Thập Niên 50-60: Tôi Là Cá Chép May Mắn - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-01-18 14:00:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Tống ngờ chuyện như . Ông sực nhớ , mấy ngày Điềm Điềm quả thực qua chuyện , chỉ là lúc đó cô phận của gia đình , chỉ giúp đỡ Hoa Hạ là . Trong lòng mừng thầm, ông những điều . Thực tế chính là con cả của nhà họ Phạm một bạn chí cốt ở Paris, là một yếu viên chính phủ, tiếng trong việc thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Hoa Hạ và Pháp.

 

Họ hy vọng thông qua mối quan hệ của Phạm cả - Phạm Sĩ Thành để thiết lập quan hệ với đó. Hôm nay thấy Lưu Điềm Điềm trò chuyện với Phạm Sĩ Thành, đến giờ nguyên nhân, ông đương nhiên vui mừng.

 

Lão Tống nhiều, Lưu Điềm Điềm vẫn luôn im lặng. Cô thầm nghĩ, hèn gì lão Tống và về sớm thế, hóa nguyên do. Cứ tưởng họ xong việc thật chứ.

 

"Ngày mai chúng , bây giờ cố tình tìm chú Phạm thì lắm nhỉ?"

 

Lão Tống ha hả, tâm trạng cực kỳ , xem Lưu Điềm Điềm bài trừ việc chuyện : "Điềm Điềm, ngày mai chúng vẫn khởi hành theo kế hoạch. Sau khi giải quyết xong việc ở Anh chúng sẽ Pháp. Đến lúc đó nhà họ Phạm cũng sẽ danh tính của cháu, cụ thể thao tác thế nào sẽ các đồng chí liên quan sắp xếp. Đến lúc đó lẽ chúng Paris một thời gian, trong thời gian ngắn cháu thể về nước ngay ."

 

"Dạ, cháu ý kiến gì, tất cả theo lãnh đạo sắp xếp ạ." Lưu Điềm Điềm trong lòng đầy vẻ bất đắc dĩ, chỉ tùy tiện một việc mà cũng tìm đúng , đúng là tự chuốc thêm trách nhiệm . Cô kết thúc việc ở nước ngoài để về bên cạnh ông nội và Qua Qua.

 

Lão Tống thích nhất là câu . Ăn xong bữa trưa, buổi chiều lão Tống, lão Kim và những khác vội vã ngoài một chuyến. Dương Lệ Bình hiếm khi ngoài, ở căn hộ tận hưởng nửa ngày thong thả.

 

Cô cùng Lưu Điềm Điềm sắp xếp hành lý. Vali của Lưu Điềm Điềm chật ních, còn vali của Dương Lệ Bình thì chẳng đổi, vẫn y hệt như lúc mới sang.

 

"Chị Lệ Bình, chúng sẽ ở Anh bao nhiêu ngày ạ?"

 

"Không nữa, ít nhất cũng nửa tháng, tùy tiến độ công việc mới quyết định ."

 

"Dạ, em cũng việc gì, chỉ hỏi bâng quơ thôi." Lưu Điềm Điềm thầm tính toán, ít nhất nửa tháng, còn ở Pháp thêm mấy ngày nữa. Cô dám về nước một , đến lúc đó giải trình đủ thứ chuyện trong suốt hành trình, phiền phức.

 

"Nhớ nhà đúng , chị hiểu mà, hồi mới chị cũng thế." Dương Lệ Bình là nên đương nhiên hiểu Lưu Điềm Điềm đang nhớ nhà.

 

"Vâng ạ."

 

Sắp xếp quần áo xong, hai còn rủ quán cà phê uống chiều, ăn một chút điểm tâm.

 

Sáng hôm , nhóm sáu rời Paris.

 

Mười một giờ trưa họ đến Luân Đôn, hai nơi vốn dĩ cũng chẳng cách bao xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-50-60-toi-la-ca-chep-may-man/chuong-161.html.]

Người đón họ của mà là do Henry cử đến. Họ đưa thẳng tới khách sạn đặt , đó là một khách sạn sang trọng bậc nhất do chính gia tộc Henry kinh doanh.

 

Lần Lưu Điềm Điềm ở một phòng riêng. Phòng của cô ở chính giữa, Dương Lệ Bình ở phòng bên cạnh, hai bên là phòng của bốn lão Tống, lão Kim. Cánh đàn ông thì hưởng phúc như phái nữ, họ ở hai một phòng.

