Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 65: Mặt Dày Vô Sỉ, Muốn Ăn Chực Đến Tết Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:55:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vũ Nhu lắc lắc cánh tay , cầu khen ngợi!
"Mẹ, bảo bối nhỏ của giỏi ?"
Cố Viện vẻ mặt dịu dàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ của con gái cưng.
"Nhu Nhi thật giỏi, là đứa trẻ tuyệt vời nhất đời!"
Tiếp đó "chụt" một cái, hôn lên má cô.
Con gái thơm thật!
Hạ Vũ Nhu chút ngượng ngùng, cô dù cũng là bà chị già hơn 20 tuổi, tuổi thực còn lớn hơn hiện tại.
cô tham luyến sự dịu dàng , thật sự nhập vai nhân vật đứa trẻ.
Trời đất ơi, cô hết t.h.u.ố.c chữa thật .
C.h.ế.t mất thôi, ai đến cứu cô với.
Đối diện với ánh mắt ân cần của .
Cô đầu hàng: "Cảm ơn , con cũng yêu lắm, cho ăn viên kẹo ."
Cô nhét viên kẹo miệng .
Ngọt đến tận tâm can Cố Viện.
Con gái nhỏ hiểu chuyện ấm áp.
Cố Viện cảm động đến rối tinh rối mù, bà cảm thấy đứa con gái chính là chiếc áo bông nhỏ ông trời phái xuống cứu rỗi bà.
Lúc đầu đuổi khỏi nhà, bầu trời của bà như sụp đổ, oán cha nhẫn tâm, chị dung tha, càng hoang mang về tương lai.
Cuối cùng là con gái nhỏ nắm tay bà, bước bước đầu tiên.
Cho đến khi chuyện thuận lý thành chương tùy quân.
Nghĩ đến đây, cắt ngang.
"Ái chà, hai con đang gì đấy?"
Thím Âu đến tiếng vang lên .
Cố Viện thấy đến, nhiệt tình cực kỳ: "Chị Âu đến , mau nhà chơi."
"Thôi, chị ít đồ ăn, mang đến cho bạn em ."
Thím Âu nhét cái làn trong tay tay Cố Viện.
"Em gái Cố, thời gian hạn, trong nhà cũng chẳng đồ gì ngon, chị tráng mấy cái bánh, cho họ lót ."
Cố Viện đầy vẻ cảm kích: "Chị Âu, thật sự cảm ơn chị, nếu chị, em thế nào?"
Bà đối với việc nấu nướng là dốt đặc cán mai, cũng học chút, đáng tiếc vụng về lắm.
Người giúp đỡ chuyện lớn như , bà cũng thể chỉ chiếm hời, vội vàng dậy về phòng lấy tiền và phiếu.
Nhét thẳng tay Thím Âu.
"Chị Âu, cái chị cầm lấy."
Thím Âu tiền và phiếu trong tay, mặt liền đen .
"Em gái Cố, em cái gì thế?"
Cố Viện: "Em cũng thể để chị bỏ của, bỏ công ."
Thái Phân tán đồng lời bà, sống c.h.ế.t chịu nhận.
Còn cảm ơn con gái nhỏ nhà nữa chứ!
Mấy thằng nhóc thối nhà bà thời gian ít mang đồ về nhà, chỉ bắt gà rừng thỏ rừng, mà còn tìm ít d.ư.ợ.c liệu đáng tiền.
Cơm nước trong nhà hơn ít.
Con gái nhà giàu đúng là bản lĩnh.
Vì thế, bà thầm thề trong lòng, nhất định cho bọn trẻ học.
Thái Phân: "Em mà thế là quá khách sáo với chị , mấy thằng nhóc thối nhà chị hưởng sái ít từ con bé nhà em ."
Cố Viện than thở: "Nó , bậy thôi."
Con gái tính tình hoạt bát giống ai, trời sợ đất sợ.
Thái Phân: "Trẻ con đứa nào chẳng nghịch ngợm, thể ngày nào cũng nhốt trong nhà , chỉ cần khỏi đại viện là ."
Vụ việc bà cũng sợ , ngày nào cũng dặn dặn bọn trẻ chạy lung tung.
Cố Viện day trán.
Cô con gái nhỏ kiều kiều mềm mềm của bà, biến thành con khỉ gió thế ?
Điều duy nhất khiến bà an ủi là da dẻ đen .
Cái mà để bà cháu gái bà lên núi thì là xuống sông bắt cá, chắc tức đến xanh ruột.
Mấy cùng về phía nhà khách.
Khi thấy quần áo con nữ chính, cả ba đồng thời hóa đá.
Hạ Vũ Nhu lén che miệng, cô sắp sống nổi .
Bà thím thật sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-65-mat-day-vo-si-muon-an-chuc-den-tet-sao.html.]
