Thập Nhật Chung Yên - Chương 464: Một Kiếp Nhân Sinh Hoang Đường
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:07:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ồ...?" Sắc mặt Tề Hạ cũng lạnh , "Còn thể như ?"
Địa Mã gật đầu: "Trong trò chơi của , chính là quy tắc duy nhất. Những gì từng là 'cho phép' thì tất cả đều 'cấm'."
Tề Hạ xong một nữa chằm chằm mắt Địa Mã, bắt đầu tìm kiếm động cơ sâu trong nội tâm nàng.
"Địa Mã..." Tề Hạ gọi, "Ngươi đối mặt với chúng ... Vậy ngươi từng gặp chúng ?"
Thấy sắc mặt Địa Mã khẽ biến, Tề Hạ thăm dò hỏi: "Ở ...?"
Hắn chằm chằm vẻ mặt của Địa Mã, phát hiện hai chữ nàng d.a.o động, bèn đổi lời: "Bao lâu ...?"
Địa Mã nhướng mày, cảm thấy dù gì, nhưng sắp đàn ông mắt thấu.
"10 năm... Hơn 10 năm...?" Tề Hạ chằm chằm mắt Địa Mã, dùng từng cụm từ ngắn liên tục kích thích nàng, "20 năm? Chẳng lẽ còn lâu hơn ?"
"Ngươi..." Địa Mã dứt khoát mắt Tề Hạ nữa, đầu sang một bên, "Đừng hỏi nữa, bây giờ chúng cùng một phe, cần gì tiết lộ tình báo cho các ngươi?"
" ..." Tề Hạ xong nheo mắt , tiến lên một bước, nhỏ giọng , "Nếu hơn 20 năm ngươi vẫn ngoài ... thì tại biến thành bộ dạng quỷ quái ?"
Câu rõ ràng đ.â.m trúng nội tâm của Địa Mã. Là một phụ nữ, ai chủ động biến khuôn mặt thành bộ dạng quái vật như ? Ai mang lớp da động vật hôi hám đầy lông ngắn ?
Tề Hạ chằm chằm đôi môi tô son kỳ dị của Địa Mã, khóe miệng nhếch lên: "Kể cả là ngựa trắng, môi cũng là màu đen... Thật đáng thương, ngươi tô bao nhiêu son mới thể nhuộm môi thành màu đỏ?"
Ánh mắt Địa Mã trông rõ ràng bi thương đến cực điểm. Nàng từng nhặt thỏi son một tham dự c.h.ế.t, lập tức xem nó như báu vật.
Vốn tưởng rằng tô son lên môi là thể tìm chút nhân tính còn sót của .
Thế nhưng đôi môi đen của loài ngựa dù tô thế nào cũng thấy dấu vết, nàng chỉ thể ngừng mở rộng phạm vi tô son, để cả vùng lông trắng quanh miệng cũng nhuộm đỏ.
... Chỉ miệng thấy màu đỏ, mới xem như cải thiện sắc mặt của .
Thế nhưng như ... giống hơn ?
Không, nàng chỉ cảm thấy càng giống một con quái vật.
Một con quái vật đầu ngựa trắng đôi môi đỏ tươi... phảng phất như mới ăn thịt .
Tề Hạ thấy ánh mắt Địa Mã rõ ràng thất thần, bèn hạ giọng một chút : "Cùng chúng ... cùng phá hủy nơi ."
"Phá hủy..." Địa Mã giật , vẻ thất thần trong mắt biến mất, đó là sự kinh hoàng, "Ngươi đang chuyện ma quỷ gì ?! Ngươi chỉ là một ' tham dự'!"
Thấy phản ứng của Địa Mã, Tề Hạ cảm thấy thái độ của các "Cầm tinh" đối với chuyện chắc cũng tương tự .
"Ta chỉ đưa một đề nghị... ngươi thể chấp nhận..." Tề Hạ , " cũng , thế nào ngươi mới thể cân nhắc tính khả thi của chuyện ?"
"Ngươi!" Địa Mã phun một luồng nóng từ lỗ mũi đen kịt, "Ta... sẽ bao giờ cân nhắc..."
"Tốt nhất là như ." Tề Hạ .
Cuộc chuyện của hai gần như tan rã trong vui, sắc mặt Tề Hạ cũng khá hơn Địa Mã là bao.
Lời Địa Mã rốt cuộc quỷ dị đến mức nào?
Hơn 20 năm...?
Bản năm nay chỉ mới hai mươi sáu tuổi, nhưng thời gian ở "Chung Yên chi địa" hơn 20 năm?
