Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 909:"
Cập nhật lúc: 2026-03-29 22:07:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái gọi là "bút mặc văn thư" thực chất là những bài thơ, bài phú do quan địa phương tổ chức cho đám sĩ phu, mặc khách dâng lên mỗi khi Hoàng đế vi hành. Nội dung quanh quẩn cũng chỉ là xưng tụng công đức, vuốt đuôi nịnh nọt Hoàng thượng và vương triều Đại Thanh.
Nào là Hoàng nhã, Thanh tụng, Thánh tụng, Hải yến hà thanh (thiên hạ thái bình)...
Đồng An Ninh mấy cái thể loại thơ phú đến mức tai đóng kén, nổi đầy da gà. Nàng thiết nghĩ, dẫu nịnh bợ thì cũng ơn bám sát thực tế một chút, đừng tung hô lố bịch đến . Thế nhưng Khang Hi tỏ vẻ vô cùng hưởng thụ. Ông sai viên Chưởng viện Học sĩ theo sàng lọc những bài xuất sắc nhất để đích ngự lãm và đ.á.n.h giá.
Đồng An Ninh một bên, Khang Hi đang chìm đắm trong đống văn thơ đó một cách say sưa. Nàng buồn chán chống cằm, uể oải buông lời: "Hoàng thượng, ba cái thứ gì thú vị mà ngài mê mẩn thế? Đâu phong quan tiến tước gì mà lắm kẻ hăng hái tham gia ?"
Nàng ước chừng nhẩm tính, đống giấy tờ cũng ngót nghét cả ngàn bản. Sơn hào hải vị ăn mãi còn ngán, huống hồ là đống lời lẽ tâng bốc nhạt nhẽo .
Khang Hi đặt bài thơ đang dở xuống, thuận miệng sai bảo: "Lương Cửu Công, ngươi giải thích cho Hoàng Quý phi nhà chúng thử xem."
"Nô tài tuân chỉ." Lương Cửu Công xun xoe Đồng An Ninh, "Đồng chủ t.ử, chuyện mắt tuy thấy lợi lộc gì thực tế, nhưng đối với đám văn nhân học giả bần hàn, cơ hội lộ diện mặt Hoàng thượng và bá quan văn võ các tỉnh là vô cùng hiếm hoi. Chỉ cần lọt mắt xanh của Hoàng thượng, giá trị con sẽ lập tức tăng vọt, một bước lên mây, vang danh thiên hạ cũng nên."
Thư Sách
"Hừ... Đây chẳng là triều đình đang công khai cổ xúy cho tệ nạn ' cửa ' ?" Đồng An Ninh bĩu môi khinh khỉnh, "Chỉ là hát xẩm, nịnh hót vài câu, gì khó khăn !"
"Nếu Hoàng Quý phi thấy dễ dàng như , chi bằng thử một bài cho Trẫm mở mang tầm mắt xem nào." Khang Hi mỉm nàng đầy thách thức.
Đồng An Ninh nhướng mày: "Được thôi... Hoàng thượng ngài dung mạo sánh ngang Phan An, khí vũ hiên ngang, tài đức vẹn , hiền lương độ lượng, minh thần võ. Ngài là vầng trăng sáng cao, là chân long biển sâu, thưởng phạt phân minh, trong mắt dung nổi một hạt cát. Bách tính Đại Thanh sự dìu dắt của ngài sống cảnh đêm cần đóng cửa, đường nhặt của rơi, chính trị thanh minh, dân chúng hòa thuận, ai nấy đều ăn no mặc ấm, nhà nhà sách , hộ hộ thịt ăn..."
Khang Hi: "..."
Khúc đầu còn lọt tai, khúc thì rõ ràng là đang móc mỉa, châm biếm ông .
"Trẫm đắc tội gì với nàng nữa !" Khang Hi bất lực than thở.
Đồng An Ninh trợn tròn mắt vô tội: "Chẳng ngài bảo thần khen ngài ? Lẽ nào ngài thấy khen sai chỗ nào ."
Khang Hi: "..."
Những lời nếu xuất phát từ miệng kẻ khác, ông thể vui vẻ mà tiếp nhận. từ miệng Đồng An Ninh thốt , đa phần đều là những câu nàng vẫn dùng để mỉa mai ông thường ngày. Mới dạo , nàng còn cằn nhằn chuyến nam tuần quá đỗi xa hoa lãng phí. Vụ án thâm hụt quốc khố cũng mới lắng xuống bao lâu, đám Khải Âm Bố lưu đày đến Nô Nhi Can vẫn còn sờ sờ đó.
Những lời tung hô của Đồng An Ninh lúc chẳng khác nào đang chỉ tay một kẻ lùn tịt mà khen ngợi cao to lực lưỡng. Quả thực khiến ông chướng tai vô cùng.
Dẫu ông thích lời ngon tiếng ngọt đến mấy thì cũng hồ đồ đến mức .
Thấy Khang Hi lộ vẻ ngượng ngập, khóe môi Đồng An Ninh khẽ nhếch lên một nụ đắc ý.
Bị Đồng An Ninh "khuấy đảo" một trận, tâm trạng Khang Hi khi xem xét đống từ phú cũng đổi hẳn. Ông còn chú tâm những câu từ hoa mỹ sáo rỗng nữa, thẳng tay gạt bỏ hàng loạt bài ca tụng theo lối mòn sáo mòn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-909.html.]
