Thập Nhật Chung Yên - Chương 474: Hiện Thực Ở Nơi Đâu
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:07:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương Thần Trạch xong từ từ nhíu mày, câu trả lời của Sở Thiên Thu khác mấy so với suy đoán của Vân Dao đó, nhưng nàng thể phán đoán thật giả.
" khó tin..." Chương Thần Trạch thở dài, "Xin , mặc dù như , nhưng dựa biểu hiện của ... khó tin lời ."
" ." Sở Thiên Thu gật đầu, "Ngay cả chính cũng thể tin ."
Vẻ mặt dần dần biến mất, khiến thứ càng trở nên khó lường.
"Ngay cả chính cũng tin, khi lấy nhiều ký ức như , thể phát điên trong thời gian ngắn như thế." Sở Thiên Thu duỗi ngón tay trắng bệch chỉ ngoài cửa, "Ý nghĩa tồn tại của 'Thiên Đường Khẩu' chính là cho những ' Tiếng vọng' một mái nhà để nương , nhưng trong một đêm xem mạng sống của họ như cỏ rác... những đối với bây giờ, tất cả đều c.h.ế.t gì đáng tiếc."
Chương Thần Trạch xong thử ở góc độ của Sở Thiên Thu suy nghĩ, cảm thấy đây cũng là một chuyện khó hiểu.
"Vậy... Hứa Lưu Niên là chuyện gì?" Chương Thần Trạch một nữa mở miệng hỏi, " cô gái từng trở thành dân bản địa... nhưng biến thành tham dự... Anh manh mối gì về chuyện ?"
Sở Thiên Thu khi ba chữ "Hứa Lưu Niên" liền từ từ ngước mắt lên, Chương Thần Trạch một cách lạnh lùng, đó nở một nụ mang theo vẻ điên cuồng.
"Chuyện của Hứa Lưu Niên thể phức tạp hơn nhiều..." Sở Thiên Thu , " thể tiết lộ cho cô chuyện của chính , nhưng nếu vạch trần phận của Hứa Lưu Niên với cô... chắc chắn sẽ xóa sổ khỏi thế giới ."
"A...?" Chương Thần Trạch cảm thấy nắm một chút trọng điểm từ lời của Sở Thiên Thu, "Cho nên ý là... phận của Hứa Lưu Niên đặc thù, ngay cả cũng dám bình luận?"
" là như ." Sở Thiên Thu gật đầu, "Những gì thể tiết lộ cho cô hạn, chỉ thể ... và Hứa Lưu Niên là quan hệ hợp tác."
"Hợp tác...?"
"Không sai. Thân phận của Hứa Lưu Niên dẫn đến tính đặc thù của cô ... cô thuộc về ' tham dự' ở đây, cũng thuộc về ' quản lý' ở đây... cô là 'thế lực thứ ba'."
Chương Thần Trạch chỉ cảm thấy càng ngày càng hiểu những gì Sở Thiên Thu , chỉ thể lắc đầu, chọn một câu hỏi mà thể hiểu để hỏi.
"Vậy cô thế nào để biến trở thành ' tham dự'?"
"Cái ..." Sở Thiên Thu , "Nói đúng , Hứa Lưu Niên hề biến trở thành ' tham dự', cô bây giờ là một ' tự do' , nhưng cô cũng ... trong bộ 'Chung Yên chi địa', lẽ chỉ Hứa Lưu Niên mới vinh dự đặc biệt , tất cả những khác đều ."
"Bởi vì cô là 'thế lực thứ ba'...?"
" ."
Chương Thần Trạch xong từ từ mở to mắt: "Nói cách khác... ở đây ai thể từ 'dân bản địa' biến trở thành ' tham dự' ?"
" ." Sở Thiên Thu gật đầu, " nghĩ bất kỳ cách nào để đòi lý trí của những từ tay Chu Tước... Chu Tước cũng thể nào đồng ý với chuyện hoang đường ."
"Hóa ... là như ?"
" sẽ cho cô một chuyện." Sở Thiên Thu thêm, "Hứa Lưu Niên biến thành 'dân bản địa' cũng là một trong những đối sách mà và cô bàn bạc."
Ánh mắt mới thất vọng của Chương Thần Trạch khi câu đột nhiên sáng lên: "Cái gì...?"
" cũng mới nhớ đầu đuôi câu chuyện cách đây lâu." Sở Thiên Thu , "Chính vì tất cả các 'con đường' đều thử qua, chỉ con đường 'dân bản địa' là ai thử... suy nghĩ , chỉ Hứa Lưu Niên mới thể đảm nhận công việc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nhat-chung-yen-dtjh/chuong-474-hien-thuc-o-noi-dau.html.]
