Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo - Chương 47: Hàn Văn Hồng Yêu Vợ Mù Quáng

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:01:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Văn Hồng bây giờ cũng nhớ nhà, đặc biệt nhớ.

 

Chỉ là gặp khó khăn chỉ Từ Trường Thắng, mà cũng gặp , hơn nữa so với Từ Trường Thắng mà , cũng khá hơn là bao.

 

Bởi vì một xe hàng hóa của bọn họ, đều những thôn dân chặn đường cướp sạch!

 

Hiện giờ Hàn Văn Hồng cùng đồng nghiệp mới tên Đỗ Đào đang đường trở về, Hàn Văn Hồng mặt biểu cảm lái xe, còn đồng nghiệp mới Đỗ Đào thì mặt mày ủ rũ.

 

“Là , lời đường khác, chỉ nghĩ đường tắt cho nhanh, chúng cũng thể nhanh ch.óng đến đích, ngờ một đám như cướp!” Đỗ Đào khổ sở .

 

Hàn Văn Hồng thẳng phía : “Bây giờ những cái đó vô dụng, trở về nghĩ xem mà giải trình với lãnh đạo .”

 

Đỗ Đào cầu xin : “Văn Hồng ca, sai , nhưng cố ý, nghĩ gần hơn thì thể nhanh hơn ? Đâu ngờ chúng xui xẻo như …… Nhà vì để công tác mà thiếu một đống nợ, cái nếu trở về đuổi việc, thì cũng cần sống nữa……”

 

“Anh một đại nam nhân mà bắt đầu c.h.ế.t sống ?” Hàn Văn Hồng trầm mặt : “Vả chuyện đích xác chính là trách nhiệm của !”

 

Hắn chính là lái xe mệt mỏi đổi cho Đỗ Đào, cũng cho Đỗ Đào lộ trình bên trong .

 

Lộ trình Đỗ Đào là quen thuộc, nhưng từng qua, cái cần Hàn Văn Hồng chỉ dẫn, kết quả chỉ dẫn xong nhắm mắt nghỉ ngơi, Đỗ Đào liền theo lộ trình của , trực tiếp tự tiện chủ đổi một cái.

 

Sau đó nửa đường Hàn Văn Hồng đ.á.n.h thức, bởi vì gặp những kẻ ác nhân điêu dân , nếu đưa hàng hóa cho bọn họ thì sẽ đập phá ô tô của bọn họ, bọn họ tổng thể lái xe tiến lên cán c.h.ế.t .

 

Hơn nữa so với những vật tư vận chuyển xe, hiển nhiên ô tô quý giá hơn, kết quả cũng cần , bọn họ bỏ xe bảo soái (bỏ xe giữ ).

 

Người và xe thì mà lui, một xe hàng hóa đầy ắp cướp sạch còn.

 

Hàn Văn Hồng tự giác đây trách nhiệm của , là chuyện mà đồng nghiệp mới Đỗ Đào chịu trách nhiệm.

 

Cũng đừng đến lóc than vãn với , bởi vì chỉ Đỗ Đào, vợ con cũng đều dựa công tác của mà sống !

 

Đỗ Đào hỏi : “Là trách nhiệm của , nhưng cũng cùng một khối xe, chẳng lẽ xảy chuyện cần theo chịu trách nhiệm ?”

 

Hàn Văn Hồng trực tiếp dừng xe , chằm chằm : “Đỗ Đào, chuyện chính là do gây !”

 

Đỗ Đào gật gật đầu: “Phải, thừa nhận sai, nhưng mà ca, Đội vận tải sẽ chỉ tính trách nhiệm của một , đều là liên quan, xảy chuyện đều cùng gánh vác.”

 

Nói đến đây, Đỗ Đào cũng chút may mắn, bởi vì Đội vận tải để tránh cho tài xế già tâm ý dẫn dắt tài xế mới, chính là quy định xảy chuyện trách nhiệm chia đôi!

 

Sắc mặt Hàn Văn Hồng trầm xuống, Đỗ Đào trơ trẽn : “Ca tức giận cũng vô dụng, nếu phạt chúng đều cùng , thà rằng cùng ở đây tức giận, chi bằng chúng đầu trở về!”

 

Hàn Văn Hồng liếc mắt : “Anh gì!”

 

Đỗ Đào : “Hàng hóa của chúng mất , đương nhiên nhập hàng , nếu trở về dễ giải trình.”

 

“Anh tiền ?” Hàn Văn Hồng .

 

Đỗ Đào : “ tiền, nhưng ca khẳng định , ở Đội vận tải lâu như , còn thể tự tích trữ chút nào ? đều lão Lương của Đội vận tải chúng kiếm đầy bồn đầy chén, còn ở bên ngoài nuôi nhị nãi? Làm cái nghề của chúng , tiền lương là một chuyện, lén lút kiếm là một chuyện khác.”

 

Hàn Văn Hồng mặt biểu cảm: “Anh nghĩ nhiều .”

 

Đỗ Đào : “Ca, cũng đừng giấu , chuyến chúng ngoài cần thiết hảo trở về, ngay cả khu rừng mía chúng ngang qua , tin cơ hội ăn? Chúng lấy đường đỏ, qua tay bán ngoài khẳng định sẽ kiếm lớn, đến lúc đó sẽ tiền nhập hàng, hơn nữa cùng bảo đảm, đều , nhận đại ca của !”

