Lúc cũng lúc để truy cứu chuyện chúng trốn khỏi cung, quan trọng nhất là hỏi cho rõ vì Bảo An chấm Mã Nhĩ Sài Ngạch phò. Những chuyện khác, đợi nàng rảnh tay "tính sổ " cũng muộn.
"Bảo An, ngạch nương hỏi con, trong mấy vị công t.ử mà Hoàng a mã chọn, ngạch nương thấy con chỉ lật xem thông tin của Mã Nhĩ Sài, mấy liếc cũng thèm liếc, là tại ? Chẳng lẽ Mã Nhĩ Sài điểm gì hơn ?"
Dù thấy tận mắt Mã Nhĩ Sài ngoài đời, Dịch Dao vẫn cảm thấy với tính cách của Bảo An, cô bé sẽ kiểu gặp yêu. Việc con bé chọn Mã Nhĩ Sài dứt khoát như , chắc chắn nguyên do ẩn khuất.
Ngũ Cách cách Dịch Dao hỏi đến ngớ . Câu hỏi thực sự cô bé từng nghĩ tới, chỉ là trong mấy nhân tuyển mà Ngũ dẫn xem vài ngày , cô bé thấy Mã Nhĩ Sài là thuận mắt nhất. Ngay cả em trai vốn dĩ "quy củ, khó tính" của cô bé cũng chê bai gì về . Cô bé đơn giản thấy Mã Nhĩ Sài khá .
> "Ngạch nương, Bảo An thấy Mã Nhĩ Sài khá... bền đòn (kháng tấu)!"
>
Dịch Dao: "..."
> "Con chọn Ngạch phò chứ chọn bao cát !! Chẳng lẽ con định khi cưới, ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, lôi Ngạch phò võ trường diễn luyện thập bát ban võ nghệ ?"
>
Ngũ Cách cách nghiêm túc suy nghĩ một hồi, thấy đề nghị vẻ :
"Ngạch nương, con thấy đấy chứ ạ. Ngũ Mã Nhĩ Sài văn võ song , chắc hẳn võ nghệ cũng tệ, chúng con giao lưu chiêu thức chút cũng ."
Cô bé thầm mong Ngũ việc đáng tin, tin tức tra là thật. Chứ nếu Mã Nhĩ Sài chỉ là một "gối thêu hoa" (ngoài trong rỗng) thì cô bé sẽ thất vọng lắm.
"Ngoài điểm đó , còn gì nữa ?" – Dịch Dao mặt cảm xúc hỏi. Nàng bắt đầu thấy hối hận vì ngày xưa ủng hộ con gái luyện võ . Chỉ sợ rể tương lai cứ ba ngày hai lượt ôm cái mặt sưng vù như đầu heo tới đây mách lẻo, nghĩ đến đó thôi nàng thấy rùng .
Sau nhất định bắt Bảo An học đạo phu thê, cậy võ cao mà bắt nạt !
Bảo An nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Mã Nhĩ Sài trông cũng tuấn tú, tính tình ôn hòa, hơn Ngũ và mấy em khác nhiều..."
Đến cả em ruột mà cũng đem nền, xem ấn tượng của con bé về Mã Nhĩ Sài . Dịch Dao tự khách quan đ.á.n.h giá, đám con trai của Khang Hi dù bỏ qua hào quang hoàng t.ử thì cũng đều là hạng xuất chúng. Bảo An lớn lên cạnh những em ưu tú như mà vẫn chấm Mã Nhĩ Sài, chứng tỏ quả thực bản lĩnh.
"Thế Mã Nhĩ Sài thì ? Nó thấy con thế nào? Có cảm tình ?" – Dịch Dao hỏi tiếp.
Lần đến lượt Bảo An bằng ánh mắt cạn lời:
"Ngạch nương! Con cải nam trang ngoài mà. Nếu Mã Nhĩ Sài tình ý gì với 'thằng nhóc' là con lúc đó, thì đó mới vấn đề đấy ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-374-tieu-chuan-chon-re-la-doi-va-su-bao-dung-cua-hoang-de.html.]
"Ta chẳng qua là lo cho con thôi, chuyện tày đình thế mà thèm báo một tiếng, tức đến lú lẫn luôn ." – Dịch Dao b.úng nhẹ mũi con gái, hứ một tiếng.