Hôm , Khang Hi ban thưởng và biểu dương những vị quan liêu thực sự cống hiến, đồng thời nghiêm khắc phê bình những kẻ chỉ giỏi màu, lách hoa mĩ để luồn cúi, thăng tiến.
Những ngày tiếp theo trong chuyến hành trình, Khang Hi lên bờ tiếp kiến những bậc cao niên trường thọ, thăm hỏi tình hình nông nghiệp, đời sống bách tính, đó thị sát đê điều, duyệt binh đồn trú... Cứ như , đến tận ngày mười sáu tháng Mười, chuyến nam tuần mới chính thức kết thúc, xa giá về kinh thành.
Vừa về đến kinh, Đồng An Ninh tin Trương thị trong phủ Bát A ca hạ sinh một bé trai. Bát Phúc tấn tổ chức lễ đầy tháng vô cùng linh đình. Thấy cái dáng vẻ rình rang đó, ít kẻ chuyện còn tưởng chính Bát Phúc tấn mới là sinh đứa bé.
Đồng An Ninh hiểu tâm tư của Bát Phúc tấn. Ở thời đại , nam nhân mà con nối dõi thì coi là khiếm khuyết, thậm chí còn khinh rẻ hơn cả Thất A ca mắc tật ở chân. Nhất là Bát A ca thành sáu bảy năm, hậu viện chẳng chỉ mỗi Bát Phúc tấn. Trước còn cái mác "sợ vợ" để che lấp, nhưng lâu dần, những lời đồn thổi ác ý về việc Bát A ca vô sinh ngày càng lan rộng.
Điều chỉ là đòn giáng mạnh lòng tự trọng của Bát A ca, mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến đ.á.n.h giá của về tư cách đoạt đích của y.
Về phía Khang Hi, khi hồi kinh, ông chính thức ban lệnh cấm truyền bá Thiên Chúa giáo.
Nói về chính sách của Đại Thanh đối với Tây Dương, thể thấy nó đang ngày càng thắt c.h.ặ.t. Trước đây, Khang Hi khá cởi mở với phương Tây, đ.á.n.h giá cao những kiến thức khoa học kỹ thuật của họ. Thêm đó, đám giáo sĩ cũng ngoan ngoãn tuân thủ luật lệ Đại Thanh, hề gây xung đột với phong tục tập quán bản địa.
Vì , Khang Hi từng cho phép các giáo sĩ tự do truyền giáo, thậm chí ít ngoại quốc còn trọng dụng, nắm giữ chức vụ cao trong triều.
Thế nhưng, ngặt nỗi những kẻ "phá game".
Mấy năm , Giáo hoàng La Mã chẳng chập mạch kiểu gì, phái sứ thần sang Đại Thanh đòi can thiệp công việc nội bộ, thậm chí còn dám lớn tiếng chỉ trích phong tục tế lễ tổ tiên của Trung Quốc là tà đạo. Kể từ vụ đó, Khang Hi lập tức đổi thái độ. Ông quy định nghiêm ngặt: bất kỳ giáo sĩ nào hoạt động ở Đại Thanh đều xin giấy phép hành nghề, và cam kết định cư vĩnh viễn tại Trung Quốc thì mới ở . Những kẻ truyền giáo chui, giấy phép đều trục xuất thẳng cổ.
Đồng An Ninh khá tán thành chính sách . Bởi lẽ nó hề cản trở việc giao lưu, học hỏi khoa học kỹ thuật phương Tây. Hơn nữa, với các cảng biển giao thương sầm uất ở Phúc Kiến hiện nay, việc kết nối với thế giới bên ngoài ảnh hưởng.
Dịp cuối năm, Minh Châu lâm trọng bệnh, thể lâm triều. Khang Hi bèn sai Lương Cửu Công dẫn theo ngự y đến tận phủ thăm khám.
Đồng An Ninh cũng ngóng tin tức. Theo lời thái y bẩm báo, Minh Châu tuổi cao sức yếu, bệnh tình đến mức đèn cạn dầu, nếu trong năm nay thì cùng lắm cũng chỉ cầm cự đến sang năm là cùng.
Lúc Đồng An Ninh đến Thọ Khang cung thỉnh an, Hoàng Thái hậu cũng nhắc đến chuyện của Minh Châu, ngậm ngùi than thở: "Bốn vị Phụ chính đại thần do Tiên đế để năm xưa, nay đều sắp rủ cả !"
" ạ! Đều sắp cả ." Đồng An Ninh cũng thở dài phụ họa.
Ánh mắt Hoàng Thái hậu bỗng trở nên vô định, xa xăm: "Chẳng đến khi nào mới đến lượt cái già !"
Vị ma ma tâm phúc cạnh vội vàng xoa dịu: "Chủ t.ử, ngài đang gở gì , thể ngài vẫn còn khang kiện lắm cơ mà." Nói đoạn, bà liên tục nháy mắt hiệu cho Đồng An Ninh phụ họa khuyên can.
Đôi mắt Đồng An Ninh khẽ chớp, nàng bắt chước y hệt cái dáng vẻ của Hoàng Thái hậu, đăm đăm vô định, sụt sùi than thở: " ! Cũng chẳng đến khi nào thì đến lượt thần đây!"
Hoàng Thái hậu: "..."
Bao nhiêu nỗi xót xa, bi ai luyến tiếc trong lòng bà bỗng chốc vỡ vụn câu cảm thán đầy ngang ngược của Đồng An Ninh.
"Cái con bé ..." Hoàng Thái hậu bật bất lực, "Đã ngần tuổi đầu mà vẫn chẳng chịu điềm đạm chút nào."