 

Hàn Văn Hồng tiếp tục mặt biểu cảm lái xe: “Người khác , nhưng nay khoản thu nhập thêm, đối với những gì , cũng sẽ đồng ý.”

 

Hàn Văn Hồng vô cùng quý trọng công tác khó khăn của , bởi vì tất cả sự tự tin của đều bắt nguồn từ công tác , cho dù kiếm khoản thu nhập thêm, tiền lương của cũng khả quan, sẽ tham lam.

 

Ngay cả và Từ Trường Thắng lúc , đều là khi thử hiểu rõ lẫn , lúc mới quyết định .

 

Hàn Văn Hồng liền nghĩ đến việc cùng đồng nghiệp mới , chỉ , Từ Trường Thắng cũng giống , cho dù Từ Trường Thắng thiếu tiền, nhưng bọn họ đều giống coi trọng công tác , sẽ mạo hiểm.

 

Chỉ hai bọn họ ở cùng , lúc mới sẽ , bởi vì bọn họ phối hợp hảo, cho dù xảy tình huống đều thể ứng phó.

 

Sắc mặt Đỗ Đào xanh trắng đan xen, những gì đích xác đều là lời thật, nhà vì để công tác , đó là thiếu một đống nợ nần, chính là Đội vận tải nước luộc sung túc, trông chờ kiếm tiền, chỉ thể nuôi sống gia đình còn thể trả hết nợ nần.

 

Chuyến xe dọc đường cũng thử Hàn Văn Hồng, nhưng Hàn Văn Hồng đều tiếp lời, hiện tại đây là trực tiếp cho lời , chính là , còn bày tỏ từng .

 

thể? Tài xế Đội vận tải sẽ bí mật mang hàng lậu?

 

Đỗ Đào : “Ca đây là tín nhiệm ? tự tiện chủ là sai, nhưng thật sự cố ý……”

 

với còn con đường đó, cố ý ?” Hàn Văn Hồng đạm mạc .

 

“Ca, thật sự sai ? Chúng thể trở về như , , công tác của chúng sợ đều giữ , công tác của Đội vận tải chúng , bao nhiêu đang chằm chằm , nhà là ở quê, còn vợ con nuôi, thật sự thể liên lụy!” Đỗ Đào cứng , chỉ thể dùng mềm.

 

“Vợ tự cũng công tác, cho dù nhàn rỗi ở nhà chịu điều tra ăn , vợ cũng sẽ .” Hàn Văn Hồng nhàn nhạt .

 

Mặc kệ Đỗ Đào năng hoa mỹ thế nào, đều sẽ theo Đỗ Đào buôn bán chuyển hàng, nếu chính là một nhược điểm Đỗ Đào nắm trong tay, rõ ràng, đắn gì.

 

Mới đến Đội vận tải , ngay cả ở nhà máy đặt chân, còn theo nữ đồng chí trong xưởng đến gần trêu đùa, lời trong lời ngoài thế mà là độc còn kết hôn.

 

Hàn Văn Hồng thiếu tiền đến điên , trúng loại đối tác .

 

Đỗ Đào thật sự phục, nguyên bản thấy Hàn Văn Hồng còn khá dễ chuyện, kết quả ngờ còn cứng đầu hơn lừa, trở về như , thì bây giờ?

 

Công tác cũng thật sự nhất định giữ !

 

căn bản động Hàn Văn Hồng, biện pháp đều dùng qua, chính là vô dụng, mãi cho đến vài ngày trở về huyện thành Hàn Văn Hồng đều mặt biểu cảm.

 

Đỗ Đào cũng coi như là tuyệt vọng, ngờ Hàn Văn Hồng giống như cục đá trong hầm cầu, thật sự thối cứng!

 

Hai vốn còn ít địa phương và lộ trình, cũng một xe hàng hóa trở về là , địa phương khác đổi hàng, đây chính là trách nhiệm của bọn họ.

 

một xe hàng hóa đều cướp sạch còn, đương nhiên cần nữa, trực tiếp liền trở về thành.

 

Hai về Đội vận tải đương nhiên cũng phê bình, quyết định xử lý còn xuống, chính là bảo về nhà đợi!

 

Một tài xế già quen thuộc với Hàn Văn Hồng liền thở dài: “Đội vận tải chúng dáng vẻ, là động tác lớn , đây là nhằm các tài xế già chúng .”

 

“Làm gì?” Hàn Văn Hồng rõ nguyên do.

 

“Lão Lương đuổi việc.” Người đồng nghiệp già liền .

 

Hàn Văn Hồng cảm thấy bất ngờ, những chuyện lão Lương , ngay cả loại mới như Đỗ Đào cũng rõ ràng như , lãnh đạo thể ?

 

Bị tố cáo thì một cái là trúng ngay!

 

“Bên hai thích của lãnh đạo xuống, một tiếp nhận vị trí của lão Lương, còn một hiện tại tạm thời tiếp nhận Trường Thắng.” Người đồng nghiệp già .

 

Hàn Văn Hồng thật sự ngây dại: “Trường Thắng ?” Công tác thế mà tiếp nhận?