Bộ quần áo mặc trông thật đấy!
Cô nghĩ một đằng một nẻo.
Xem Liễu Cầm còn khắp nơi quyến rũ kiểu gì.
Thím Âu quan sát kỹ sắc mặt hai , hồng hào phết, chẳng giống chút nào với vẻ chật vật hôm qua!
Khuôn mặt nhỏ nhắn non đến mức véo nước, trắng trẻo hồng hào, còn khỏe mạnh hơn cả .
Chỉ là bộ quần áo chút hợp.
Bà con Hạ Vũ Nhu, cặp con .
Nhóm đối chiếu rõ rệt.
qua là an phận.
Cái mặt phối với bộ quần áo thể bớt trêu hoa ghẹo nguyệt chút.
Ừm, tồi, con bé dũng mưu.
Bà thầm khen ngợi trong lòng.
Cố Viện y phục của hai , mắt trố lên tròn xoe.
Bà tưởng tượng thế nào cũng ngờ Liễu Cầm sẽ mặc bộ quần áo ?
Đây vẫn là cô bạn mà bà quen ?
Mụ giờ là cầu kỳ nhất mà.
Hạ Vũ Nhu: Đều là chiều hư cả, thế chẳng ngoan ngoãn mặc ?
Liễu Cầm thấy Cố Viện, lập tức trở nên cục súc tủi .
"Viện Viện "
Âm cuối của hai chữ kéo dài thườn thượt, trăm chuyển ngàn hồi.
Hạ Vũ Nhu tự chủ rùng một cái.
Ái chà ơi, da gà da vịt nổi hết cả lên, cái là quyến rũ ai đây!
Thật hiểu nổi, nữ chính rốt cuộc là vì cái gì?
Kiếp sống tiền sắc, sống cho t.ử tế?
Cứ nhất định tính kế nhà họ Cố.
Là ai cho mụ dũng khí?
Hiện tại gặp cảnh ngộ thế tìm hậu thuẫn của mụ, chạy đến đây.
Hê hê, đây là từ bỏ ý định !
Thái Phân: Nhìn là loại an phận, tâm cơ thâm sâu, bà chút lo lắng về phía Cố Viện.
Bất lực lắc đầu, một nửa sự lanh lợi của hai cha con nhà .
May mà con bé trông chừng, nếu ăn đến xương cốt cũng chẳng còn.
Cố Viện đầy vẻ đau lòng với mụ: "Ở Hải Thành cho ? Sao ngàn dặm xa xôi chạy đến đây? Cậu tớ đường hối hận đến xanh cả ruột ."
Hạ Vũ Nhu: Lời thể lung tung ?
"Mẹ, con ngại thể hiện tình cảm mặt bạn , sợ dì chấp nhận , nhưng cũng thể bôi đen bản chứ."
"Lúc đó thế, là viên gạch của cách mạng, nơi nào cần là chuyển đến nơi đó mà?"
"Mẹ cùng bố góp viên gạch viên ngói cho tổ quốc."
Cố Viện hậu tri hậu giác sai, vội vàng chữa cháy: "Cái con bé ..."
Sắc mặt Liễu Cầm biến hóa khôn lường, chỗ nào cũng con ranh c.h.ế.t tiệt thế?
Nếu nó, đối với cô bạn ngu ngốc thể dễ dàng nắm thóp.
Hạ Vũ Nhu: "Dì ơi, dì vẫn xinh như thế, chẳng khác gì lúc chia tay với bọn cháu, một chút cũng giống chịu khổ."
Cố Viện lọt lời con gái, kỹ , cô bạn chỗ nào giống chịu khổ ?
Đôi mắt hoa đào sóng sánh nước, làn da trắng như hành lá tỏa sáng lấp lánh.
Liễu Cầm lời Hạ Vũ Nhu , cộng thêm ánh mắt hoặc đ.á.n.h giá hoặc nghi hoặc của Cố Viện, thầm kêu .
Mụ nắm lấy tay đối phương: "Viện Viện, thể gặp thật , uổng công tớ bất chấp cha phản đối, kiên quyết mang theo con gái đến nương nhờ ."
"Dì, dì thật là bất hiếu!"
"Bà Liễu thương hai ít, dì thể bỏ mặc họ mà lo chứ?"
"Mau gửi bức điện báo về báo bình an !"
"Cũng tiện ngày về, để họ đón. Mẹ cháu đến tùy quân, dì lý do gì ở đây cả."
Liễu Cầm căng thẳng .
Nhà đều lục soát , còn về cái rắm!
Càng thể rời khỏi nơi .
Rời khỏi đây mụ còn thể ?
Mụ thôi, cuối cùng lấy hết dũng khí : "Viện Viện, chuyến tớ thật sự sợ , tớ thể đợi đến Tết cùng về với các ?"
Mộng Vân Thường