 

Henry tính toán chu đáo, các phòng đều là phòng hạng sang, và cũng sắp xếp sẵn ba bữa sáng, trưa, tối mỗi ngày. Nếu ăn thể gọi điện hủy . Đến khách sạn, quản gia do Henry cử tới bảo Lưu Điềm Điềm cứ nghỉ ngơi cho , ngày mai sẽ mời cô đến nhà Henry khách. Sau khi gửi lời cảm ơn tới quản gia, Lưu Điềm Điềm cất hành lý, nghỉ ngơi một lát.

 

mới xuống thì cửa phòng vang lên tiếng gõ. Cô mở cửa cho năm : "Mọi nghỉ ngơi ?"

 

"Điềm Điềm, giới thiệu với cháu, đây là đồng chí Hà ở Luân Đôn."

 

Các đồng chí ở Luân Đôn chờ sẵn ở khách sạn từ sớm. Trong thời gian tới chắc họ cũng sẽ thường xuyên lui tới khách sạn, đôi khi ước chừng còn nghỉ đây.

 

Phòng ở đây đều là phòng suite nên thể ở .

 

"Chào , đồng chí Hà."

 

"Chào cô, đồng chí Tiểu Lưu." Hà Viễn Chí mỉm đưa tay .

 

Phía còn hai nữa, bỗng chốc đến tám ùa . May mà phòng suite của Lưu Điềm Điềm là lớn nhất, phòng khách cũng đủ rộng, nếu chín bao gồm cả cô thực sự sẽ xuể.

 

Mọi xuống để bàn bạc về những việc cần tiên tại Luân Đôn, đồng thời giới thiệu cho Lưu Điềm Điềm về tình hình gia tộc Henry. Gia tộc Henry là một gia tộc tài phiệt lâu đời, địa vị xã hội, danh tiếng và tầm ảnh hưởng đều vô cùng to lớn. Họ còn năng lực cực mạnh, thâm nhập cả việc kinh doanh v.ũ k.h.í và một mảng thể công khai. Phía nhờ Henry giúp đỡ mua một máy công cụ chính xác cao mà trong nước đang cực kỳ thiếu hụt. Có những máy công cụ chính xác cao , nhiều linh kiện mới thể sản xuất . Ngoài cũng cần kênh vận chuyển của gia tộc Henry. Mỗi một việc đều hề dễ dàng, phong tỏa quá nghiêm ngặt. Những gì họ ở đây cũng chỉ là tình hình khái quát, các chi tiết cụ thể đợi khi Henry đồng ý thì hai bên mới thể bàn bạc kỹ lưỡng.

 

phía chúng đưa thành ý . Henry tin tưởng y thuật của Lưu Điềm Điềm. Cha đẻ của Henry đang bệnh nặng liệt giường vài năm nay. Nhiều nghĩ rằng nước ngoài tình cảm nhạt nhẽo, mấy kính trọng bậc bề , nhưng Henry thực sự quan tâm đến cha . Ông tìm kiếm bác sĩ giỏi khắp nơi thế giới để chữa bệnh cho cha, mong chữa khỏi nhưng cũng sức khỏe ông cụ khá hơn, ít nhất thể tự hoạt động, thể dậy, như một bình thường. Thực nguyện vọng của ông lớn nhưng cũng chẳng hề nhỏ, bệnh của lão Henry thực sự khó chữa. Không bao nhiêu danh y chữa trị cho lão Henry nhưng đều khỏi. Suốt mấy năm qua lão Henry luôn liệt giường, bệnh tình ngày càng trầm trọng, gầy rộc chỉ còn da bọc xương.

 

Bàn về những việc Lưu Điềm Điềm cũng xen lời , chỉ im lặng lắng . khi họ chuyện, Lưu Điềm Điềm cũng hiểu ý tứ là nếu cô thể chữa bệnh cho lão Henry thì nhất nên kéo dài thời gian một chút, và bảo cô hãy với Henry rằng bệnh tình nan giải, dễ chữa trị, vân vân.

 

Lưu Điềm Điềm hiểu ý, cô gật đầu. Cô ý kiến gì, tất cả đều lấy lợi ích quốc gia trọng, hơn nữa những gì cô bây giờ là việc mà là việc , đương nhiên chẳng gì là sẵn lòng cả.

 

Những việc về cần cô bận tâm nữa.

 

Trong lúc họ bàn bạc, Lưu Điềm Điềm phụ trách đảm bảo hậu cần, cô gọi điện đặt đồ ăn thức uống mang phòng. Khi họ bàn xong xuôi thì hơn hai giờ chiều .

 

 

Loading...