Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 62: Chiêu Đãi Sở Thẳng Tiến, Đừng Hòng Ăn Vạ Nhà Bà
Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:55:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Viện đối với lời của cô bạn thì tin sái cổ.
Bà vô cùng cảm động nắm lấy tay mụ : "Cầm Cầm, tớ đối với tớ là nhất, cần tớ nữa, tại các chị dâu dung tha cho con tớ chứ?"
Liễu Cầm suýt nữa thì trợn mắt lên tận trời, cái con đàn bà ngu ngốc đầu óc cứ như một đường thẳng thế nhỉ?
Mãi mãi cái gì là chính cái gì là phụ, bây giờ mụ còn đang ở cửa nhà nó đây !
Liễu Cầm nắm c.h.ặ.t tay Cố Viện: "Không , , còn tớ mà."
Mụ giống như một chị tri kỷ an ủi.
Trương Đại Nương khẩy một tiếng.
"Vợ Hạ đoàn trưởng, cô là cố ý là thật sự hiểu chuyện thế. Người đường xa bụng đói meo đến nương nhờ cô, cô để ngoài cửa lâu như ."
Hạ Vũ Nhu nheo mắt , giọng non nớt vang lên: "Trương bà bà là nhiệt tình nhất , dì và em còn đang đói bụng, bà cho trót, mau về lấy chút đồ ăn cho họ ."
Xem chỉnh đốn còn nhẹ quá, lành sẹo quên đau.
Bà già thấy bảo bà bỏ lương thực cho liên quan ăn, lập tức lùi hai bước.
Toàn căng thẳng.
Lương thực thời buổi quý giá bao nhiêu, nhà còn chẳng đủ ăn!
"Con ranh con , mày hươu vượn cái gì đấy?"
Cái con mụ già c.h.ế.t tiệt chỉ cái mồm, thích lo chuyện bao đồng ?
Hạ Vũ Nhu: "Hu hu hu, bà già ranh con , bà cái gì đấy?"
Bà già tức đến méo cả mặt.
Cô thở dài một : "Bố cháu đang ở nhà, dì Cầm tiện ở , cháu với đưa hai đến nhà khách an trí."
Bà già: "Đồ tiện nhân nhỏ, một chút giáo dưỡng cũng ."
Hạ Vũ Nhu tức giận phồng má: "Cháu ăn hết gạo nhà bà ?"
Cố Viện mặt lạnh như băng sương: "Trương Đại Nương, cái mà bà gọi là con ranh con , là trân bảo của . Sau hy vọng còn thấy những lời lẽ phỉ báng con gái như nữa."
Bà so đo với khác, nghĩa là bản dễ bắt nạt, mặc nắn bóp.
Phương Tiểu Muội chen : "Chị dâu, bạn chị bộ dạng đó là đói lả , chị còn thời gian ở đây nhảm. Hay là mau đưa về nhà !"
Hạ Vũ Nhu dang rộng hai tay: "Thím phẩm tính như , thím đưa về nhà thím ."
"Chúng chẳng gì cả, các cứ đặt điều. Bố còn đang ở nhà đấy, dì dọn nhà ở là cái kiểu gì? Không là não, là tâm địa xa nữa."
Một tràng lời của Hạ Vũ Nhu khiến tất cả kinh ngạc.
Ánh mắt Phương Tiểu Muội cũng khác hẳn.
Trong nhà đàn ông, gì đạo lý dẫn phụ nữ khác về nhà ở?
Ả chắc chắn vẫn còn ghi thù chuyện .
Thím Âu cuối cùng cũng hiểu vấn đề.
Cười hì hì : "Em gái Cố, em mau đưa họ đến nhà khách thu xếp một chút, chị về nhà chút đồ ăn mang qua cho."
Cố Viện đầy vẻ cảm kích: "Cảm ơn chị Âu."
Liễu Cầm c.ắ.n nát một ngụm răng bạc nuốt bụng.
Mụ ngờ cô bạn xưa nay luôn lời răm rắp, dễ nắn bóp cho mụ ở trong nhà.
Thế thì ? Không ở trong nhà thì quyến rũ Hạ Chấn Hiên?
Làm tìm cho và con gái một chỗ dựa vững chắc?
Kể từ khi nhà bắt, những ngày qua mụ sống trong nơm nớp lo sợ, như băng mỏng.
Mụ che mặt thút thít: "Viện Viện, ngờ cũng ghét bỏ tớ."
Vừa bộ tịch lén lút véo lòng bàn tay con gái, hiệu cho nó mặt bán t.h.ả.m!
Cố Viện mụ cho tay chân luống cuống.
Hạ Vũ Nhu giọng ngây thơ: "Dì ở nhà khách, chẳng lẽ ở cùng với bố cháu ?"
"Phụt!"
Có thật sự nhịn tiếng.
"Cái cô vợ nhỏ cũng thật là, lòng thu nhận cô, cô còn đằng chân lân đằng đầu."