 

Người đồng nghiệp già liền chuyện Từ Trường Thắng gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ: “Đáng thương, đơn vị tuy rằng cho nửa năm thời gian tĩnh dưỡng, nửa năm còn thể trở về công tác, bất quá cái chân của còn sẽ ? Hơn nữa vì chuyện , vợ còn ly hôn với , chuyện ồn ào thật sự lớn…… Đây đều là những tài xế mới liên lụy, giống như .”

 

Hắn và Hàn Văn Hồng xe một , Hàn Văn Hồng cẩn thận và nhạy bén, một xe hàng hóa đều cướp, cái cần cũng là trách nhiệm của tài xế mới .

 

Bất quá ai chịu trách nhiệm cũng vô dụng, bởi vì đều là cùng tính.

 

Hàn Văn Hồng từ Đội vận tải trở về, ngay cả nhà cũng kịp về, liền đến thẳng nhà lão Từ bên .

 

Nhà họ Từ bên chỉ Mẹ Từ ở, Bố Từ cũng ở đó, thấy Hàn Văn Hồng đến đều vui.

 

“Văn Hồng , con về khi nào ?” Mẹ Từ vui vẻ .

 

“Con mới về, ở Đội vận tải chuyện của Trường Thắng, cho nên đến thăm Trường Thắng .” Hàn Văn Hồng .

 

Mẹ Từ với Bố Từ: “Ông nó, ông dẫn Văn Hồng thăm Trường Thắng !” Bà xoay nấu đồ ăn cho Hàn Văn Hồng.

 

Hàn Văn Hồng Bố Từ dẫn , cũng gặp Từ Trường Thắng.

 

Khoảng cách Từ Trường Thắng phẫu thuật xong qua một thời gian, Từ Trường Thắng hồi phục , mấy ngày nay đều uống canh đậu phụ đầu cá, chính là khiến mập mạp lên ít.

 

hy vọng hồi phục như ban đầu lớn, cho nên tinh thần trạng thái đều .

 

Nhìn thấy Hàn Văn Hồng, Từ Trường Thắng đương nhiên vui vẻ, thấy Hàn Văn Hồng còn xách theo gói đồ, liền đây là nhà còn về đến thăm , : “Không cần lo lắng cho , chân của em vợ chữa khỏi ?”

 

Nghe , Hàn Văn Hồng liền , tức khắc cũng thở phào nhẹ nhõm: “Phải, vết thương ở chân Quốc Đống hồi phục như ban đầu.”

 

Từ Trường Thắng gật đầu, bất quá còn chút bất ngờ: “Anh nhanh như trở về? Tính toán thời gian, còn nửa tháng mới thể thành nhiệm vụ chứ?”

 

Lộ trình của Hàn Văn Hồng so với còn dài và xa hơn, nhanh như .

 

Hàn Văn Hồng xuống chuyện với , cũng giấu giếm chuyện gặp , Từ Trường Thắng xong liền mắng c.h.ử.i : “Những tài xế mới chính là đó, cả gan loạn, cũng xem những lộ trình đó thể thể đều là mà quy hoạch , nhưng tất cả đều là kinh nghiệm mà các tài xế , thế mà bọn họ còn tự cho là đúng cả gan loạn!”

 

Hắn cũng là tài xế mới hại t.h.ả.m, con đường lầy lội lái, kết quả tài xế mới để luyện tập, sẽ cẩn thận chỉ huy, kết quả tự tiện chủ, còn dẫn hố!

 

Hàn Văn Hồng : “ ly hôn .”

 

Từ Trường Thắng thản nhiên: “Ly !” Chợt chính đều bật : “Văn Hồng, ? nguyên bản cho rằng ly hôn với nàng sẽ khổ sở, nhưng kết quả ngoài dự kiến của chính , ly hôn với nàng , thế mà nửa điểm nỡ, thậm chí còn chút cảm giác nhẹ nhõm.”

 

Cũng là ly hôn mới phát hiện từ khi nào, thế mà xem Dương Mỹ Ngọc là một gánh nặng.

 

Hắn như nên, dù lúc đó còn ly hôn, nhưng là khi ly hôn thật sự nỡ và hối hận, chỉ một loại may mắn.

 

Dường như là…… Dương Mỹ Ngọc cuối cùng cũng .

 

, nàng thì cục đá đè nặng dọn .

 

Hắn nghĩ, nguyên lai cũng là một tục tĩu như , kỳ thật sớm chịu đựng nổi đám đỉa hút m.á.u nhà họ Dương , liên quan đến Dương Mỹ Ngọc cũng là như thế.

 

Hàn Văn Hồng thì gì, đều ly hôn thì cũng gì để .

 

Mẹ Từ lúc bưng một chén mì , còn đập hai quả trứng gà nữa: “Văn Hồng, con chắc đói lả ? Mau ăn .”

 

Hàn Văn Hồng bà nấu đồ ăn cho , vội vàng : “Thím cần khách khí, con về nhà ăn là , cái cũng xa mấy bước.”

 

“Con khách khí gì với thím? Thím với con, hai nhà chúng nhanh sẽ là thích , mau ăn lúc còn nóng, mì nguội thì ăn !” Mẹ Từ .

 

và Văn Hồng thích cũng hơn thích .” Từ Trường Thắng liền .

