THANH XUYÊN: LÀM NỮ PHỤ PHÁO HÔI CHO TỨ GIA - 1.2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:31:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tứ gia khoác lên chiếc áo lót bằng lụa trắng dậy. Mạnh Hinh quỳ đến tê dại cả chân nhưng dám nhúc nhích. Tứ gia đến liếc mắt cũng chẳng thèm nàng lấy một cái. Khi lướt qua vị cách cách, thấy nàng khẽ gọi: "Tứ gia..."

Hắn dừng bước, giọng khàn đặc: "Thân thể nàng đang sạch sẽ, hầu hạ gia . Ả là phụng mệnh nàng đến thị tẩm, nên gia  thụ dụng ả."

"Ai sạch sẽ? Ai thể hầu hạ ?" Những giọt lệ như chuỗi trân châu đứt dây lăn dài má nàng , "Người... thể tin lời một tiện tỳ?"

"Sạch sẽ ?"

"Ân."

Tứ gia cúi bế ngang nữ t.ử lên: "Đã sạch sẽ thì hầu hạ gia tắm gội."

"Gia..." Nữ t.ử thẹn thùng cúi đầu, khóe môi Tứ gia khẽ nhếch, bế nàng rời . Khi Mạnh Hinh ngẩng đầu, thấp thoáng thấy vị cách cách khẽ đặt nụ hôn lên làn môi Tứ gia, ráng hồng lan tận cổ. Mạnh Hinh thở phào một cái, mặc kệ Tứ gia còn "lên" nữa , mạng của nàng xem như tạm giữ .

Chỉ cần Tứ gia sủng hạnh vị , chuyện nha trèo giường hẳn sẽ bỏ qua. Ngày mai... ngày mai nhất định diễn vai "cháu chắt" cho thật đạt. Mạnh Hinh gượng dậy, đôi chân nhũn ngã. Đám nha bê chăn đệm coi nàng như khí, động tác đồ vang lên thô bạo.

Mạnh Hinh thấy vệt lạc hồng tấm chăn ném sang một bên, đám nô tỳ giẫm đạp chân. Nàng run rẩy bước , khom lủi thủi như con chuột nhắt trộm thóc giữa thanh thiên bạch nhật, ai cũng đ.á.n.h, ai cũng khinh khi.

Nếu vì xuyên thời điểm trớ trêu , chính Mạnh Hinh cũng khinh miệt loại nha đầu trèo giường quyến rũ chủ t.ử. Linh hồn cũ tan biến, để một đống hỗn độn cho nàng dọn dẹp.

"Đồ hổ, chủ t.ử đối xử với ả như thế mà dám lưng hầu hạ Tứ gia?"

" đấy, cứ tưởng bay lên cành cao hóa phượng hoàng, tự soi gương xem."

Mạnh Hinh bước khỏi cửa. Nàng phản kháng, nhưng thái độ của bọn họ: một là ghen tị vì nàng Tứ gia sủng hạnh, hai là trút giận chủ t.ử. Bọn họ cận với vị cách cách hơn nàng nhiều. Hôm nay nếu nàng bật , bọn họ chỉ cần dăm ba câu bên tai chủ t.ử là nàng hết đường sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-lam-nu-phu-phao-hoi-cho-tu-gia/1-2.html.]

Không ai thèm đếm xỉa đến nàng, nàng kỳ tích tìm nơi ở của : một gian sương phòng bốn chiếc giường bạt bộ. Trong phòng , cũng chẳng nước nóng. Mạnh Hinh nghỉ ngơi một lát cho hồi sức cầm lấy ấm bên cạnh, nước lạnh ngắt thấu xương. Nàng thật sự còn sức để đun nước, nước lạnh dù cũng hơn là để mùi vị của Tứ gia . Nàng đổ nước chậu đồng, tẩy rửa thể. Nước bẩn , nhưng nàng sạch.

Mạnh Hinh nhắm mắt đổ ập xuống giường, kéo chăn trùm kín thể đang run cầm cập vì nước lạnh. Sau khi bình tâm , ký ức của nguyên ùa về. Nàng cũng tên là Phù Dung, nha cận của U Nhã cách cách, vì tham phú quý mà quyến rũ Tứ gia. C.h.ế.t tiệt, Tứ gia quả nhiên là Ái Tân Giác La Dận Chân.

Nàng xuyên thời đại "Cửu Long đoạt đích" yêu thích của các nữ t.ử Thanh xuyên. Nghĩ theo hướng tích cực thì nam chính cực phẩm Dận Chân đang ở ngay mắt, nàng còn cùng "lăn giường" xong. Mạnh Hinh thể sống hèn mọn, nhưng tuyệt đối nghĩ rằng việc đang "vợt" Dận Chân.

Nếu vì quá mệt, nếu vì chỉ nước lạnh, nàng tắm thêm nữa. Nàng khổ, thôi , nàng cũng chẳng thanh cao đến thế. Trong lịch sử, Dận Chân c.h.ế.t bí ẩn: do xuất huyết não, bảo vì lao lực, kẻ do đan độc, thậm chí kẻ ác ý bảo c.h.ế.t vì túng d.ụ.c. Ly kỳ nhất là chuyện Lã Đình c.h.é.m đầu Dận Chân. Dù thế nào, Mạnh Hinh đoan chắc Dận Chân c.h.ế.t vì bệnh hoa liễu là .

