Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 26:"

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:41:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại gian phòng Thiên tự 1 ở phía đông lầu ba, Đồng Quốc Duy như đàn ông đang ngay ngắn đối diện: "Ngọn gió nào đưa Sách đại nhân tới đây ?"

Đồ Hải xòa: "Đây chẳng là tình cờ gặp ? Nghĩ bụng ít ăn cơm cũng buồn, nên mới mạo rủ Sách đại nhân cùng nhập tiệc."

La Hưu bên cạnh Đồ Hải lén lút đạp chân một cái, hiệu cho đừng mở miệng mấy lời ngu ngốc nữa.

"Huynh say đấy !" Đồ Hải sang La Hưu với vẻ khó hiểu. Bữa tiệc mới bắt đầu bao lâu mà La Hưu lăn ? Để một tiếp đãi Đồng Quốc Duy và Sách Ngạch Đồ, áp lực quả thực lớn nha.

"Ngậm miệng!" La Hưu trừng mắt lườm một cái.

Sách Ngạch Đồ một bên chắp tay hướng về phía Đồng Quốc Duy : "Kể từ khi Tân đế đăng cơ đến nay, tại hạ vẫn dịp nào cùng Quốc cữu gia nâng chén rượu mừng. Hôm nay mạo mời mà đến, mong Quốc cữu gia cứ tự nhiên gọi món, bộ chi phí ngày hôm nay cứ tính hết lên đầu tại hạ."

"Tùy ý! Dù cũng chẳng trả tiền." Đồng Quốc Duy thong thả gắp một miếng thịt heo chua ngọt bỏ miệng, đó đặt đũa xuống, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Sách Ngạch Đồ, hôm nay Sách đại nhân Ngao Bái chọc tức đến mức ngất xỉu ngay triều, mà ngươi còn tâm trạng chạy đây uống rượu hoa, sợ Đô Sát viện dâng sớ hạch tội ?"

Sách Ngạch Đồ thản nhiên đáp: "Người minh bạch lời ám . Chuyện a mã , cả triều văn võ bá quan ai mà chẳng thấu, tất cả cũng chỉ vì Hoàng thượng mà thôi. Đồng đại nhân là Quốc cữu, hà tất buông lời châm chọc tại hạ như !"

Đồng Quốc Duy hừ lạnh một tiếng: "…Hừ! Các toan tính chuyện gì, , cũng chẳng dính dáng . Lợi lộc thì phần , nhưng chuyện xa phiền phức thì cũng đừng hòng lôi kéo xuống nước."

Nếu như Sách Ni và Sách Ngạch Đồ cái vụ "tôn già yêu trẻ" là do con bé Ninh nha đầu nhà ông bày đầu , bọn họ tức đến mức lên cơn nhồi m.á.u cơ tim nữa.

Đồ Hải thấy khí vẻ căng thẳng, vội vàng rót đầy chén rượu cho Đồng Quốc Duy: "Đồng đại ca, đừng chấp nhặt gì! Nể tình hai chúng hồi nhỏ từng cùng quậy phá hàng xóm láng giềng, thể nể mặt giúp bọn một tay, giúp Hoàng thượng một tay ?"

La Hưu bên cạnh cũng gật đầu lia lịa phụ họa.

Đồng Quốc Duy khẩy, ngửa cổ uống cạn chén rượu: "E rằng giúp Hoàng thượng chỉ là phụ, mục đích chính là giúp Sách Ni hoặc là giúp cho Chính Hoàng Kỳ của các thì ."

Sách Ngạch Đồ cúi rót thêm một chén rượu nữa cho Đồng Quốc Duy: "Đồng đại nhân, cục diện hiện tại ngài cũng rõ hơn ai hết. A mã ngăn chặn thế lực của Ngao Bái và Át Tất Long bành trướng nên đích nhập cuộc. Nếu sự trợ giúp của ngài, lo gì thể đ.á.n.h bại bọn họ."

Đồng Quốc Duy chằm chằm chén rượu mặt, ánh mắt thoáng d.a.o động: "Ta lợi lộc gì?"

Nói hươu vượn cả ngày, đừng lôi mấy cái quan hệ tình cảm sứt mẻ đây gì, lợi ích thiết thực mới là thứ thể hiện sự chân thành.

Sách Ngạch Đồ chắp tay hướng về phía T.ử Cấm Thành vái hai cái: "Đợi khi Hoàng thượng đại hôn, a mã sẽ liên hợp với văn võ bá quan dâng tấu thỉnh cầu Hoàng thượng chính. Chuyện quan trọng đến mức nào, hẳn là Đồng đại nhân tự hiểu rõ."

"Được! Cạn ly!" Đồng Quốc Duy dứt khoát uống cạn chén rượu, ném mạnh cái chén xuống đất vỡ tan tành: "Nếu như lời ngươi giữ lời, đến lúc đó đừng trách trở mặt vô tình."

Khóe miệng Sách Ngạch Đồ khẽ nhếch lên: "Gia tộc Hách Xá Lý chúng xưa nay coi trọng nhất là chữ tín. Giúp Hoàng thượng cũng chính là giúp Đại Thanh, điểm tại hạ vẫn còn phân biệt rõ ràng ."