 

Hàn Văn Hồng thì rõ nguyên do: “Rất nhanh sẽ là thích là ý gì?”

 

Mẹ Từ bảo ăn mì sợi, cũng xuống cùng bọn họ chuyện, chuyện Từ Trường Thắng và Cố Quyên.

 

Hàn Văn Hồng sửng sốt, chợt liền tươi: “Thì là như .”

 

“Mẹ bậy, cái đều còn .” Từ Trường Thắng chút ngượng ngùng .

 

Hàn Văn Hồng : “Dì cả của , nếu thể cưới cũng là phúc khí của .”

 

“Anh , Văn Hồng đều như , cũng đừng ngượng ngùng xoắn xuýt!” Mẹ Từ tức khắc liền với con trai.

 

Từ Trường Thắng chút ngượng ngùng, với Hàn Văn Hồng: “Mau ăn , đừng để nguội.”

 

Hàn Văn Hồng chén mì lớn : “Thím, thím cũng nhiều quá.”

 

“Con đừng khách khí với thím, mấy ngày nay thím trong lòng thật sự cảm kích, nếu con và Lệ Lệ giúp đỡ, thím thật chịu đựng thế nào, cuộc đời đều cảm thấy u ám, vẫn là chị Quế Hoa đến an ủi thím, cổ vũ thím, Lệ Lệ cũng thiếu giúp đỡ, lúc mới vượt qua , con và Trường Thắng em nhiều năm như , con cứ coi đây là nhà , đừng khách khí cứ việc ăn!” Mẹ Từ .

 

“Chén mì vẫn là đãi .” Bố Từ cũng gật đầu.

 

Hắn , chuyện bên đều là bạn già bận rộn, nhưng cũng , thật sự nhờ nhà lão Hàn bên giúp đỡ nhiều.

 

Hàn Văn Hồng , nghĩ đến trong nhà trong lòng cũng ấm áp, khách khí nhiều liền ăn xong, hai quả trứng gà cũng đều ăn.

 

“Thời gian còn sớm, cũng con nhớ nhà nên thím giữ con.” Mẹ Từ nhận lấy chén đũa .

 

Hàn Văn Hồng gật đầu, với Từ Trường Thắng: “Anh dưỡng bệnh thật .”

 

Cũng từ biệt Bố Từ Mẹ Từ, xong liền về nhà.

 

Thời gian Đại Bảo Nhị Bảo đều ngủ, là Mẹ Hàn dẫn theo hai đứa cháu ngủ.

 

Còn về Cố Lệ, nhiệm vụ , bên Trạm thu mua giao xuống nhiệm vụ, rời nhà chút ngày .

 

Nhìn thấy con trai trở về, Mẹ Hàn đương nhiên vui vẻ, cũng vội vàng nấu đồ ăn cho con trai, bất quá Hàn Văn Hồng bày tỏ ăn ở nhà họ Từ bên , cần nấu nữa.

 

Vừa là Mẹ Từ nấu mì trứng cho ăn, Mẹ Hàn cũng đồng ý.

 

“Mẹ, vợ con ?” Hàn Văn Hồng nhà cũng thấy vợ , ngây .

 

“Con quên ? Lệ Lệ bây giờ đều ở Trạm thu mua, nàng công tác , cũng cửa mấy ngày , chắc còn dăm ba bữa nữa mới thể về.” Mẹ Hàn .

 

Hàn Văn Hồng lúc mới nhớ ……

 

Mẹ Hàn cũng thông cảm con trai, nhưng chuyện bà cũng cách nào: “Đi tắm rửa ngủ .”

 

Hàn Văn Hồng gật gật đầu, buổi tối ngủ thì một ở trong phòng bên ngủ, ôm chăn đơn ngửi hương khí của vợ giấc ngủ.

 

Chính là ngủ sâu giấc, bởi vì nhớ vợ, kết quả vợ thế mà ở nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thao-han-sung-the-nhu-bao/chuong-47-han-van-hong-yeu-vo-mu-quang.html.]

 

Sáng hôm lúc Hàn Văn Hồng thức dậy ăn sáng, Đại Bảo dì cả của đưa qua ươm giống ban, Nhị Bảo cũng cho ăn no , đang ở cửa cùng những đứa trẻ khác chơi.

 

Mẹ Hàn cả, đang ở chọn đậu, thấy con trai lên mới : “Đi ăn cơm .”

 

Hàn Văn Hồng đ.á.n.h răng ăn cơm, lúc mới ôm Nhị Bảo, Nhị Bảo liền vui, ngờ bố thế mà trở về!

 

“Lão thất, Thủ Gia bây giờ thành học đồ !” Mẹ Hàn liền chuyện với con trai.

 

Hàn Văn Hồng khó hiểu: “Thủ Gia học đồ? Chuyện khi nào ?”

 

Mẹ Hàn liền : “Chính là con xe bao lâu, Lệ Lệ tìm cho nó, ở bộ phận sửa chữa học đồ cho Sư phụ Cát.”

 

Mẹ Hàn hỏi Cố Lệ, bảo cháu trai Hàn Thủ Gia dẫn Sư phụ Cát về nhà ăn một bữa cơm, bởi vì mặt mũi của Cố Lệ, Sư phụ Cát cũng đến ăn qua, Cố Lệ đó còn dạy một ít bản lĩnh nữa , khiến Sư phụ Cát cảm kích, lý nào đến ăn cơm.