"Bây giờ là thời đại mới , còn cái kiểu tam thê tứ ."
"Cô cho dù tâm thế , còn Hạ đoàn trưởng để mắt đến cô ?"
Người đó đối phương với ánh mắt đầy khinh bỉ.
Liễu Cầm tức đến n.g.ự.c phập phồng, đầu óc ong ong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-62-chieu-dai-so-thang-tien-dung-hong-an-va-nha-ba.html.]
Mộng Vân Thường
Liễu Tuyết nước mắt lưng tròng, đáng thương hề hề : "Dì ơi đừng bắt nạt cháu ?"
"Mẹ cháu là nỡ xa dì Viện mới đến đây."
"Hai là chị em , giờ từng xa ."
"Dì ơi, dì sẽ vì dượng nên cần chúng cháu nữa chứ?"
Hạ Vũ Nhu khẩy!
Tiểu nữ chủ cuối cùng cũng lên sàn .
Trà xanh y hệt nó, dù cũng chẳng thứ lành gì.
Có nhà ai t.ử tế mà thấy đồ của là cướp đoạt của riêng.
Có đứa trẻ lương thiện nào mà mặc kệ nguyên chủ vùng vẫy sông, lòng sắt đá?
Kể từ khi xuyên đến giờ đây là đầu tiên chạm mặt đấy!
Không nó ốm yếu bệnh tật ?
Hai con mà t.h.ả.m như mắt thấy thế thì sống sót lết đến đây ?
Cô vợ nhỏ quen mắt Liễu Cầm, nhưng sẽ khó một đứa trẻ con.
Cô thương hại xoa đầu con bé, tay giơ lên giữa trung hạ xuống, từ trong túi móc hai viên kẹo đưa qua.
"Cho cháu ăn ."
"Cảm ơn dì ạ."
Tiểu nữ chủ ngọt ngào.
Rất sức lan tỏa.
Thân là khí vận chi nữ trong sách, chắc chắn là yêu thương.
"Ngoan, đúng là một đứa trẻ ngoan."
Người chị dâu khen một câu.
Hạ Vũ Nhu mặt cảm xúc tất cả, trong sách ghi chép nữ chính là một cái điểm phát sáng di động.
Vừa đến khu gia chúc viện nhận sự đ.á.n.h giá nhất trí của .
Tuy rằng nơi sân nhà của nó, nhưng chịu nổi cái hào quang gặp yêu, gặp hoa hoa nở.
Đừng nó sa cơ lỡ vận thế , cũng che giấu vẻ mày ngài mắt phượng.
Cái hình nhỏ bé yếu ớt dễ nhận sự đồng cảm của khác.
Người lớn đều nhất trí cho rằng, trẻ con thì tâm tư xa gì chứ?
chỉ Hạ Vũ Nhu qua sách mới nữ chính tâm cơ đến mức nào, ác độc .
Nó cái gì, cần tự tay, tự khắc sẽ cướp đoạt cho nó.
Cái c.h.ế.t của nguyên chủ trong sách thoát khỏi liên quan đến nó, chỉ điều cái ác của nhân vật chính luôn tô vẽ đẽ.
Hê hê!
Hạ Vũ Nhu bản cũng chẳng gì.
Cô cứ chống mắt lên mà xem.
Liễu Cầm chút cam lòng, thôi về phía Cố Viện.
Hạ Vũ Nhu ngọt ngào: "Dì ơi, Tiểu Tuyết, cháu đưa hai nghỉ ngơi."
"Đợi hai an định xong, cháu sẽ cầu xin bố đưa hai về."
"Ở đây điều kiện gian khổ, hai chắc chắn ở quen. Đặc biệt là em Tiểu Tuyết, thể yếu ớt, mỗi ngày cần chăm sóc kỹ lưỡng mới , ở đây cơm rau dưa đạm bạc, em chắc chắn chịu nổi cái khổ ."
Cố Viện cúi đầu, giống như thấy lời con gái , im bất động?
Hạ Vũ Nhu mặc kệ, nắm lấy tay Liễu Tuyết kéo ngoài.
Muốn ăn vạ ở nhà bà , cửa .
Liễu Cầm thấy con gái kéo loạng choạng một cái, cơn giận bùng lên, hận thể bóp c.h.ế.t con ranh con mắt .
là sợ cái gì thì cái đó đến?
Sự thật mà mụ che giấu, con ranh con dễ dàng vạch trần hết.
Ác độc c.h.ử.i thầm: Con tiện nhân, mày mới thể yếu ớt !
Con gái mụ ốm yếu, chẳng qua chỉ là cái cớ để nắm thóp khác thôi.
Mụ ai oán Cố Viện, lừa bao nhiêu đồ từ con ngốc , bộ đều hời cho đám lục soát nhà.
Bọn họ vội vàng, dám liên lạc với bất kỳ ai, vốn dĩ chẳng mang theo bao nhiêu tiền, dọc đường móc túi trộm mất.