"Được , ! Đã xong chuyện chính sự, giờ là lúc chúng vui vẻ ." Đồ Hải phấn khích đập bàn một cái rầm: "Người , mau gọi những hoa khôi xinh nhất của Hồng Tụ lâu các ngươi đến đây, tối nay lão t.ử say về!"

La Hưu bộ dạng hưng phấn thái quá của Đồ Hải, khỏi lắc đầu ngán ngẩm: "Thật là nhục nhã kẻ sĩ!"

……

Vào thu, tiết trời dần trở nên mát mẻ. Gió thu tựa như một cây cọ thần kỳ, tô điểm lên vạn vật những gam màu rực rỡ. Những chiếc lá xanh non dần chuyển sang vàng tươi, đỏ nhạt, tím biếc... Những quả chín mọng cũng khoác lên những bộ xiêm y màu trắng ngà, vàng óng hoặc đỏ rực.

Đồng An Ninh đang chỉ huy đám hạ nhân trong phủ thu hoạch hồng. Những quả hồng đỏ mọng lúc lỉu cành cây, trông vô cùng bắt mắt.

Đồng An Dao nép sát cô, ngửa cổ đám hạ nhân đang leo trèo thoăn thoắt cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-26.html.]

"Tỷ tỷ! Muội cũng hái!" Trong mắt Đồng An Dao ánh lên vẻ háo hức thử.

Tống ma ma vội vàng xổm xuống dỗ dành: "Cách cách , còn nhỏ quá, trèo cây . Mà cho dù lớn lên , là thiên kim tiểu thư khuê các, cũng phép trèo cây ạ."

Đồng An Dao chẳng thèm đếm xỉa đến bà, đôi mắt to tròn vẫn cứ chằm chằm Đồng An Ninh đầy mong đợi.

Tuy tuổi còn nhỏ nhưng cô bé thừa , Đồng An Ninh là tỷ tỷ của cô, ngay cả Tống ma ma cũng chẳng quản tỷ .

Đồng An Ninh giơ tay ướm thử chiều cao của em gái: "Mấy quả hồng ở thấp hái hết cả , chạy đó thì cũng chẳng với tới . Thế , giúp tỷ chọn hai quả hồng thật để biếu a mã và ngạch nương nhé, nhớ là chọn quả nào nhất đấy."

"Dạ!" Đồng An Dao vui sướng nhảy cẫng lên, cuối cùng thì cô bé cũng việc để .

Hổ Phách thấy liền sai hai khiêng một sọt hồng đến đặt mặt Đồng An Dao.

Đồng An Ninh quan sát cô em gái nhỏ nhanh ch.óng chọn hai quả hồng đặt lên bàn, mặt lộ rõ vẻ hài lòng. Thế cô bé đưa tay bới bới trong sọt, bỗng nhiên phát hiện quả khác hơn, vội vàng lôi , đổi lấy một quả cũ. Cứ thế, càng bới càng thấy nhiều quả to hơn, hơn sâu đáy sọt...

Loay hoay chừng một khắc đồng hồ, cuối cùng cô bé cũng chọn hai quả hồng đỏ mọng ưng ý nhất. Cô bé vội vàng xoay giơ lên khoe với Đồng An Ninh: "Tỷ tỷ ơi, tìm quả hồng nhất !"

Thư Sách

Chưa kịp để Đồng An Ninh đáp lời, hai hầu khiêng một sọt hồng mới hái ngang qua mặt cô bé. Ánh mắt Đồng An Dao lập tức thu hút bởi hai quả hồng chễm chệ đỉnh sọt, bởi vì chúng trông còn to hơn, hơn cả hai quả cô bé đang cầm tay.

Cô bé cúi đầu hai quả hồng trong lòng , tủi òa nức nở: "Oa — Đây là quả hồng nhất!"

Tống ma ma luôn túc trực bên cạnh vội vàng dỗ dành: "Tất cả chỗ đều là hồng của chúng cả, chúng thể đổi bất cứ lúc nào mà. Cách cách, chọn bao nhiêu quả cũng hết á!"

"Huhu... Thật ạ?" Đồng An Dao ngước đôi mắt đẫm lệ sang Đồng An Ninh như hỏi ý kiến.

Bởi vì tỷ tỷ dặn là chỉ chọn trong cái sọt thôi mà.

Đồng An Ninh ban đầu cũng chẳng khó dễ gì, định bụng gật đầu đồng ý cho xong chuyện. lời đến cửa miệng nuốt ngược trở . Đây chẳng là cơ hội ngàn vàng để dạy dỗ cô em gái nhỏ một bài học triết lý nhân sinh .

Cô khẽ hắng giọng một cái, đến mặt Đồng An Dao, chỉ tay sọt hồng bên cạnh: "Dao Dao, nếu như quả hồng to hơn nữa, vẫn đổi tiếp ?"

Đồng An Dao mếu máo: " dành tặng cho a mã và ngạch nương những quả nhất cơ."

……

Lúc , Đồng Quốc Duy đang nấp ở một góc khuất, trong lòng tràn ngập sự dịu dàng, trìu mến ngắm cô con gái nhỏ Đồng An Dao.

Quả nhiên con gái là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của cha cấm sai!

Khang Hy bên cạnh, lẳng lặng quan sát hai chị em trong vườn, trong lòng tò mò Đồng An Ninh sẽ xử lý tình huống .

 

 

 

 

Loading...