 

Hàn Văn Hồng đều ngây , vợ phương pháp như , bộ phận sửa chữa bên đều thể tìm công tác cho cháu trai?

 

“Mẹ cũng , nguyên lai Lệ Lệ năng lực như , nàng ngay cả động cơ cũng sẽ sửa chữa, nàng đây xem con mang về nhà sửa chữa những thứ đó, ở bên cạnh mà học , những sư phụ ở bộ phận sửa chữa đều vô cùng bội phục nàng , còn đào nàng bộ phận sửa chữa……” Mẹ Hàn khen con dâu lên tận trời.

 

Chắc Cố Lệ ở đó đều đỏ mặt thôi.

 

Hàn Văn Hồng: “……” Hắn mang một ít linh kiện về nhà mày mò, nhưng vợ hình như ghét bỏ, mùi xăng khó ngửi, sờ chạm từ từ…… Chưa từng học ?

 

Hơn nữa cho dù là , cũng lợi hại như thể khiến bộ phận sửa chữa bằng con mắt khác mà cấp một công tác, vợ vẫn là học bản lĩnh từ ……

 

Hàn Văn Hồng bày tỏ sự nghi hoặc, Mẹ Hàn chút nào cho là đúng: “Lệ Lệ thông minh như , cho dù ở bên cạnh động tay, nàng đều học xong. Lúc nàng cùng con tương , ánh mắt đầu tiên liền cảm thấy Lệ Lệ đều phát ánh sáng, nhớ rõ lúc đó Lệ Lệ liền mấy mắt con, vẫn là khuyên can mãi, nể mặt chồng , lúc mới miễn cưỡng tiếp nhận con mà thôi……”

 

Hàn Văn Hồng: “……”

 

Mẹ Hàn liếc con trai: “Thế nào, con còn tin? Bất quá con lão thất, con cần tiến bộ ? Bây giờ Lệ Lệ là hễ rảnh là sách, thấy nàng trừ ăn cơm ngủ chơi với Đại Bảo Nhị Bảo, thời gian khác đều đang xem sách!”

 

Trên thực tế cho dù là ngủ, Cố Lệ đều đang bù đắp kiến thức về kỹ thuật công nghiệp của , kiến thức học đường tinh tế thần kỳ, học tập cả đêm thế mà sẽ mệt mỏi chút nào.

 

Hàn Văn Hồng: “……” Hắn mới bao lâu về nhà, biến hóa thế mà lớn như ?

 

Vợ đột nhiên tiến tới như , rõ ràng cùng cá mặn đến già mà!

 

Hàn Văn Hồng ôm Nhị Bảo lên xe đạp, dẫn theo Nhị Bảo đến bộ phận sửa chữa bên , Hàn Thủ Gia liền ở bên trong đó, sáng sớm ăn sáng xong liền bắt đầu bận rộn, bây giờ cả đều tràn đầy nhiệt huyết.

 

Nhìn thấy thất thúc của đến, Hàn Thủ Gia : “Thất thúc, chú về ?”

 

“Ừm, về , hôm nay bà nội con chuyện con thành, chú liền đến thăm.” Hàn Văn Hồng gật đầu.

 

“Thất thúc chú cần lo lắng, con ở bên thích ứng !” Hàn Thủ Gia .

 

Sư phụ Cát dạy cũng giấu giếm gì, nhưng Hàn Thủ Gia đây đều là nể mặt bảy thẩm của .

 

Nếu Hàn Văn Hồng là mà Hàn Thủ Gia bội phục nhất, dù thất thúc là đầu tiên từ quê nhà .

 

hiện tại, mà Hàn Thủ Gia bội phục nhất là bảy thẩm của , thật sự, từng thấy phụ nữ nào thể lợi hại hơn bảy thẩm của .

 

Sau khi đến bộ phận sửa chữa, bảy thẩm đến vài , đều là đến giúp sửa chữa một máy móc vô cùng khó sửa, mấy vị sư phụ ở bộ phận sửa chữa đều tâm phục khẩu phục nàng .

 

Cũng chính vì , ở bên ai sẽ bắt nạt, còn đều vui vẻ chỉ dẫn .

 

Hắn cũng vì bản lĩnh của bảy thẩm mà kiêu ngạo, nỗ lực, việc gì cũng , chăm chỉ hiếu học, cũng ngu ngốc, Sư phụ Cát liền với , học hai ba năm, thì thể xuất sư, dù chờ nền tảng vững chắc, còn bảy thẩm của cho học thêm nữa.

 

Hàn Thủ Gia đối với tiền đồ của thấy , thể một mảnh quang minh.

 

Hàn Văn Hồng hỏi: “Chú bà nội con , bảy thẩm con sửa chữa đồ vật ?”

 

“Bảy thẩm đặc biệt lợi hại, gì bảy thẩm sửa , bảy thẩm công tác , còn bộ phận sửa chữa mời theo giúp sửa một bộ máy ép dầu, đều hư đến thành hình dáng, chính là mời bảy thẩm thử xem, kết quả bảy thẩm đổi những cái cần đổi, máy ép dầu liền thể sử dụng , còn bảo dưỡng , còn thể dùng thêm hai năm, bảy thẩm thật lợi hại!”

