Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:36:29
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hả?" Lần đến lượt Đồng An Ninh ngớ : "Nữ t.ử hán?" Đây là cái từ quái quỷ gì ?
Đức Khắc Tân hất hất b.í.m tóc đuôi sam nhỏ đầu, dương dương tự đắc giải thích: "Muội xem nhé, 'đại nam chủ' nghĩa là nam t.ử hán đúng ? Vậy thì 'đại nữ chủ' tương ứng chẳng chính là nữ t.ử hán còn gì!"
Nhìn vẻ mặt "Muội thấy đúng nào" đầy tự tin của ông trai, Đồng An Ninh nhất thời cứng họng, phản bác thế nào.
Thôi bỏ , cứ để bọn họ nghĩ thế nào thì nghĩ .
Khóe miệng Đồng Quốc Duy giật giật, sang con gái lớn: "Cũng thật khó con nghĩ cái từ , còn êm tai hơn là 'nữ t.ử hán' một chút."
Đồng An Ninh nở một nụ yếu ớt, cô cạn lời, chẳng buồn giải thích thêm nữa.
Đức Khắc Tân vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Cách cách của Đồng phủ chúng gì cần nữ t.ử hán, quên, đại nữ chủ chứ. Có Đồng gia ở đây chống lưng, cần vất vả đại nữ chủ ."
Đồng An Ninh liếc xéo một cái: "Thế Đức Khắc Tân ca ca là thích nam t.ử hán ? À, hiểu ! A mã, thấy thế nào ạ?"
"Khụ! Kiến công lập nghiệp là chuyện của đàn ông con trai, con gái con đứa cần quá lên như thế. Hơn nữa Dao Dao nhà trời sinh là quý nhân, cần thiết đại nữ chủ." Đồng Quốc Duy bế bổng Đồng An Dao lên, lắc lư cô bé: "Con đúng nào, Dao Dao!"
Đồng An Dao ôm cổ cha, nghiêng đầu suy nghĩ một lát đáp: "Vậy thì con sẽ Đại nữ chủ Quý nhân ạ!"
Như thế thì ai cũng vui vẻ cả làng!
Đồng An Ninh , vui mừng vỗ tay đen đét: "Dao Dao giỏi quá! Đại nữ chủ Quý nhân là tuyệt vời nhất!"
Cậu nhóc Long Khoa Đa bên cạnh cũng bi bô học theo: "Đại nữ chủ Quý nhân là tuyệt vời nhất!"
Đồng An Dao đắc ý hất cằm lên, cái đuôi nhỏ tưởng tượng lưng cứ như đang vểnh lên tận trời xanh.
Hách Xá Lý thị bên cạnh cảnh tượng náo nhiệt trong phòng, nhịn bật thành tiếng.
Thư Sách
Chưa đợi Đồng An Ninh kịp nghĩ cách củng cố tư duy "đại nữ chủ" cho em gái, thì quyền giáo d.ụ.c Đồng An Dao Hách Xá Lý thị tước đoạt thẳng tay. Với tư cách là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị Hoàng hậu tương lai của Khang Hy, Đồng An Dao bắt đầu từ bây giờ rèn giũa nghiêm ngặt theo bốn tiêu chuẩn "Công, Dung, Ngôn, Hạnh".
Tóm một câu, tuổi thơ hồn nhiên của Đồng An Dao coi như chấm dứt từ đây.
Nhìn chồng sách mà nữ phu t.ử chuẩn nào là "Tam Tự Kinh", "Thiên Tự Văn", đến "Nữ Huấn", "Nữ Giới", "Nữ Kinh"... Đồng An Ninh đen mặt. "Tam Tự Kinh" với "Thiên Tự Văn" thì còn tạm chấp nhận , chứ mấy cuốn phía là cái thể loại gì thế .
Thế là cô sang tìm Đồng Quốc Duy thương lượng.
A mã , chúng đổi nội dung học cho , ví dụ như Tứ thư Ngũ kinh, là "Thủy Hử", "Tây Du Ký" gì đó chẳng hạn. Như lớn lên mới tiếng chung với Hoàng thượng chứ. Chẳng lẽ đợi đến lúc hai họ trò chuyện tâm tình, lôi "Nữ Đức" để bàn luận .
Khóe mắt Đồng Quốc Duy giật liên hồi. Con bé đang cái gì chứ, con gái nhà quyền quý ai mà chẳng học mấy thứ .
Nói mấy lời , đúng là suy nghĩ của trẻ con. Có phụ nữ nào lớn lên bàn luận chuyện "Nữ Đức" với chồng cơ chứ.
Thấy khuyên nổi Đồng Quốc Duy, Đồng An Ninh quyết định chuyển hướng tấn công sang phía Khang Hy, để tận mắt chứng kiến nỗi khổ sở mà em gái cô đang chịu đựng.
Khang Hy mấy cuốn "Liệt Nữ Truyện", "Nữ Huấn", "Nữ Kinh" mà Đồng An Ninh bày bàn thấp, vẻ mặt bất mãn của cô bé, bật hỏi: "Đây là bài tập của ?"
Nghĩ thì Đồng An Ninh năm nay cũng bốn tuổi , học mấy thứ cũng là tầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-29.html.]