Xuyên thành nha đầu trèo giường, Mạnh Hinh từng mơ mộng sẽ thêm chuyện gì với Tứ gia. Một cuộc mây mưa tồi tệ... nhớ quá trình chỉ sự va chạm thô bạo của Dận Chân, để cho nàng là đau đớn. Nàng quấn c.h.ặ.t tấm chăn mới tám phần, chỉ mong ngày mai giữ mạng mặt chủ t.ử, đuổi trang trang điền, vĩnh viễn gặp Tứ gia là nhất. Ngủ thôi, Mạnh Hinh mệt mỏi tự an ủi, ngày mai nàng còn đối mặt với vị "đồng hương" nghi vấn là nữ t.ử xuyên để bảo tính mạng.

Nhờ ơn các tiểu thuyết Thanh xuyên nhan nhản mạng, Mạnh Hinh nhớ khá rõ thê của Dận Chân. Hình như vị cách cách nào họ U Nhã cả. Thấy nàng ở viện riêng, hầu hạ tầng tầng lớp lớp, Mạnh Hinh đoán nàng sủng ái, hoặc gia thế tầm thường. Mọi dấu hiệu đều chứng minh U Nhã cách cách cực kỳ khả năng là một nữ t.ử xuyên . "Đồng hương gặp đồng hương", là nước mắt lưng tròng, mà là đ.â.m lưng một nhát.

Trong cơn mơ màng, Mạnh Hinh như xem một vở bi hài kịch của nhân gian. Thân thể gọi là Phù Dung, nhưng thực tế nàng Hán, cũng chẳng Bao y, mà là Mãn chính thống, họ Tây Lâm Giác La thị. Tên thật của nàng vốn là Mộng Hinh.

Cha nàng, đúng hơn là A mã, là một kẻ bất tài vô dụng, lăn lộn nửa đời vẫn chỉ là một chức quan mọn lục phẩm. Ở kinh thành, quan thất phẩm chẳng khác gì hạt bụi. Con gái quan tứ phẩm trở lên mới tham gia tuyển tú, vì thế Mộng Hinh tú nữ.

Chức quan nhỏ đành, Kỳ mỗi tháng đều lương gạo cố định, tổ tiên cũng để chút tích sản, nếu vun vén thì vẫn sống . vị gia tệ hại đến cực điểm, háo sắc ham c.ờ b.ạ.c. Ngạch nương của Mộng Hinh cũng là quyết liệt, chịu nổi sự lêu lổng của chồng nên gom hết bạc ít ỏi bỏ trốn.

Gặp chuyện nhục nhã , vị gia tuyên bố với bên ngoài là bà c.h.ế.t, còn đám tang như thật. Sau một trận say túy lúy đám bạn khích bác, ông đem cả ngôi nhà duy nhất đặt cược và đương nhiên là thua sạch. Cấp cũng chịu thấu, trực tiếp hạ lệnh cách chức vì tội tụ tập bài bạc. Cả nhà nơi nương tựa, cơm đủ ăn. Ngay cả Kỳ cũng kẻ c.h.ế.t đói vì cầu tiến.

Cô bé Mộng Hinh vì cứu trai đang sốt cao mà tự bán , tình cờ U Nhã thị xuất phủ cứu giúp. Quá trình bi t.h.ả.m của nàng nền hảo cho sự lương thiện của U Nhã thị, từ đó nàng trở thành tỳ nữ cận. Mộng Hinh năm nay mười lăm tuổi, chẳng U Nhã thị nghĩ gì mà gả chồng cho nàng, định giữ nàng thêm hai năm nữa. Đang độ tuổi xuân sắc nhất của đời , tham luyến vinh hoa, Mộng Hinh dứt khoát leo lên giường Dận Chân. Vì sự thô bạo của , Mộng Hinh c.h.ế.t, và nàng xuyên .

Có lẽ nguyên ngưỡng mộ sự giàu sang của phủ Tứ gia, lẽ thật nhiều bạc, việc nàng chủ động quyến rũ Dận Chân là điều thể chối cãi. Dận Chân với thê thành đàn chẳng qua chỉ coi nàng là món đồ giải khuây phát tiết. Mạnh Hinh cũng thấy nàng tích cóp tiền lương gửi về cho vị A mã vẫn đang say sưa chè chén sống dựa con gái. Trong ký ức của Mộng Hinh, trai hiền lành trách nhiệm khi dùng tiền bán của em gái để chữa bệnh xong cũng bặt vô âm tín. Chỉ nàng là ngốc nghếch tin rằng trai sẽ đón nàng hưởng vinh hoa phú quý.

Sáng sớm, một đêm gặp ác mộng, Mạnh Hinh tỉnh giấc. Nàng lau vệt nước mắt má, cô bé Mộng Hinh biến mất. Mạnh Hinh khẽ : "Ta sống tiếp. Đã chiếm lĩnh thể , đống rắc rối ngươi để , sẽ gánh vác."

Loading...