 

Hàn Văn Hồng , đứa cháu trai bây giờ đối với bảy thẩm của vô cùng bội phục.

 

“Cháu bảy thẩm , những cái đó đều là học từ thất thúc chú ?” Hàn Thủ Gia mắt trông mong thất thúc của .

 

Hàn Văn Hồng lập tức lắc đầu: “Nàng đây học từ chú một chút, nhưng chú tự cũng nhiều lắm, nàng hẳn là thiên phú về phương diện , cho nên một điểm là thông.” Hắn cảm thấy hẳn là chính là như , vợ ở mặt thiên phú giống thường!

 

Hàn Thủ Gia cũng tính quá thất vọng, dù lợi hại như bảy thẩm khẳng định ít, thiên phú chính là chiếm tuyệt đại bộ phận!

 

Hơn nữa thất thúc nếu lợi hại như thì cũng sớm đề bạt bọn họ những đứa cháu thành .

 

“Làm , đừng phụ lòng bảy thẩm con kỳ vọng cao con.” Hàn Văn Hồng .

 

“Thất thúc yên tâm, con nhất định sẽ thành tích!” Hàn Thủ Gia lập tức nghiêm túc gật đầu.

 

Hàn Văn Hồng lúc mới bảo trở về bận rộn, dẫn theo Nhị Bảo đến thăm con nuôi con gái nuôi Tô Minh Tô Ngọc……

 

Mà lúc Cố Lệ đang công tác bên ngoài ngờ tháo hán nhà , cứ tự nhiên như tiếp nhận giả thiết thiên phú dị bẩm của nàng, vả còn mơ hồ cảm thấy, vợ vốn dĩ thông minh, vốn nên như thế……

 

Tình yêu khỏi chút mù quáng.

 

Cố Lệ đang ở vùng hoang dã phương Bắc bên , cũng là đến nhập một lô lương thực, năm nơi liền mùa, còn lên báo.

 

Không loại mùa phóng vệ tinh thời trẻ, là thật sự mùa lớn.

 

Lần bọn họ nhập lượng cũng nhỏ, bất quá cũng gặp khó khăn, bởi vì lương thực thật sự , năm mới thu hoạch xong, giữ đủ cho , lương thực còn thì thể bán và cũng nguyện ý bán , nhưng chính là mấy nguyện ý bán cho bọn họ, bởi vì những khác đến cạnh tranh, đối phương cùng đội trưởng công xã còn hơn bọn họ!

 

“Các vẫn là địa phương khác hỏi xem , bên chúng e là thể cho các lượng các .” Con trai lão đội trưởng đến chuyện với bọn họ.

 

Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ, còn Đỗ Tiểu Hà đều tức đến!

 

Bởi vì bọn họ là đến mà, nguyên bản lão đội trưởng cũng bọn họ thuyết phục, kết quả nửa đường đột nhiên xuất hiện một Trình Giảo Kim!

 

Cố Lệ bảo bọn họ tạm thời đừng nóng vội, con trai lão đội trưởng : “ xem qua máy kéo của các , bên trong bộ phận chút vấn đề nhỏ, thể sửa chữa cho các một chút.”

 

Cố Lệ cảm thấy chiêu của cũng coi như là "nhất chiêu tiên ăn biến thiên" (một chiêu độc đáo thể ứng phó tình huống).

 

“Máy kéo vẫn dùng lắm, vấn đề lớn gì.” Đối phương tức khắc liền .

 

Cố Lệ : “Lượng dầu hao lớn, so với lớn hơn nhiều, hơn nữa hiệu suất kém ít, hơn nữa lên dốc động lực tất nhiên cũng đủ, thể so với , hẳn là sai chứ?”

 

Con trai lão đội trưởng tên là Dương Trạch, sửng sốt, hiển nhiên ngờ Cố Lệ chuẩn như , nàng : “Cô thật sự sửa ?”

 

“Chị Lệ đương nhiên sẽ sửa, chị Lệ sửa bao nhiêu thứ, máy ép dầu, máy bơm, động cơ, chị Lệ ?” Đỗ Tiểu Hà tức khắc .

 

Dương Trạch liền : “Máy kéo là tài sản quan trọng của đại đội chúng , thể để cô sửa thì đợi bố đồng ý.”

 

“Anh thể hỏi bố .” Cố Lệ gật đầu, : “ , máy sàng lúa của các cũng chút lạc hậu, cũng thể cải thiện cho các một chút.”

 

Dương Trạch kỳ thật cũng là đề cử đội trưởng đời kế tiếp, chút kinh ngạc Cố Lệ: “Máy sàng lúa của chúng , cũng lạc hậu, còn thể cải thiện thế nào?”

 

Bởi vì bên sản lượng lương thực của bọn họ lớn, cho nên quốc gia đều viện trợ, máy sàng lúa cũng nơi nào cũng !

 

Điểm từ việc đại đội của bọn họ tự một bộ máy kéo cũng thể thấy !

 

xem qua, máy sàng lúa hiện tại của các tác dụng nhiều lắm chỉ là thanh trừ một chút tạp chất lương thực, nhưng thể cải tiến một phen, máy sàng lúa liền thể tách hạt ngũ cốc và trấu!” Cố Lệ .