"Phi! Sao thể trù ẻo khác ác thế hả?" Đồng An Ninh bực bội đáp trả.
Thu ma ma bên cạnh vội vàng nhắc nhở: "Cách cách, mặt Hoàng thượng vô lễ như ."
"Không !" Khang Hy giơ tay ngăn Thu ma ma , giọng điệu đầy vẻ tò mò: "Chẳng lẽ trẫm chọn giúp một cuốn để học kỹ ?"
Nghe đến đây, sự bất mãn mặt Đồng An Ninh càng thêm đậm nét. Nhìn cái tên đang vô tâm vô phế mặt, cô thật lao giật tóc cho bõ ghét. Cô phồng má trợn mắt: "Huynh thể nghĩ cho một chút ."
Khang Hy chỉ đống sách bàn: "Vậy mấy thứ là ?"
Đồng An Ninh cầm cuốn "Nữ Kinh" lên, đập mạnh xuống bàn một cái "bốp", khiến cho Lương Cửu Công và Thu ma ma bên cạnh giật thót . thấy sắc mặt Hoàng thượng vẫn bình thường, vẻ gì là phật ý nên bọn họ cũng đành im lặng.
"Đây là bài tập của đấy. Muội mới là một đứa trẻ ba tuổi, thế mà bắt nhồi nhét mấy thứ tẩy não đầu." Đồng An Ninh kích động giơ ba ngón tay lên.
Khang Hy lật xem vài trang gật gù: "Trẫm thấy cũng mà."
Đồng An Ninh chỉ chờ câu của , lập tức đẩy chồng sách về phía : "Nếu biểu ca thấy , thì tặng cho học đấy."
Khang Hy: "..."
Thấy ngẩn , Đồng An Ninh càng thêm đắc ý: "Muội còn nhiều lắm, thể tặng thêm cho mấy cuốn khác nữa cơ."
Lúc Khang Hy cũng phản ứng , hiểu cô bé đến đây là để trút giận cho em gái, nhưng mà...
"Biểu , tại tìm cữu cữu? Trẫm tuy là Hoàng đế, nhưng cũng thể quản chuyện trong nhà Đồng phủ ." Khang Hy tủm tỉm cô.
Đồng An Ninh chống nạnh, hậm hực : " mà Dao Dao học mấy thứ chín phần mười là vì đấy. Chẳng lẽ rước cung, hai cùng đàm đạo về Nữ Đức, Nữ Giới , thế thì chán c.h.ế.t . Huynh đích chọn cho Dao Dao vài cuốn sách khác , như thế a mã sẽ dám ý kiến gì nữa."
Khang Hy liền liếc xéo cô một cái: "Là chọn sách cho thì . Trẫm thấy suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng, coi chừng Đồng An Dao vượt mặt đấy, đến lúc đó chẳng bằng một đứa trẻ lên ba."
"Ha! Ha! Ha!" Đồng An Ninh ngửa mặt to ba tiếng đầy tự tin: "Huynh coi thường ai đấy? Muội bây giờ mỗi ngày giờ Tỵ (9-11 giờ sáng) đều chăm chỉ sách nhé. Mấy cuốn truyện tranh, sách tranh là chuyện nhỏ, ngay cả 'Liêu Trai Chí Dị' còn kể vanh vách cho đám cơ đấy."
Tuy khoản chữ của cô thì í ẹ, nhưng kỹ năng " mặt chữ đoán nghĩa", ghép chữ Giản thể với Phồn thể thì đạt đến trình độ thượng thừa . Nếu sợ lộ tẩy phận xuyên , sợ tổn thương lòng tự trọng của đám Diệp Khắc Thư, Đức Khắc Tân, thì cô còn thể thể hiện xuất sắc hơn nữa.
Khang Hy xong, khóe miệng khẽ nhếch: "Có thế mà cũng đem khoe khoang. Trẫm mỗi ngày đều dậy từ canh năm để sách, còn thượng triều, so với thì vất vả hơn nhiều."
"Canh năm?" Đồng An Ninh sửng sốt một chút, lẩm nhẩm tính toán đầu ngón tay.
Trời đất ơi, canh năm là tầm từ 3 giờ đến 5 giờ sáng. Trước đây cô Khang Hy thích "ép con học" (gà con), mấy đứa con trai của ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng để dùi mài kinh sử. Ai ngờ ngay từ nhỏ tàn nhẫn với bản đến mức .
Hèn gì khi tiếp xúc với Khang Hy, tuy chỉ mới tám chín tuổi đầu nhưng tâm tính chín chắn hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Chỉ thông minh và năng lực vượt xa đám Diệp Khắc Thư, Đức Khắc Tân đến mấy bậc. Một phần là do môi trường hoàng cung luyện, một phần khác chắc chắn là nhờ sự nỗ lực học tập ngừng nghỉ mà .
Nghĩ đến đây, đôi mắt to tròn đen láy như quả nho của cô quét một lượt từ đầu đến chân Khang Hy, giọng điệu đầy vẻ đồng cảm: "Thảo nào mà biểu ca còn thấp hơn cả Đức Khắc Tân, hóa là do quanh năm suốt tháng ngủ đủ giấc a! Muội , ngủ ít thì khó phát triển chiều cao lắm, còn dễ già tuổi nữa chứ."