Từng món từng món một dọn khỏi Đỗ gia.
Đỗ mẫu ôm n.g.ự.c, thở gấp mấy , hai mắt trợn ngược ngất .
Ta lên xe ngựa rời .
Trong Đỗ phủ một đuổi theo, chặn xe ngựa, gần như sụp đổ:
“Thanh Ý, vì nàng trở thành bộ dạng thế ?”
Ta vẫy tay gọi , hai mắt đỏ hoe bước tới, hỏi :
“Đến nước , ngươi vẫn phát hiện mất trí nhớ ?”
Hắn nghi hoặc: “Mất trí nhớ?”
Ta gật đầu:
“Ừm. Lần đó Thẩm Vân Chỉ đẩy xuống nước, đầu thương, mất trí nhớ, quên hết chuyện liên quan đến ngươi.”
“Cũng giống như , tình cảm dành cho ngươi cũng còn. Ngươi hề phát giác, thấy phu quân thiên vị Thẩm Vân Chỉ như thế, đối với ngươi, cũng còn để tâm nữa.”
Trong mắt Đỗ Ngôn Hành lập tức bùng lên tia hy vọng:
“Ta… nàng giận , nàng yêu . Bây giờ nàng chỉ là mất trí nhớ, quên hết thứ của chúng thôi. Đợi nàng nhớ , nàng sẽ yêu . Nàng bây giờ thể rời bỏ , thể đưa quyết định .”
Ta gỡ tay đang níu lấy xe ngựa, hạ thấp giọng:
“Lừa ngươi đấy. Ta nhớ hết . Đỗ Ngôn Hành, những gì ngươi nhận , đều là xứng đáng.”
19
Vở kịch náo loạn vì nạp quá nhiều tận mắt chứng kiến, con đường quan trường của Đỗ Ngôn Hành coi như chìm xuống đáy.
Đoan Ninh cũng chen một chân cho thêm náo nhiệt, xin bệ hạ chủ cho .
Phụ vô cùng tức giận vì việc bàn bạc với ông, mẫu cũng trách mấy câu là hấp tấp.
Thế là trốn sang chỗ Đoan Ninh, mỗi ngày dậy sớm chải đầu cho nàng.
Nàng xong chuyện, đến nghiêng ngả :
“Ngươi xem, thế nào , bây giờ ngươi tin ?”
Ta ngay sẽ nàng chế giễu một trận:
“Tin, điện hạ xa trông rộng, là phúc của .”
Nàng hỏi :
“Ngươi phát hiện vấn đề từ lúc nào?”
Ta nhớ một chút:
“Chắc là lúc Thẩm Vân Chỉ ngã xuống, dùng ánh mắt bất lực trách , miệng thì liên quan đến , đầu lén lút xin Thẩm Vân Chỉ. Ta nhận , đang đè ép .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-y/13.html.]
“Nếu ngươi rời sớm hơn, với một tiếng, hòa ly sớm thì giải thoát sớm.”
Ta lắc đầu:
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Khoan đến việc lúc đó nhận thua với ngươi sẽ ngươi đến mức nào, chỉ riêng phía phụ thôi, mới kết hòa ly, ông sẽ đồng ý.”
“Đỗ Ngôn Hành thật sự tin tưởng lòng , sơ hở lộ cũng đủ nhiều, ầm lên chỉ khiến khác cảm thấy đa nghi, chuyện bé xé to, đủ để bại danh liệt. Đã , nếu lấy bậc thang, thì cũng dùng để luyện tay.”
Đoan Ninh : “Ngươi cũng thật là nhẫn.”
Ta đáp.
Giả dối chu quả thật cần sự nhẫn nại và kiên trì.
Những tiếng vì mà gánh chịu, đến lúc đều dội ngược trở lên đầu , từng chuyện từng chuyện lan truyền khắp thành.
Ngay cả việc c.ắ.n c.h.ế.t gian phu, cũng coi là bịa đặt vu cáo, dụng tâm hiểm ác.
Phụ dâng thêm một bản sớ, tống đại lao, lúc thả thì phần thần trí còn tỉnh táo.
Tạ Quân sắc cho chúng một ấm dưỡng sinh, bưng tới:
“Nghe phụ , Đỗ Ngôn Hành bây giờ ở triều đình chỗ nào cũng vấp trở ngại, tinh thần uể oải, sai mấy việc, liên tiếp giáng chức.”
Y mặc nam trang, trở về dáng vẻ công t.ử phong nhã, còn chút quen.
“Mẫu cưới cho một chính thê khác, nhưng chuyện của náo loạn đến mức , trong nhà còn một thất nổi tiếng là yên phận, trong kinh thành nhà t.ử tế nào chịu gả con gái qua đó?”
Ta gật đầu.
Như Đỗ Ngôn Hành coi như đứt hẳn con đường nhạc phụ nâng đỡ.
Bây giờ danh tiếng , phụ đè phía , phần lớn cũng dính líu đến ; con đường quan đứt đoạn mới thể c.h.ặ.t đứt ngạo khí của .
Danh tiếng và địa vị dựa giả tình giả ý mà tính toán rốt cuộc cũng chỉ là hư ảo, đến hôm nay mới là trở về nguyên dạng.
Đỗ Ngôn Hành từng hứa với , nếu phụ , cả đời sẽ lận đận.
Hắn như , thì cũng ngại tốn công, cho một kết cục .
Cửa phủ công chúa cao sâu, chặn ít lời đồn đại, cũng chặn luôn bái kiến của Đỗ Ngôn Hành.
Hắn gặp , quả thực khó như lên trời.
Lần cùng gặp là ở chùa Hàn Diệp.
Hắn trong đình nơi chúng đầu gặp , hình dung tiều tụy, t.ử khí trầm trầm.
Đỗ mẫu và Thẩm Vân Chỉ từ ngôi miếu thờ Quan Âm .
Ba tụ họp, y phục đều giản dị nhiều, cùng ủ rũ xuống núi.
Ta quỳ Phật nguyện, việc đều thuận lợi.
- Hoàn văn -