Thập Nhật Chung Yên - Chương 163: Đấu Trí Đấu Dũng
Cập nhật lúc: 2026-01-05 07:02:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trò chơi bắt đầu.
Được xem như trò chơi thuộc hệ "Tranh đấu", Địa Kê phát huy hai chữ "Tranh đấu" đến cực hạn.
Một bên đấu trí, một bên đấu dũng.
Hai bên chỉ cần một vòng xảy vấn đề, chắc chắn sẽ cùng mất mạng.
Trong bầu khí đè nén, cô gái đối diện mở miệng :
“Cậu rút bài , là rút ?”
“Không quan trọng.” Tề Hạ , “Cô .”
Cô gái gật đầu, rút một lá bài đầu tiên, nhưng cô nội dung lá bài mà úp ngay xuống mặt .
Tề Hạ cũng đưa tay rút một lá bài, úp xuống mặt.
Khi hai rút bài, ai nội dung lá bài, mà luôn chằm chằm mắt đối phương.
Ván bài liên quan đến tính mạng, cho nên cuộc đấu trí bắt đầu ngay từ giai đoạn rút bài.
Hai lượt đặt những lá bài xuống mặt , để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Trong phòng kính, bác sĩ Triệu và nam sinh cao to thấy cảnh đều căng thẳng nuốt nước bọt.
Sau khi mỗi rút đủ năm lá bài, Tề Hạ cầm năm lá bài tay, chậm rãi mở xem.
Tình huống vô cùng tồi tệ.
Tấm chắn, Thạch Đầu, Dây thừng, Dây thừng, Dây thừng.
Nói là "Bài binh khí" nhưng mặt bài quả thực giống như thời kỳ đồ đá.
Hắn chậm rãi khép bài , một nữa ngẩng đầu cô gái mắt.
Cô gái vẫn giữ sắc mặt như thường, cũng thản nhiên liếc bài tay, đó ngẩng đầu lên đối mặt với Tề Hạ.
“ tên Tề Hạ, xưng hô thế nào?”
“Tô Thiểm.” Cô gái đáp.
“Thiểm?” Tề Hạ cảm thấy cái tên thú vị, “Trong từ "Lóe sáng" (Thiểm thước)?”
“Phải.” Cô gái đáp.
“Hạnh ngộ.” Tề Hạ gật đầu qua loa, đó chồng bài bàn.
Hiện tại trong tay một lá Thạch Đầu và ba lá Dây thừng, thể là do tỷ lệ "Thạch Đầu" và "Dây thừng" trong bộ bài nhiều hơn.
Nếu suy nghĩ theo hướng đó, cái gọi là "Bài binh khí" tự nhiên là lực sát thương càng cao thì lượng bài càng ít.
"Cây gậy" hẳn là ít hơn "Thạch Đầu", mà "Dao" là ít nhất.
Đương nhiên cũng trường hợp thứ hai —— đó chính là lượng các loại bài đều như , chỉ là vận khí của bản quá tệ.
Như ... cô gái tên Tô Thiểm mắt rút bài gì?
Cô là "Thời đại v.ũ k.h.í lạnh" ?
Cô "Dao" ?
Cô hai lá "Sinh bài" và một lá "T.ử bài" ?
“Hai vị, nếu quyết định xong thì mời bài!” Địa Kê cắt ngang dòng suy nghĩ của hai , đưa tay gõ bàn một cái.
Tề Hạ suy tư một lát, lặng lẽ rút một lá bài úp xuống mặt bàn, đó ngẩng đầu hỏi: “Tô Thiểm, cô xem khả năng như thế ...”
“Cái gì?”
“Đó chính là chúng đ.á.n.h hết tất cả bài, nhưng trò chơi vẫn phân thắng bại, cho nên chúng tính là "Hòa"?”
“Sẽ ?” Tô Thiểm trả lời qua loa một tiếng, đó rút một lá bài úp xuống mặt, “Hòa ... Vậy thì nhất , ?”
“Cho nên chúng đều nhẹ nhàng một chút, cần thiết dồn đối phương chỗ c.h.ế.t.” Tề Hạ .
“Được thôi.” Tô Thiểm gật đầu, đẩy lá bài đang úp về phía .
Tề Hạ cũng gật đầu, đồng dạng đẩy một lá bài mặt lên.
Ra bài tất.
Bác sĩ Triệu và nam sinh tên T.ử Thần căng thẳng đến mức sắp ngừng thở, thấy hai ở xa sắc mặt như thường chọn xong bài, bọn họ lập tức tới trần nhà, chằm chằm cửa sổ phía .
Nơi sẽ thả xuống món "Binh khí" đầu tiên của bọn họ.
“Mời mở bài.” Địa Kê .
Vừa dứt lời, Tề Hạ và Tô Thiểm đồng thời lật lá bài mặt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nhat-chung-yen-dtjh/chuong-163-dau-tri-dau-dung.html.]
Hai cái cửa sổ đầu bác sĩ Triệu và T.ử Thần cũng mở lúc , vật gì đó đen sì rơi xuống.
Hai cuống cuồng lao tới nhặt "Binh khí" của lên, nhưng bác sĩ Triệu trực tiếp c.h.ế.t lặng.
Rơi xuống là một sợi "Dây thừng".
