THANH XUYÊN: LÀM NỮ PHỤ PHÁO HÔI CHO TỨ GIA - CHƯƠNG 2: BẢO TOÀN MẠNG SỐNG

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:57:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một đêm xem tận mắt vở hài kịch nhân gian, Mộng Hinh chẳng thể chợp mắt t.ử tế, những vết ứ đỏ tía thể càng thêm phần ghê . nàng buộc gượng dậy, khẩn cầu U Nhã cách cách tha thứ, bằng giá bảo cái mạng nhỏ .

Trong sương phòng bốn chiếc giường bạt bộ, chỉ duy nhất chăn nệm của nàng là dấu vết sử dụng. Xem đám tỳ nữ cùng phòng tối qua đều trở về, là vì tránh xa "khôi tinh" ( chổi) như nàng, là do bận trực đêm?

Mộng Hinh thà tin rằng bọn họ bận trực đêm, bởi điều đó đồng nghĩa với việc tối qua Tứ gia cùng U Nhã cách cách "mây mưa" một trận. Nếu , khả năng nàng thoát sẽ cao hơn nhiều.

Dùng nước lạnh rửa mặt, Mộng Hinh lấy chiếc gương soi. Nàng định trang điểm cho trông càng thê lương, t.h.ả.m hại càng . Trong gương, đôi mắt nàng sưng húp, vằn vện những tia m.á.u đỏ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, tóc tai xõa xượi. Nếu bước đường lúc đêm khuya, khừng đạo sĩ coi là nữ quỷ mà tay thu phục.

Mộng Hinh bật thành tiếng. Thói quen nhiều năm giúp nàng dù lâm nghịch cảnh vẫn thể tìm chuyện để tự trào. Mộng Hinh vốn nhan sắc khá thanh tú, sạch sẽ, nếu Tứ gia cũng chẳng thèm sủng hạnh. Một nha ngoài mặt mũi ưa thì mấy chữ là hiếm lắm . Dận Chân hẳn cũng chẳng mong tìm thấy khí chất đặc biệt gì ở một tỳ nữ, chẳng qua là một thoáng vui vầy, một đêm buông thả, nhưng thứ để cho nàng sự thẹn thùng ngọt ngào khi thiếu nữ hóa thiếu phụ, mà là một cục diện hiểm nghèo thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Nàng dặm thêm một lớp phấn thật dày, khiến đôi mắt đỏ rực như rỉ m.á.u càng thêm nổi bật nền da trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt trông chẳng khác gì nữ quỷ. Nàng cố ý hóa trang xí để cầu lòng thương, mà là chứng minh rằng vì phản bội chủ t.ử nên nàng c.ắ.n rứt đến mức mất ăn mất ngủ, thức trắng cả đêm. Chỉ cần tỏ hối thành khẩn, cam đoan tái phạm, U Nhã cách cách lẽ sẽ nương tay, để nàng tự sinh tự diệt trong phủ Tứ gia.

Mộng Hinh vận lên bộ y phục cũ kỹ. U Nhã cách cách... Nàng lờ mờ nhớ vị dường như là cháu gái của Đức Phi...

"Thật là một nồi huyết ch.ó, phủ Tứ gia đúng là nơi tụ hội của đủ loại yêu ma quỷ quái."

Không chỉ U Nhã cách cách, mà còn một vị Trắc phúc tấn họ Đồng Giai thị nữa. Hai chắc chắn vấn đề, là nhận là gặp để tương tàn? Mộng Hinh lập tức hạ quyết tâm: chỉ cần vượt qua cửa ải , nàng sẽ thể thong dong tọa sơn quan hổ đấu trong cái phủ Tứ gia .

"Năm nay là năm bao nhiêu nhỉ?"

Dù xuyên thành một nha đầu trèo giường — cấp bậc pháo hôi thấp nhất, nhưng kiến thức về lịch sử Thanh xuyên của nàng cực kỳ phong phú. Chuyện của Dận Chân các tác giả đến nát cả : lúc nào lâm bệnh, lúc nào sa sút, lúc nào trỗi dậy, lúc nào cần an ủi, lúc nào cần ủng hộ... nàng đều nhớ rõ như lòng bàn tay.

Chỉ tiếc là nàng ngay cả hàng nữ phụ cũng chẳng xếp , các "chế độ" kịp kích hoạt. Nào là chế độ điền văn, tranh sủng, tu chân, đạm mạc, vô ưu vô lo, thiên chân hồn nhiên, quyến rũ mê hồn, tỷ tỷ tri tâm, chế độ vô tình coi Dận Chân là ông chủ, thì hút long khí, sinh con cho Tứ gia... Bất kể là "bàn tay vàng" lớn cỡ nào, các nữ t.ử Thanh xuyên đều vây quanh Dận Chân, đúng như câu : "Tứ gia, ngài thật là bận rộn quá !"