"Con quan tâm nghĩ gì gì? Con là Công chúa, Hoàng a mã chỉ hôn thì Mã Nhĩ Sài và cha dám kháng chỉ chắc?" – Bảo An bá đạo , "Với Ngũ tra , đính hôn, cũng 'ánh trăng sáng' 'nốt ruồi chu sa' nào như trong mấy quyển thoại bản . Thế là đủ ."
Cô bé chẳng thèm mơ mộng cái cảnh vợ chồng ân ái, thề non hẹn biển đến già như trong sách. Với cô bé, thực tế mới là quan trọng nhất.
"Thôi , hôn sự của con Thái hậu nương nương cũng đang ngóng trông đấy. Chuyện sẽ thưa với Hoàng thượng và Thái hậu. Con mau về Cung Ninh Thọ , giờ cứ thấy con là thấy đau đầu." – Dịch Dao cảm thấy hôm nay chịu đả kích quá lớn, cần yên tĩnh một chút.
"Ngạch nương, con khó khăn lắm mới qua đây một chuyến, Người giữ con dùng cơm ? Chẹp, Bảo An thật đáng thương, lâu lắm ăn món của tiểu trù phòng..."
Dịch Dao trưng bộ mặt "liệt": Cung Ninh Thọ cách đây mấy bước chân, cái đứa cứ dăm bữa nửa tháng sang ăn chực mà dám dùng cái giọng điệu như thể ba năm về nhà để ?
Trước đây khi hôn sự còn mờ mịt, nàng thương con hết mực, cầu gì nấy. Giờ hôn sự sắp định đoạt, rể ở ngay trong kinh thành, gặp lúc nào chẳng . Dịch Dao bỗng thấy con gái còn "quý hiếm" như nữa. Bảo An từ "bảo bối tâm can" phút chốc biến thành "cỏ dại ven đường".
Màn "thú tội" ngọt ngào Hoàng đế
Thư Sách
Chuyện gì cần thì ngay, Dịch Dao lập tức sang Cung Ninh Thọ. Thái hậu mỉm nàng kể về gia thế, tài năng, tính cách của Mã Nhĩ Sài. Bà gật đầu lia lịa, cháu gái cưng cũng chấm thì càng hài lòng hơn. Bà bảo Dịch Dao cứ yên tâm, bà sẽ sớm bàn với Hoàng thượng để chốt hạ hôn sự .
Tại Khải Tường cung đó:
"Trẫm Thái hậu , khi bàn bạc, hai đều chấm con trai của Nặc Mẫn là Mã Nhĩ Sài Ngạch phò cho Bảo An?"
Đối mặt với ánh mắt như thấu thị của Khang Hi, Dịch Dao thành thật khai báo:
"Thái hậu nương nương gọi thần qua bàn bạc. Thần và Người đều thấy mấy vị công t.ử Người chọn đều , chọn ai ai , nên mới tính là hỏi ý kiến của Bảo An."
" thần ngờ Dận Chân và Bảo An giữ kẽ như , thằng bé dám dẫn chị cải nam trang trốn khỏi cung để gặp Mã Nhĩ Sài và các vị công t.ử khác... Sau khi về, Bảo An bảo thấy Mã Nhĩ Sài thuận mắt nhất, thần bàn với Thái hậu cũng thấy ạ."
Nói xong, Dịch Dao liền cúi đầu nhận :
"Xin Hoàng thượng trách phạt! Chuyện Ngũ A ca dẫn Ngũ Cách cách khỏi cung đều là của thần , thần nên tiết lộ chuyện cho Dận Chân..."
Khang Hi xong chẳng những giận mà còn lớn, phẩy tay :
"Không cả."
Ngũ A ca là đứa con nghiêm túc, khuôn thước nhất của Người, việc gì cũng một mực cung kính, đôi khi khiến Người cũng thấy phát sầu vì con trai giống hệt một ông cụ non. Giờ thấy lão Ngũ vì chị gái mà dám cả những chuyện "phá cách" như , chứng tỏ nó là trọng tình trọng nghĩa, trái tim nóng ấm vẻ ngoài lạnh lùng. Điều khiến Khang Hi thấy vô cùng an lòng.