Thập Niên 50 Mỹ Nhân Gả Thay, Được Cả Nhà Chồng Cưng Chiều - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:13:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng truyền dịch ở tầng hai, lúc Lâm Dao và đến, phòng truyền dịch đông nghịt , Cố Thời Đông đang truyền nước biển, ở hành lang.
Thằng nhóc thối tiêm, bôi t.h.u.ố.c, tinh thần hơn nhiều, thấy Lâm Dao gọi, “Chị dâu, chị đến thăm em .”
Lâm Dao qua xem, ngây , miệng đứa trẻ xui xẻo sưng lên như ?
Cố Xuân Mai vui , “Thằng nhóc thối, thấy chị mày ?”
Cố Thời Đông hừ một tiếng, “Ai bảo chị nhạo em.”
Thôi , chắc là thù dai.
Thấy hai chị em sắp cãi , Lâm Dao vội vàng lấy bánh nếp đường trắng mua đường cho Cố Thời Đông ăn cho đỡ thèm. Bánh nếp đường trắng coi là một trong những đặc sản của huyện Vân Thủy, các quán ăn quốc doanh, cung tiêu xã đường đều bán, bánh nếp giã bọc đường trắng, nhân đậu đỏ và đậu xanh, ăn nóng một miếng, mềm mại xen lẫn vị ngọt của cát.
Cố Thời Đông thích ăn, hai mắt nó thành một đường kẻ, phấn khích đưa tay ăn.
Cố Xuân Mai vỗ nó một cái, “Tay bẩn , rửa tay hãy ăn!”
Đã bệnh , còn rửa tay ăn đồ, tìm đòn .
Cố Thời Đông uất ức la oai oái, “Em đang truyền nước biển, mà rửa tay .”
Nó đói bụng , phụ nữ thật phiền phức!
Lâm Dao đưa cho thằng nhóc thối một tờ giấy da bò gói bánh, bảo nó cầm ăn.
Lúc đến giờ ăn, trong trạm y tế qua kẻ , bình thường da mặt mỏng, dám ăn ở hành lang.
Cố Thời Đông bình thường, thằng nhóc thối da mặt dày, cầm bánh nếp ăn từng miếng chép chép, giống như con sóc gặm dưa hấu, tự tại.
Nó ăn ngon, ngay cả đại phu ngang qua cũng dừng xem hai cái.
Thằng nhóc thỏ con còn tự nhiên chào hỏi đại phu.
Cố Xuân Mai che mặt, thực sự thừa nhận đây là em trai ruột của .
Thằng nhóc thối ăn xong bánh nếp, bụng vẫn no, cũng gì, cứ thế đáng thương ôm bụng qua.
Lâm Dao mềm lòng, đầu bàn với Cố Xuân Mai, “Chị, chúng mua cho Đông T.ử một bát mì nữa .”
Cố Thời Đông tiếp tục qua với ánh mắt đáng thương.
Cố Xuân Mai hít một thật sâu, bực bội nhà ăn mua mì cho em trai.
Nhà ăn của trạm y tế đồ ăn ngon, tay nghề của đại sư phụ cũng chuẩn, chỉ một bát mì cũng chia chay mặn, mì chay chỉ giá đỗ, bảy xu một bát cộng phiếu lương thực.
Mì mặn thì phong phú hơn nhiều, thịt thái sợi, giá đỗ, rau xanh nhỏ và trứng ốp la, trông béo ngậy ngon mắt, giá cũng đắt, một bát một hào hai, còn cần ba lạng phiếu thịt, phiếu lương thực.
Cả nhà lão Cố, một tháng mới cung cấp nửa cân phiếu thịt.
Cố Xuân Mai nắm c.h.ặ.t phiếu thịt trong tay, cuối cùng vẫn mua một phần mì mặn về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-my-nhan-ga-thay-duoc-ca-nha-chong-cung-chieu/chuong-17.html.]
Một bát mì mặn to như đặt mặt.
Ngay cả Lâm Dao cũng ngây , Cố Thời Đông ăn từng miếng đến một nửa, sắp , thực sự đặt đũa xuống ăn nữa, nhưng nó dám.
– Chị hai đang lườm nó ở bên cạnh.