Đây là một kiếp nhân sinh hoang đường và nực đến mức nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nhat-chung-yen-dtjh/chuong-464-mot-kiep-nhan-sinh-hoang-duong.html.]
Thời gian ở đây vượt qua cả thế giới hiện thực? Hay là tất cả ký ức trong đời đều là giả?
Mọi tâm trạng quan tâm đến cảm xúc của hai , dù bây giờ chuyện khó khăn hơn đang bày mắt —
Bây giờ Địa Mã nghiêm cấm một hai ... chẳng điều đó nghĩa là hiệp thứ 7 nàng chắc chắn sẽ ném bóng ?
"Lừa đảo..." Kiều Gia Kính đầu Tề Hạ, "Ngươi đối sách gì ?"
Tề Hạ xong liền hồn, sờ soạng một chút : "Ta tạm thời nghĩ ."
Kiều Gia Kính xong từ từ nhếch miệng: " ông đây cách."
"Ngươi ...?" Tề Hạ cảm thấy lắm, "Ngươi cách gì?"
Kiều Gia Kính đến một bên nhặt cây gậy kim loại lên, với Tề Hạ: "Lừa đảo, đây chính là cách của ông đây."
"Cái ...?" Tề Hạ cau mày, dường như nghĩ điều gì đó, "Cách của ngươi vẻ..."
"Kể cả con ngựa cái đó đích ném bóng, cũng sẽ dùng cây gậy chặn hết cho nó xem."
Câu ngắn gọn của Kiều Gia Kính khiến mấy bên cạnh đều lộ vẻ lo lắng.
Cầm một cây gậy kim loại, chặn "quả bóng" do Địa cấp Cầm tinh ném ... Điều khác gì một " tham dự" bình thường đơn đấu với "Cầm tinh"?
"Ngươi nghiêm túc ...?" Tề Hạ cảm thấy , "Chúng giới hạn của 'Địa cấp' ở , ngươi thể đỡ 'quả bóng' của nó ?"
"Chính vì chúng giới hạn của 'Địa cấp' ở , nên mới thử một . Chỉ cần thử qua một , sẽ dễ hơn nhiều." Kiều Gia Kính hề để tâm mà vung cây gậy sắt trong tay một vòng, "Hiệp chúng cứ tiến hành như thường lệ... Hiệp tất cả ở điểm xuất phát chờ ... Ta sẽ liều cái mạng đ.á.n.h bay hết những 'quả bóng' đó."
Tề Hạ trong loại trò chơi thuộc về chiến lược , yếu tố quyết định mà bản thể tạo lớn, quan trọng hơn là tố chất thể của tham dự mạnh nhất trong đội.
cho dù Địa Mã từng trải qua huấn luyện chiến đấu và ném bóng, quả bóng nàng ném chắc chắn cũng ở mức độ bình thường, Kiều Gia Kính mấy phần chắc chắn thể đỡ ?
Mọi lúc xác định chiến thuật, đặt chiếc xe vị trí, để Vân Thập Cửu hình tương đối gầy yếu lên xe .
"Chuẩn xong ?" Kiều Gia Kính hỏi.
"Xong !"
Những khác theo Kiều Gia Kính, nín thở đẩy mạnh chiếc xe về phía . Chiếc xe cũng vì lực định mà xoay tròn bay về phía .
Lần thuộc tính của "cửa lớn" vẫn là "Thổ" nhưng rõ ràng khác một trời một vực so với hiệp .
Thứ bay từ cơ quan là những quả cầu đất ướt sũng, bốc lên khói đặc quỷ dị bay loạn .
Vân Thập Cửu tự nhận tâm lý của vững vàng, nhưng một chiếc xe bất kỳ sự bảo vệ nào trượt với tốc độ cao băng, lưng còn vô quả cầu bùn bay loạn, khiến cảm thấy nhịp tim như ngừng đập trong vài giây.
Cáp treo cũng từng , nhưng cáp treo dây an thêm những đạo cụ bay lượn thể lấy mạng ngươi bất cứ lúc nào, mấy thử qua?
Cũng may chiến thuật của Tề Hạ hiện tại vấn đề gì, cơ quan phóng và quả cầu bay đều cần thời gian, chiếc xe trượt nhanh thể rời khỏi vị trí trong chốc lát, khó cơ quan khóa c.h.ặ.t.
Mọi thấy xe dừng ở điểm cuối, đang định nhanh ch.óng đến bên cạnh xe để đầu, thì phát hiện những quả cầu bùn rơi mặt đất lúc đang tỏa khói đặc cuồn cuộn, lập tức bao phủ bộ đường băng.
==============================END-464============================