Lại câu " công mài sắt ngày nên kim", thắt lưng Mộng Hinh vẫn còn đau âm ỉ. Ngoài việc Dận Chân chỉ phát tiết lên nàng, thì điều đó cũng chứng tỏ khả năng của còn "cừ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-lam-nu-phu-phao-hoi-cho-tu-gia/chuong-2-bao-toan-mang-song.html.]

Mọi chế độ đó đều chẳng liên quan gì đến Mộng Hinh, nàng chỉ sống tiếp, nhất là vĩnh viễn gặp Dận Chân. Hắn khiến nàng cảm thấy sợ hãi và kinh hãi. Tứ gia trong tiểu thuyết và Dận Chân bằng xương bằng thịt mắt là hai khác .

Từ những ký ức sót , nàng nhớ năm nay là Khang Hy năm thứ bốn mươi hai. Sang năm kỳ tuyển tú diễn , nếu đổi, Nữu Cỗ Lộc thị và Cảnh thị sẽ phủ. nguy hiểm nhất chính là — Tứ Phúc tấn Ô Lạt Na Lạp thị.

Mộng Hinh khom lưng cúi đầu đến cửa phòng U Nhã cách cách. Đám nha trực cửa nàng với ánh mắt khinh miệt và châm chọc nồng nặc. Nàng càng tỏ rụt rè, hèn mọn thì càng hợp ý bọn họ. Chịu chút nhục nhã thì ? Mộng Hinh nàng chuyện uất ức gì mà từng nếm trải.

"Hai vị tỷ tỷ..."

"Ái chà, chúng nào dám nhận ngươi . Biết chừng ngày nào đó chủ t.ử gia nhớ tới ngươi, ngươi chẳng bay lên cành cao hóa phượng hoàng ?"

"Phải đấy, lúc đó nô tỳ còn xin chiếu cố nhiều hơn cơ mà."

Tiếng nhạo của hai kẻ chẳng mảy may Mộng Hinh đau lòng: "Đừng , với chủ t.ử, mặt , mà bay cao cho nổi?"

"Hừ, ngươi cũng với chủ t.ử ? Lúc hầu hạ chủ t.ử gia nghĩ đến ơn đức của ? Cái loại hạ tiện tự bán như ngươi, nếu nhờ chủ t.ử thương tình thì bán lầu xanh từ lâu ."

Mộng Hinh càng cúi đầu thấp hơn. Hai con quạ kêu thật chẳng ho gì, nếu là giọng oanh hót thì còn lọt tai đôi chút. Đám tỳ nữ mắng nhiếc nàng lấy đắc ý vô cùng, mượn cớ trút giận cho chủ t.ử để thỏa mãn cái miệng của . nàng cũng hầu hạ chủ t.ử gia , bọn chúng mắng thì cứ mắng thôi.

Mộng Hinh chợt nhận một vấn đề: Đẳng cấp của đám nha bên cạnh U Nhã cách cách là quá thấp ? Không đến việc kẻ thừa cơ trèo giường, mà hai con quạ cũng chẳng khác gì phường đàn bà chanh chua. Chuyện nha trèo giường xảy , một phần vì nha hổ, nhưng khả năng kiểm soát của U Nhã cách cách chẳng lẽ đáng xem xét ?

Theo quy tắc nơi công sở, thể để cấp vượt mặt mà tiếp cận đại ông chủ? Mộng Hinh chẳng lo lắng cho U Nhã cách cách, chỉ là nghĩ đến việc khế ước bán của đang trong tay một kẻ như . Nếu hôm nay vượt qua , mà mai U Nhã cách cách thất thế, nàng cũng sẽ thành miếng thịt thớt của kẻ khác.

Lâm chẳng , " gió Đông áp đảo gió Tây thì là gió Tây áp đảo gió Đông". Hậu viện phủ Tứ gia là hang hùm miệng cọp, hạng như U Nhã cách cách nếu "bàn tay vàng" thì liệu thể bình an sống đến già?

Dận Chân... sẽ che chở cho nàng bao lâu? Từ tình trạng con cái c.h.ế.t yểu của Tứ gia, thể đoán rằng bao giờ thực sự hiểu hết đám nữ nhân trong hậu viện, hoặc giả là chẳng hề bận tâm.

Loading...