 

Dương Trạch kinh ngạc, nhưng cũng chút tin, Cố Lệ : “Chúng cứ ở đây, tin để thử xem chẳng sẽ ? Bất quá cần một ít tài liệu, cái giúp kiếm, cũng khó ……”

 

Rất nhanh lão đội trưởng đều chuyện Cố Lệ , tự đến tìm nàng, vị lão đội trưởng cũng sẽ xem thường phụ nữ, bởi vì bên của bọn họ đều phụ nữ đội trưởng, hơn nữa chiến tích còn vô cùng , so với đều kém bao nhiêu!

 

“Cô thật sự sẽ sửa máy kéo, còn thể cải tiến máy sàng lúa tách hạt ngũ cốc và trấu ?” Lão đội trưởng hỏi.

 

“Sẽ sửa, cũng thể máy sàng lúa thêm chức năng .” Cố Lệ gật đầu: “Nếu sửa máy kéo cho các , cải tiến máy sàng lúa, lão đội trưởng tính toán bán cho chúng bao nhiêu lương thực?”

 

Lão đội trưởng nghiêm túc: “Cô nếu thật sự thể sửa máy kéo, cải tiến máy sàng lúa, lượng các đều thể cho các , còn thể cho cô lưu một điện thoại, cần lương thực thể gọi điện thoại đến đây chỗ chúng , nếu thì chúng sẽ lưu trữ cho đơn vị các .”

 

Cố Lệ hai lời, đem những thứ cần thiết nhất nhất bảo bọn họ giúp kiếm, nàng mất ba ngày thời gian, chỉ sửa chữa máy kéo của đại đội , cũng cải thiện loại máy sàng lúa thể sàng tạp chất, tách hạt ngũ cốc và trấu, tách đá nhỏ.

 

Dương Trạch tự lái thử, cũng tận mắt thấy bộ quá trình Cố Lệ sửa chữa máy kéo, đổi hai linh kiện bảo kiếm về, rửa sạch một linh kiện bẩn, siết c.h.ặ.t một bộ phận lỏng lẻo, cùng với tra dầu một chút.

 

Máy kéo thế mà liền hồi phục đến thời điểm nhất , cái khiến Dương Trạch và lão đội trưởng hai cha con đều bất ngờ kinh hỉ.

 

Còn máy sàng lúa Cố Lệ cải tiến, sử dụng tiện lợi đến mức khiến bất ngờ!

 

Lão đội trưởng cũng coi như là kiến thức rộng rãi, đối với Cố Lệ sửa chữa máy kéo bất ngờ, nhưng đối với máy sàng lúa càng cảm thấy hứng thú, hỏi Cố Lệ: “Bên các cô dùng loại máy sàng lúa ?”

 

“Quê nhà chúng ngay cả máy sàng lúa cũng , đều là dùng thủ công nguyên thủy nhất, dựa gió để sàng, nhưng chúng đây công tác thu mua thì từng gặp qua, liền nghĩ máy sàng lúa tác dụng quá đơn điệu, thể cải thiện một chút? Sau khi trở về liền tự vẽ kế hoạch, kỳ thật cũng là đầu tiên thử cải tiến, đương nhiên cũng nắm chắc.” Cố Lệ .

 

Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ, còn Đỗ Tiểu Hà mấy sùng bái thể nên lời, thật sự gì đồng chí Cố Lệ !

 

“Đồng chí Cố Lệ thật là lợi hại, đầu tiên cải tiến mà như !” Lão đội trưởng khen ngợi, tuy rằng chút ý tứ dùng máy sàng lúa của bọn họ vật thí nghiệm, nhưng đích xác cải tiến mà vô cùng và hữu dụng, cái đại khái chính là kẻ tài cao gan cũng lớn.

 

trở về, cũng đem máy sàng lúa phát huy ở chỗ chúng .” Cố Lệ : “Đương nhiên, lão đội trưởng cũng thể cho các nhân viên kỹ thuật khác đến học tập máy sàng lúa , thể truyền bá ngoài tạo phúc một vùng.”

 

Đều là học từ Đào Bảo, đều nàng tự , nhưng chỉ cần là lấy tạo phúc dân chúng, đây là thứ .

 

Bởi vì sửa máy kéo của bọn họ, cải tiến máy sàng lúa, đoàn Cố Lệ tự nhiên mà liền lấy lô lương thực mà bọn họ cần, bốn vạn cân.

 

Lô lương thực vận về, Cố Lệ cảm thấy hoạt động mậu dịch Dương Thành năm nay phi đội của các nàng ai sánh bằng.

 

Khó đến vùng hoang dã phương Bắc , Cố Lệ đương nhiên cũng như liền trở về, khi xong xuôi chuyện, nàng cùng Đỗ Tiểu Hà, còn Thẩm Văn Võ Mã Trọng Dương đều sự dẫn dắt của Dương Trạch dạo khắp nơi một chút.

 

Dương Trạch vẫn hoan nghênh bọn họ, đặc biệt là Cố Lệ, nữ thanh niên chính là nhân tài.

 

“Chị ơi, cho em chút đồ ăn .” mà ngay lúc bọn họ dạo, liền một đứa trẻ gầy gò thật sự chạy đến, xin Cố Lệ đồ ăn.

