!"
Cô từng thấy ai hổ như thế, cứ như cái cao da ch.ó, nhất định bám lấy nhà họ buông, rốt cuộc nhà cái gì để đồ mưu chứ?
Đến giờ vẫn nghĩ .
Trong sách cũng nhắc đến vụ nha!
Xem là cốt truyện ẩn!
Không, thể hiện tại đây là một thế giới chân thực, đơn thuần là giấy, nên là những nhân vật m.á.u thịt mới đúng.
Liễu Cầm suýt chút nữa duy trì bộ mặt giả nhân giả nghĩa.
Cái con súc sinh nhỏ từ khi rơi xuống nước trở nên mồm mép lanh lợi thế nhỉ?
Đầu óc xoay chuyển ngàn vòng, cuối cùng lắc đầu, cho dù là mụ cố ý đụng nó rơi xuống nước thì ?
Lời trẻ con ai mà tin?
Lúc Thím Âu phá vỡ cuộc trò chuyện của họ.
"Mọi đừng mải chuyện nữa, ăn cơm ."
Thái Phân lấy bánh tráng , đặt lên bàn.
Mẹ con nhà họ Liễu thấy đồ ăn đơn giản thế , mặt tràn đầy thất vọng.
Thời gian , ăn bữa cơm nào t.ử tế, ngờ ở đây còn gian khổ hơn.
Họ quên mất cảnh ngộ tàu hỏa, nếu dựa hai con giả đáng thương giúp đỡ thì cũng chẳng sung sướng thế .
Quên mất sự nghèo khó của thời đại , nhiều ăn đủ no, ăn cháo loãng rau dại cầm .
Ngay cả trong khu gia chúc viện hiện giờ cũng còn nhiều nhà ăn no bụng.
Phụ cấp của đại đa chỉ nuôi gia đình nhỏ của , còn chăm sóc cha chị em ở quê.
Bánh rán dầu ở đây coi là thức ăn thượng hạng .
Thím Âu thấy vẻ ghét bỏ giống hệt của hai thì biến sắc.
Đồ ăn ngon thế , họ còn chê bai, thế bình thường ăn cái gì? Chẳng lẽ là sơn hào hải vị ?
Hai chắc chắn là hậu duệ tư bản sai .
Phí phạm đồ ăn, nếu là mấy thằng nhóc thối nhà bà thì tuyệt đối sẽ ăn ngấu nghiến, tranh mà ăn.
Vừa nghĩ đến mấy thằng con choai choai ăn sập nhà, Thím Âu tràn đầy u sầu.
Đợi họ ăn xong, Thái Phân và Hạ Vũ Nhu đẩy kéo đưa Cố Viện về khu gia chúc viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-66-boi-bo-qua-lieu-lao-ha-uong-sam-ngoc-linh.html.]
Lúc Cố Viện còn quên : "Cầm Cầm, ăn xong hai nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai tớ đến."
Liễu Cầm bóng lưng họ xa, tức đến sóng trào cuồn cuộn.
Ánh mắt như tẩm độc chằm chằm mấy .
Ngay cả nữ chính nhỏ tuổi cũng dùng ánh mắt oán hận thù địch họ.
Nó cảm thấy tất cả những chuyện nên như .
chỗ nào đúng?
Về đến nhà, Hạ Vũ Nhu lục lọi khắp nơi, cô đang nghĩ xem dùng d.ư.ợ.c liệu gì thế để giải thích việc bố đột nhiên biến thành đại lực sĩ.
Nghĩ nghĩ cũng chẳng nghĩ cách gì , chỉ đành lấy từ trong gian một củ nhân sâm lớn.
Dùng d.a.o cắt xuống một nửa, bỏ nồi đất đun lò, thêm một miếng linh chi .
Được , hảo cứ thế !
Cô là đứa trẻ sáu tuổi, d.ư.ợ.c liệu cũng thể bỏ nhiều quá, nếu bố cũng dám ăn.
Đến lúc đó cứ quy công cho d.ư.ợ.c tính của t.h.u.ố.c !
Nghi ngờ thì gì?
Hạ Chấn Hiên bước nhà, ngửi thấy mùi nhân sâm nồng nặc.
Ông nhướng mày, nhân sâm thế.
Hạ Vũ Nhu thấy bố về, nở một nụ thật tươi, chạy bay đến ôm lấy đùi ông, ngẩng cái đầu nhỏ lên nũng.
"Bố ơi bố ơi, bố về , con nấu sâm cho bố đấy, mau đến nếm thử ."
Hạ Chấn Hiên kinh ngạc con gái, đập mắt là vẻ đắc ý khi cô ngửa cổ lên.
Cái miệng nhỏ liến thoắng ngừng, buồn .
Nhìn con gái nhỏ đáng yêu thế , trái tim sắt đá của ông mềm nhũn .
Một tay bế bổng lên: "Con gái bố thật hiếu thảo."
"Con cũng yêu bố lắm, bố thể đừng thích con nhà khác ?"
Cô vòng hai tay ôm cổ bố, nũng hỏi.
Cô là công cụ hình khi gặp nữ chính tự động giảm trí thông minh ?
Thật sự ngày đó, cô cũng sợ.
Khi hắc thủ màn lộ diện, cô còn để Liễu Cầm c.h.ế.t.
Còn về nữ chính, còn thăm dò một chút, nhỡ hào quang gì đó, g.i.ế.c c.h.ế.t.
Cô thật hiểu nổi, thư tố cáo cũng , mà vẫn để hai đó thoát .
Toàn là chuyện gì !
Hạ Chấn Hiên thấy con gái vẻ mặt suy tư, thì thấy buồn , nhéo nhéo mũi cô.
"Ngoài con , con thấy bố bế ai bao giờ , con nhà khác tự thương, bố , chắc chắn chỉ thích con gái nhà thôi."
Ông dở , con thương thương con nhà khác.
"Bố, cái dì xa đẩy con xuống nước đến , còn mang theo đứa con gái bằng tuổi con đến nương nhờ nữa."
"Con thích họ, ánh mắt họ con đáng sợ lắm, họ còn cướp ngọc bội của con."
Mặt Hạ Chấn Hiên lập tức lạnh xuống, là quân nhân, ông từ lời ngắn gọn của con gái âm mưu to lớn.
Trẻ con là sinh vật dối nhất.
Đừng với ông là lỡ chân rơi xuống nước, chuyện đó tồn tại.
Dám mơ tưởng đến bảo bối của con gái, thì chẳng loại chim gì.
Ông để trấn an trái tim bất an của con gái, nhỏ: "Ai cũng thể thế địa vị của con trong lòng bố, nhà thu nhận lai lịch bất minh."
Hạ Vũ Nhu vui vẻ: "Bố, họ ăn vạ nhà , con đuổi ngoài ."
"Con gái ngoan thật giỏi!"
Hạ Chấn Hiên hôn con gái một cái.
Hạ Vũ Nhu râu cọ mặt ngứa ngáy cứ né tránh mãi.
Bàn tay mũm mĩm bịt miệng bố , giãy giụa đòi xuống đất.