THANH Ý - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:49:28
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Ngôn Hành tuy tới, nhưng liên tục sai qua hỏi han, hỏi xem nên mặc gì, đồ đạc của đặt ở

 

Trước , sẽ xử lý chu đáo tất cả những chuyện vụn vặt liên quan đến Đỗ Ngôn Hành. 

 

Còn bây giờ, quản nữa, dứt khoát bảo Thu Lan thu dọn hết đồ của Đỗ Ngôn Hành, chuyển sang tiền viện.

 

Thu Lan trở về, vui vẻ hẳn lên, sắc mặt của Đỗ Ngôn Hành khó coi vô cùng.

 

Đến nay trôi qua một tháng, với lấy một câu.

 

Ban đêm khi ngủ, cảm giác khẽ đẩy cửa bước , tới bên giường. 

 

Người đó vén tóc trán , khẽ thở dài:

 

“Sao cứng đầu như , đến bao giờ mới thôi giận dỗi với đây?”

 

Đỗ Ngôn Hành bôi t.h.u.ố.c lên chỗ vết thương của , lặng lẽ bên cạnh một lúc, mới dậy rời .

 

Đêm thứ hai, bảo Thu Lan khi trời tối thì cài then cửa phòng. 

 

Sau đó, Đỗ phu nhân liền sai đến gọi qua.

 

Bà hỏi han thương thế của , thể thế nào, liền định giao việc quản gia cho

 

trong mắt bà đầy vẻ tình nguyện, mà cũng chẳng nhận lấy cái sạp rách rưới của nhà .

 

“Thanh Ý còn trẻ, còn nhiều thứ học theo bà mẫu. Việc trong nhà vẫn trong tay bà mẫu thì mới gọn gàng ngăn nắp .”

 

Đỗ phu nhân giãn mày, với :

 

“Trước Hành nhi con đổi tính tình, còn tin, bây giờ xem quả thực con khác . Như mới , càng phong thái chủ mẫu.”

 

Ta im lặng mỉm , ánh mắt liếc thấy bóng in bình phong.

 

:

 

“Vừa hôm nay sĩ t.ử tới nhà xem mặt cho Vân Chỉ, con theo cùng xem một chút, cũng tiện cho ý kiến. Ta cũng coi như Vân Chỉ lớn lên…”

 

Bà liếc bình phong, thở dài:

 

“Nó cùng Hành nhi lớn lên từ nhỏ, cũng tìm cho con bé một mối .”

 

Ta suy nghĩ một chút, :

 

“Chuyện hôn sự của Vân Chỉ cần vội, nữ t.ử xuất giá lựa chọn kỹ càng, bằng nửa đời coi như hỏng.”

 

Đỗ phu nhân thấy điều, liền tiếp lời với vẻ tiếc nuối:

 

“Vốn là nghĩ nó và Hành nhi duyên, ngờ xuất hiện con. Vì con mà Hành nhi kiên quyết nạp khác, rốt cuộc khổ Vân Chỉ, coi như Đỗ gia với nó.”

 

Bà thở dài thườn thượt, cầm khăn tay lau khóe mắt.

 

Ta về phía bình phong, bóng nghiêng, bất động.

 

Ta thu hồi ánh mắt, với Đỗ phu nhân:

 

“Hay là… nạp Thẩm cô nương phủ, thành tình ý của nàng và Ngôn Hành.”

 

Trong mắt Đỗ phu nhân lóe lên niềm vui.

 

Và từ tấm bình phong vang lên tiếng động.

 

Đỗ Ngôn Hành bước từ bình phong, gương mặt tái nhợt còn chút huyết sắc, tràn đầy vẻ kinh ngạc.

 

6

 

Đỗ phu nhân vẫy tay gọi Đỗ Ngôn Hành:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-y/4.html.]

“Hành nhi, con thấy chứ? Thanh Ý bảo con nạp Vân Chỉ, con bộ tịch nữa.”

 

“Thanh Ý quả thật còn giống dáng vẻ ghen tuông chua ngoa , đúng là con dâu của .”

 

Bà vui mừng đến mức quên cả trời đất.

 

Đỗ Ngôn Hành chỉ chăm chăm , giọng khàn , với Đỗ phu nhân:

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Mẫu , mẫu ngoài .”

 

Sắc mặt Đỗ phu nhân biến đổi: “Hành nhi!”

 

“Ra ngoài!”

 

Môi bà mấp máy hai cái, hừ mạnh một tiếng, dậy rời , mang theo bộ hạ nhân trong phòng.

 

Ta sang Đỗ Ngôn Hành. 

 

Hắn từng bước từng bước về phía :

 

“Nàng thật sự nguyện ý để Thẩm cô nương cho ?”

 

Ta gật đầu:

 

“Nàng là nữ t.ử ngoại tộc, ở trong Đỗ phủ lâu ngày, thanh danh sớm tổn hại. Nhà quyền quý ở kinh thành ắt sẽ để ý, nhưng nếu gả cho nhà tiểu hộ, e rằng ủy khuất Thẩm cô nương. Không bằng cứ để nàng trong nhà, danh chính ngôn thuận.”

 

Đỗ Ngôn Hành chằm chằm , mắt dường như đỏ lên:

 

“Nàng một chút cũng để tâm ?”

 

Ta nghiêng đầu: “Vì để tâm?”

 

Phụ nhiều nữ nhân như , nếu mẫu đều để tâm hết, thì một trái tim cũng đủ nát.

 

Ngực Đỗ Ngôn Hành phập phồng, nén cơn giận:

 

“Nàng từng , nếu cưới nàng, thì bên cạnh chỉ một nàng, chỉ yêu thương nàng, tuyệt đối nạp thứ hai. Vậy vì bây giờ nàng đổi ý?”

 

Ta chớp mắt: “Thế ? Ta quên .”

 

Thần sắc lập tức trống rỗng.

 

Ta dậy, thẳng :

 

“Xem chỉ là những lời si mê quan trọng, quên thì quên thôi, phu quân cũng cần ghi nhớ trong lòng.”

 

Hắn bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay , kéo gần :

 

“Nàng quên ? Lời quan trọng như , nàng ép lập thệ, mà giờ chính nàng , nàng…”

 

Hắn tức đến cực điểm, dường như chợt hiểu điều gì, trong mắt lóe lên vẻ bừng tỉnh:

 

“Thanh Ý, nàng nếu vì giận dỗi với đến mức , chỉ lưỡng bại câu thương. Chúng mỗi lùi một bước, đến chuyện cũng với Thẩm cô nương nữa, nàng cũng đừng tiếp tục cứng đầu với , ?”

 

Ta , bất đắc dĩ :

 

“Chàng đang ? Giận dỗi gì cơ? Ta thật lòng vì mà suy nghĩ.”

 

Hắn chằm chằm gương mặt , bỏ sót bất kỳ biến hóa cảm xúc nào. 

 

Ta thản nhiên đối diện ánh mắt , sự chắc chắn trong mắt dần tan , biến thành mờ mịt, đó là hoảng loạn.

 

“Thanh Ý…”

 

“Nếu việc gì thì .”

 

Ta đẩy tay , xoay rời .

 

Loading...