 

Cố Lệ sửng sốt, Đỗ Tiểu Hà mấy cũng , mà Dương Trạch tức khắc nhíu mày: “Thằng nhóc nhà lão Trương, mau chạy về, nếu đừng trách khách khí!”

 

Đứa trẻ rõ ràng sợ Dương Trạch, quát cũng chỉ thể chạy.

 

Cố Lệ hỏi: “Đứa trẻ là ai?”

 

Dương Trạch : “Là hạ phóng từ kinh thành bên xuống, cả gia đình đều ở vùng hoang dã phương Bắc .”

 

thấy đứa bé đói nhẹ.” Cố Lệ , cùng Đại Bảo lớn tương tự, nhưng đói đến gầy trơ xương.

 

“Nhà lão Trương điều kiện , đến đây bên việc nặng, bao lâu liền bệnh tật.” Dương Trạch bình tĩnh mà , Cố Lệ đồng tình đứa nhóc nhà họ Trương .

 

“Được phân đến bên chúng coi như bọn họ vận khí , chịu quá nhiều t.r.a t.ấ.n, hạ phóng địa phương khác, cuộc sống đó t.h.ả.m thật sự, còn một đến bao lâu liền còn nữa……” Dương Trạch những chuyện .

 

Cái khiến Thẩm Văn Võ mấy đều sắc mặt cảm khái, Cố Lệ cũng gì, bởi vì .

 

những khác quản , nhưng đứa trẻ nhà họ Trương Cố Lệ giúp một tay, nàng lòng Bồ Tát cũng , mà khi , nàng thấy đứa trẻ như ? Đặc biệt nàng còn sinh trưởng ở địa phương .

 

Cho nên đêm khuya, nàng liền phái máy đến vô ảnh vô tung ngoài, tặng một gói đồ.

 

Bên trong trứng gà, thịt khô, ngũ cốc, còn một ít màn thầu từ bột mì trộn ngũ cốc, còn đặc biệt chọn một lọ t.h.u.ố.c tán đông y, chủ trị bệnh gì đó, liều lượng ăn bao nhiêu đều dán lên.

 

Nhà lão Trương kỳ thật nhiều lắm, những khác đều phân đến nơi khác , bên cũng chỉ một lão nhân nhà lão Trương, dẫn theo một đứa cháu trai.

 

Đứa bé trai nhà họ Trương hôm nay cầu cứu Cố Lệ liền vô cùng cảnh giác và thông minh mà ôm gói đồ về tìm ông nội .

 

Ông nội Trương đều sửng sốt một chút, vội vàng hỏi lấy từ ?

 

“Cháu ngoài tiểu về, liền thấy ở cửa nhà cháu!” Đứa bé trai , nghĩ tới, mắt sáng rực : “Ông ơi, nhất định là chị gái cháu thấy hôm nay lén lút cho!” Hắn kể sự việc một .

 

Ông nội Trương cũng trong lòng hiểu rõ, xoa đầu cháu trai: “Biết con lo lắng cho sức khỏe của ông, nhưng đừng ngoài nữa, nguy hiểm.”

 

Nói xong liền ho khan.

 

“Ông ơi, ông mau uống t.h.u.ố.c , t.h.u.ố.c thể chữa khỏi bệnh cho ông!” Đứa bé trai lấy lọ t.h.u.ố.c .

 

Ông nội Trương thấy chủ trị thật sự là bệnh của , liền theo liều lượng ăn một chút, hiệu quả cũng rõ ràng, tức khắc liền hơn nhiều .

 

“Ông ơi, ông mau ăn chút gì , ông đói lâu !” Đứa bé trai lấy màn thầu, cũng đói thật sự, chút nuốt nước miếng, bất quá tiên đưa cho ông nội .

 

Ông nội Trương tiên cầm một cái màn thầu cho cháu trai ăn, cũng ăn một miếng đồ vật, mới bắt đầu sắp xếp đồ đạc, mười quả trứng gà bên trong năm quả luộc chín, cái nhanh ch.óng ăn hết, năm quả trứng gà sống còn thì thể để dành.

 

Năm miếng thịt khô đều là phần lượng nhỏ, nhưng vì là thịt khô nên để lâu.

 

Màn thầu cũng thơm, đều là trộn bột mì, mười cái, còn là mấy cân lương thực thô và một gói muối ăn.

 

Mấy thứ tính nhiều, nhưng cũng thể giúp vượt qua cửa ải khó khăn mắt.

 

“Con là gặp bụng, cũng thể lỗ mãng như .” Ông nội Trương xoa đầu cháu trai.

 

Đứa bé trai ăn hết cái màn thầu lớn , ăn ngon thật sự, bụng coi như còn khó chịu như .

 

Hắn gật gật đầu: “Ông ơi, cháu sẽ lỗ mãng, cháu chính là thấy chị gái quen thuộc, liền mới thể cầu xin nàng .”

 

Vốn dĩ Dương Trạch cưỡng chế đưa , còn thất vọng, ngờ đến tối, vị đại tỷ tỷ liền lén lút tặng cho một gói đồ.

 

Còn về tại nghi ngờ là khác đưa, đó là bởi vì sẽ khác, chỉ vị đại tỷ tỷ .

 

 

Loading...