Hắn lập tức nhặt dây thừng lên, đó đầu , phát hiện cách đó mười bước, nam sinh cao một mét chín đang chậm rãi nhặt lên một thanh mã tấu rơi mặt đất.
“A!” Bác sĩ Triệu gào lên tê tâm liệt phế, “Cái thứ rách nát gì thế ?! Tề Hạ, con nó chơi ?!”
Hắn hai lời lao tới bức tường kính, cầm dây thừng đập liên hồi mặt kính: “Tề Hạ! Con nó chơi ?!”
Cũng may bức tường kính vẻ là loại chuyên dụng, vô cùng cứng rắn, dù bác sĩ Triệu đập thế nào cũng xuất hiện vết nứt.
Tề Hạ khẽ nhíu mày.
Đối phương quả nhiên mò "Dao".
Bởi vì cô đoán sẽ "Tấm chắn" ở hiệp một nên quyết đoán đ.á.n.h cược "Dao" ?
Tề Hạ hít sâu một , : “Dùng logic oẳn tù tì để chơi trò chơi cố nhiên sai, đáng tiếc còn những thứ khác cần cân nhắc.”
“Ví dụ như?” Tô Thiểm hỏi.
“Ví dụ như... "Lòng ".”
Địa Kê lúc cầm lấy một cái bộ đàm bên cạnh, mở miệng : “Hiệp một, mời "Vật lộn " bắt đầu hành động.”
Trong phòng của bác sĩ Triệu và T.ử Thần vang lên tiếng loa thông báo.
Đồng hồ đếm ngược mười giây ở một bên cũng bắt đầu chạy.
“Bắt, bắt đầu?” Bác sĩ Triệu xong vội vàng lùi mấy bước.
“A a a a!” T.ử Thần hét lớn một tiếng để tiếp thêm lòng dũng cảm cho bản , cầm mã tấu bước lên một bước.
Bác sĩ Triệu hai tay nắm c.h.ặ.t dây thừng, run rẩy.
Hắn Hoàng Phi Hồng, thể nào dùng một sợi dây thừng tước con d.a.o trong tay đối phương.
Thân cao và cân nặng của đối phương áp đảo , bây giờ còn "Binh khí" lợi hại hơn , đ.á.n.h thế nào đây?
“Tao... Tao!” T.ử Thần cầm mã tấu run rẩy ngừng, trông cũng chẳng khá hơn bác sĩ Triệu là bao.
“Cậu, đừng bậy nha!” Bác sĩ Triệu mang theo tiếng nức nở hét lớn, “Cậu thế là g.i.ế.c đấy!!”
“Tao !! Coi như g.i.ế.c mày... Tao cũng... Tao cũng...” T.ử Thần c.ắ.n răng, ngừng bước tới.
căn bản xuống tay .
Giả sử đột nhiên nhốt một bình thường phòng kính, ném cho một con d.a.o, với rằng g.i.ế.c thì sẽ c.h.ế.t.
Một bình thường sẽ c.h.é.m mấy nhát trong vòng mười giây?
Đáp án là một nhát cũng c.h.é.m xuống .
Tề Hạ mặt cảm xúc xuyên qua bức tường kính, quan sát nam sinh cao lớn .
Mười giây thực sự là quá ngắn.
Bởi vì "Tai nạn bất ngờ", còn chuẩn tâm lý đầy đủ, luôn cho rằng tình huống sẽ tệ đến mức đó.
nào ngờ Tô Thiểm sớm lên kế hoạch tất cả, cô vượt qua thời kỳ "Tai nạn bất ngờ", cũng thiết kế xong chiến thuật thiện, chuẩn tung hết sát chiêu ngay từ đầu, ý đồ giành chiến thắng trong một .
Tư duy hợp tác của đối phương đứt gãy.
Hoặc thể , IQ của bọn họ cùng một vĩ độ.
Lá bài thứ nhất đ.á.n.h "Dao" đối với "Đấu trí" mà là thượng sách, lá bài sẽ cắt đứt thời gian phản ứng của đối phương, nếu trong phòng kính là hai nhân vật ảo tư duy, Tề Hạ hiện tại thua.
Đáng tiếc lòng phức tạp.
Mười giây trôi qua trong nháy mắt, thời gian hành động kết thúc.
Trong mười giây , nam sinh tên T.ử Thần ngoại trừ bước tới ba bước thì còn động tác nào khác.
Đây là bộ nỗ lực mà một bình thường thể .
“Mời hai vị ném đạo cụ cửa sổ.” Địa Kê cầm bộ đàm .
“T.ử Thần... Cậu!” Cô gái lo lắng vỗ bàn một cái, trông vô cùng cam lòng, “Sao ngốc như !!”
Tề Hạ bất lực lắc đầu, trò chơi đừng là nam sinh trông nhiều nhất chỉ mới 20 tuổi , cho dù đổi thành Trương Sơn kinh bách chiến, cũng chắc thể quyết đoán g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương ngay hiệp một.
T.ử Thần vẻ mặt ảo não chậm rãi ném thanh mã tấu cửa sổ, đó tức giận tự tát mấy cái.
Bác sĩ Triệu như nhặt một cái mạng, cũng run rẩy ném dây thừng .