Đỗ Ngôn Hành đích sang tường tây, trở về liền cho lui hết hạ nhân.
Ánh mắt Thẩm Vân Chỉ mang theo vẻ thất vọng:
“Vân Chỉ, từ bao giờ nàng trở thành như ?”
Thẩm Vân Chỉ cúi đầu, hoảng loạn đến mức ngay cả mặt Đỗ Ngôn Hành cũng dám .
Thu Lan khẽ nhạt:
“Khó cho Đỗ đại nhân lúc mới khả năng phân biệt đúng sai. Nếu xác định hành vi và nhân phẩm của Thẩm tiểu thư như , chi bằng ngẫm xem, những điều tiểu thư nhà chỉ trích, rốt cuộc là thật, cũng giống như vở kịch hôm nay.”
Thân thể Đỗ Ngôn Hành chấn động, dường như hiểu điều gì, thần sắc bối rối về phía , sự hối hận đột ngột dâng trào trong ánh mắt .
cảm thấy gì đó .
Hiện giờ thể dễ dàng lật ngược tình thế như , thế thì khi mất trí nhớ, vì mặc cho khác vu oan?
Chẳng lẽ yêu mến Đỗ Ngôn Hành đến mức đ.á.n.h mất cả lý trí ?
Nếu thật như thì cũng chẳng trách ngày càng để tâm đến , bởi chỗ dựa mà sợ hãi.
Ta sang Thẩm Vân Chỉ đang vững, nước mắt trong hốc mắt nàng rơi xuống đất, nghẹn ngào :
“Đỗ lang, vì trở nên như , rõ ? Phụ giao cho , đem phó thác cho .”
“Lẽ mới là trở thành thê t.ử của , mà chỉ dâng hương một đối với nàng si tình dứt, với rằng ý gì khác với .”
“Thậm chí hôm nay nàng chịu mở miệng cho , vẫn đồng ý. Trước thế , đối với là nhất.”
“Làm vẻ vang gì, vì cũng cam lòng , trong lòng , còn thì ? Chàng dường như quên sạch tất cả tình nghĩa của chúng .”
Đỗ Ngôn Hành lạnh mặt với nàng :
“Ta rõ với nàng từ lâu, đối với nàng chỉ là báo đáp ân sư. Trước chỉ là tình nghĩa bạn bè thuở nhỏ, từng một khắc nào động lòng với nàng.”
Thẩm Vân Chỉ như mất hồn, đờ đẫn .
Đỗ mẫu tiến lên tát Đỗ Ngôn Hành một cái:
“Ta thấy con là quyền quý mê hoặc đầu óc, một lòng một nịnh bợ nhạc phụ của con, dám đắc tội với thê t.ử, khiến cả Đỗ gia đều thể ngẩng đầu mặt Lý Thanh Ý.”
“Vân Chỉ là sai, nhưng nó một lòng vì con, phụ nó ân với con, con nạp cũng nạp, nạp cũng nạp!”
Thu Lan nhỏ giọng với :
“Lão phu nhân đối với nàng còn giống con ruột hơn.”
Ta hiểu suy nghĩ của Đỗ mẫu.
Ta xuất hiển quý, Đỗ Ngôn Hành luôn miệng yêu thương , bà cần một chút phận nhưng thể vượt qua bà để tôn sùng bà .
Đỗ Ngôn Hành nhắm mắt , hình khẽ lảo đảo:
“Mẫu , xin đừng ép con.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Ta sờ phong hòa ly thư trong tay áo, quyết định khi hòa ly, sẽ tặng cho gia đình một chuyện vui.
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-y/7.html.]
Gây một vở kịch như , càng lý do chính đáng để khước từ Đỗ Ngôn Hành ngoài cửa.
Của hồi môn phụ mẫu cho ít, từ đến vật đều đầy đủ.
Ta dặn dò xuống, bảo trong viện của cho Đỗ gia bước , bảo Thu Lan âm thầm kiểm kê của hồi môn, tùy thời chuẩn rời .
Ta tháo trâm vòng, thu dọn hộp trang sức, thì phát hiện trong ngăn kép một tờ giấy.
Ta một lúc, càng thêm tò mò khi rốt cuộc nghĩ gì.
Bên ngoài truyền lời:
“Tiểu thư, Đoan Ninh điện hạ sai đưa tới một vị đại phu để chăm sóc thể cho .”
Trong lòng mơ hồ hiện lên một bóng , cất tờ giấy ngoài.
khi thấy vạt váy của ngoài viện, dẹp bỏ ý nghĩ đó.
Đỗ Ngôn Hành cũng đang đợi ngoài cửa, thấy liền vội vàng tiến lên:
“Thanh Ý, là sai , nên tin nàng. Sau sẽ bao giờ tin lời của Thẩm Vân Chỉ nữa.”
Trước khi Đỗ Ngôn Hành kịp đến gần , vị nữ y chen giữa và .
Ta bóng lưng cao lớn mặt, phát hiện vị nữ y vóc khá rắn rỏi.
“Đỗ đại nhân, điện hạ dặn chăm sóc thể của Lý tiểu thư. Giờ trời tối, đến lúc tiểu thư uống t.h.u.ố.c . Có chuyện gì, xin để ngày mai hãy .”
Giọng của nàng cũng kỳ quái.
Không là hình của nàng cho chùn bước, là kiêng dè Đoan Ninh phía lưng nàng , Đỗ Ngôn Hành thêm gì.
Ta cùng nữ y trong, đèn nến trong viện thắp sáng, chiếu rõ gương mặt nàng.
Nhìn lớp trang điểm sặc sỡ mặt mắt, nhất thời nên lời.
“……Huynh về kinh từ khi nào?”
Tạ Quân đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, lấy từ trong đó một chiếc khăn tay, hiệu cho .
Ta đưa cổ tay , y lót khăn cổ tay để bắt mạch.
Một lúc , y thở một .
“Hôm qua mới về. Hôm nay bái kiến Đoan Ninh, chuyện của nàng, liền sai đến ngay trong đêm để giúp nàng.”
Tạ Quân là biểu của Đoan Ninh, say mê y thuật.
Chúng quen từ nhỏ.
Trước khi cập kê, y thuật của y chút thành tựu, liền rời kinh du hành.
Nay y ở bên ngoài chút danh tiếng.
Ngón tay y ấn vài chỗ đầu :
“Đau ?”