Nếu nó dám ăn, chị hai chắc chắn sẽ xử lý nó.
Cuối cùng vẫn là Cố Mãn Thương giải vây cho con trai út, ăn hết phần mì còn .
Dù ở thời điểm nào, lương thực đối với thế hệ cũ như Cố Mãn Thương, đều vô cùng quý giá, một hạt lương thực cũng nỡ lãng phí, phần mì còn , cả nước lẫn cái chú Mãn Thương đều uống hết.
Ăn mì xong, chú Mãn Thương trở về xưởng cán thép.
Cố Xuân Mai sắp đến ngày cưới, khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, buổi chiều cùng Đại Đầu chuẩn đồ cưới, tiện thể một buổi hẹn hò ngọt ngào.
Trưa, Trương Thúy Lan đến thăm con trai út, tiện thể đón Lâm Dao, hai con cùng về đại tạp viện.
Buổi chiều đường phố còn cần giúp đỡ.
Lâm Dao để cho thằng nhóc thối nửa cân bánh đào tô, để hai cuốn truyện tranh, đổ đầy nước sôi bình nước xanh mang từ nhà , ăn uống, tay sách, Cố Thời Đông hề cô đơn.
Trương Thúy Lan đầu , con ch.ó con còn đang truyền nước biển, miệng toe toét .
Bên đại tạp viện, chủ nhiệm Cát của công xã dẫn các xã viên bận rộn mấy ngày, nhà ăn công xã sắp khai trương.
Nhà ăn đặt ngay trong sân của văn phòng đường phố, đây là một khu nhà sân trong kiểu cũ, vốn là nhà của một nhà tư bản, chạm trổ tinh xảo, bộ đồ nội thất bằng gỗ lim, sang trọng hơn đại tạp viện nhiều.
Bếp của nhà ăn công xã cũng là bếp cũ ngày xưa, gian rộng rãi, bếp lò đều xây mới bằng gạch, một bếp đặt xửng hấp lớn, dùng để hấp bánh bao, một bếp đặt nồi sắt mới đúc, dùng để xào rau, còn một bếp lò nhỏ, đó đặt một cái nồi đất lớn, bình thường dùng để hầm thịt nấu canh, sát tường đặt một chiếc bàn dài, đó củi, gạo, dầu, muối, d.a.o, muỗng, thớt thái rau đầy đủ, củi cũng chuẩn đầy đủ, chất thành một đống cao.
Mọi việc sẵn sàng, chỉ chờ gió đông.
Chủ nhiệm Cát bắt đầu vận động các xã viên, mỗi nhà mang gạo mì đến nhà ăn.
Đây cũng là quy định của cấp , nhà nhà nấu cơm, ăn ở nhà ăn lớn.
Gạo mì của dân đưa đến nhà ăn, mỗi nhà mang mười cân gạo, hoặc năm cân mì, nhà nào gạo trắng mì trắng, dùng gạo cao lương, bột ngô, bột khoai lang thế cũng .
Đội sản xuất thứ hai nơi đại tạp viện ở, hơn trăm , một ngày ba bữa ăn ở nhà ăn, chỉ dựa gạo mì mà các xã viên mang đến thì đủ no, phần còn nhà nước sẽ bù .
Tính , chính sách của nhà nước cũng .
Thời buổi nhà đông con, con trai mới lớn ăn nghèo cha .
Chủ nhiệm Cát nhà ăn lớn là ăn no căng bụng, chỉ ăn no mà còn ăn ngon, để các xã viên yên tâm.
Có những bà vợ khôn ngoan tính toán trong lòng, mỗi nhà mỗi tháng mang đến nhà ăn mười cân gạo, phần ăn uống còn cần lo, gì khác, bây giờ một gia đình ba , một tháng chỉ riêng gạo mì ăn hết hơn hai mươi cân gạo trắng, đây là còn ăn kèm với ngũ cốc thô, nhiều hơn thì dám chắc, nhà khẩu vị lớn, còn nhà bảy tám, mười mấy một gia đình. Ăn no chỉ thể uống nước bụng.
Mọi tính toán xong, mặt tươi , ba năm một nhóm đều xách túi gạo đến nhà ăn.