"A...?"
"Năm đó tham gia trò chơi đua xe của Địa Mã, là chủ động cho đáp án sai, để Hứa Lưu Niên c.h.ế.t t.h.ả.m chiếc xe đó, cô cũng từ đó trở sống ở 'Chung Yên chi địa' với phận dân bản địa, chỉ chờ một ngày nào đó thể gặp ."
"Điều quá điên rồ..." Chương Thần Trạch , "Anh thậm chí hai thể gặp ..."
"Không, điên rồ." Sở Thiên Thu lắc đầu, "Tất cả đều bỏ qua một việc... thoát khỏi nơi , là kế hoạch thể thành trong vòng mười ngày, chúng cần xa hơn, 3 năm, 5 năm, 10 năm. cũng rõ một ngày nào đó thể gặp Hứa Lưu Niên, khi đó cô sẽ thể cho bộ cảm nhận khi trở thành 'dân bản địa'."
Chương Thần Trạch xong im lặng, nàng rõ ràng so với những như Tề Hạ, Sở Thiên Thu vẫn còn một cách khá lớn.
"Nếu trở thành 'Thiên' cũng ... trở thành 'dân bản địa'... càng thể cảm nhận ý chỉ của Chung Yên ?" Sở Thiên Thu càng càng điên cuồng, thậm chí cả biểu cảm cũng chút méo mó, "Mọi thứ đều giống như nghĩ! Quá tuyệt vọng! Hứa Lưu Niên cho rằng trở về cuộc sống bình thường trong hai năm trở thành 'dân bản địa'... trong mắt cô , thứ đều là bình thường!"
Chương Thần Trạch lời của Sở Thiên Thu, từ từ dậy, nàng cảm thấy mắt chút nguy hiểm.
"Thật tuyệt vọng !" Không đợi Chương Thần Trạch lùi , Sở Thiên Thu lập tức tiến lên nắm lấy cánh tay nàng, "Chúng cứ mười ngày thể trở về thế giới hiện thực một ... nhưng chúng xác định đó là thế giới hiện thực?!"
"Anh, bình tĩnh ..." Chương Thần Trạch cố gắng thoát khỏi tay Sở Thiên Thu, nhưng phát hiện sức lớn hơn nhiều, " ý , nhưng tiên đừng kích động."
"Làm gì 'thế giới hiện thực' nào cứ mãi dừng ở một ngày nào đó chờ chúng trở về?! Có chúng bao giờ ngoài ?!" Sở Thiên Thu tiếp tục la hét, "Có thứ đều là âm mưu?! Chỉ cần chúng ngày thứ mười cùng biến thành những dân bản địa tư tưởng, chúng cùng trở thành những kẻ điên, chúng sẽ cho rằng ngoài!!"
"Sở, Sở Thiên Thu... ..."
"Thật tuyệt vọng !" Sở Thiên Thu nắm lấy tay Chương Thần Trạch ngừng run rẩy, trông tuyệt vọng đến cực điểm, "Thật hoang đường !!"
"Anh đừng mất lý trí..." Chương Thần Trạch nhỏ giọng , "Anh còn con đường của riêng ?"
Sở Thiên Thu dừng một chút, đột nhiên buông tay Chương Thần Trạch , lùi hai bước, cả biểu cảm cũng dần biến mất.
Chương Thần Trạch cũng vì mất lực mà va bức tường phía .
Sở Thiên Thu mang theo vẻ mặt tuyệt vọng lạnh một tiếng, đó thấp giọng : "Không ai cần để ý đến ... cứ để con đường của , sẽ ảnh hưởng đến bất kỳ ai trong các ."
Chương Thần Trạch đưa tay vuốt cổ tay , đó nuốt nước bọt: " trạng thái hiện tại của ..."
"Ta xóa ký ức của tất cả trong 'Thiên Đường Khẩu'." Sở Thiên Thu thấp giọng , "Nơi cần tồn tại, họ cũng cần ôm hy vọng. Nếu tất cả đều bộ mặt thật của nơi ... họ đều sẽ phát điên, đều sẽ biến thành 'dân bản địa'. Nếu oán hận... thì chỉ oán hận một là đủ."
Chương Thần Trạch rõ ràng cảm nhận nỗi bi thương thể kìm nén từ Sở Thiên Thu, nhưng nàng nên khuyên nhủ thế nào, những gì hai họ theo đuổi khác một trời một vực.
"Vân Dao cũng ... cũng còn bất kỳ ràng buộc nào." Sở Thiên Thu đến bên cạnh Chương Thần Trạch, đưa tay mở cửa phòng, "Các ngươi cứ giúp chăm sóc cho Xảo Vân."
==============================END-474============================