[Thanh Xuyên] Bác Sĩ Ngoại Khoa Xuyên Thành Vợ Phó Hằng - 26

Cập nhật lúc: 2026-01-31 00:57:41
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Diệp Lĩnh liếc xéo Phó Hằng một cái: "Ta gọi đó là mắng, đó là chịu trách nhiệm với ông , là nghiêm túc dạy dỗ ông , nếu ông sẽ nhớ lâu. Cho dù ông bảy tám chục tuổi, là Thái y chính chăng nữa, vẫn sẽ như . Đừng lấy tuổi tác chuyện, đối với ngoại khoa, ông hiện tại chỉ như đứa trẻ đang bập bẹ tập mà thôi. Làm chính là , đại phu thể phạm sai lầm, nhưng thể cứ phạm sai lầm mãi. Vẫn là câu : Đại phu phạm sai lầm, sẽ trả giá bằng cả tính mạng."

Phó Hằng lời , gật đầu nhận sai: "Phải, sai . Nàng là đang dạy dỗ Từ đại phu, bởi vì nàng vô tư, mong ông thể trở thành một đại phu hơn."

"Chỉ thế thôi thì còn lâu mới đủ!" Diệp Lĩnh ngửa đầu , duỗi thẳng chân, lên xà nhà, bực bội : "Lý Lăng xuất huyết khi trong kỳ kinh nguyệt, nếu t.h.a.i ngoài t.ử cung thì chính là vỡ hoàng thể. Xem phản ứng của Ba ma ma và Lý Lăng, khả năng t.h.a.i ngoài t.ử cung thể loại trừ, đại khái chính là vỡ hoàng thể. Nếu phán đoán chuẩn xác hơn, thể khám qua đường âm đạo, hoặc là chọc dò cùng đồ (*). cách kiểm tra cũng phiền toái, yêu cầu vô trùng, ánh sáng ở đây , kim chọc khả năng sẽ trúng mạch m.á.u, cuối cùng rút m.á.u tươi từ mạch. Tất nhiên việc phân biệt cũng khó, m.á.u rút từ mạch sẽ đông nhanh, còn m.á.u chảy trong khoang bụng thì đông, dễ nhận ."

Diệp Lĩnh phiền não đến mức vò đầu bứt tai: "Cho dù thể xác định nguyên nhân gây đau bụng là gì, thì việc vẫn thực sự phiền phức! Hoàng thể đơn giản thì liên quan đến buồng trứng của nữ giới, thứ vỡ cũng tà môn. Có là do vận động kịch liệt, nhảy nhót chạy bộ gì đó, nhưng phần lớn nguyên nhân là do nam nữ động tác quá mạnh bạo giường khiến hoàng thể vỡ. Cũng chỉ ho khan hắt xì một cái cũng vỡ. Bên trong hoàng thể là dày đặc mạch m.á.u, một khi vỡ, m.á.u chảy quá nhiều thì bắt buộc m.ổ b.ụ.n.g cầm m.á.u."

Phó Hằng Diệp Lĩnh chuyện nam nữ cứ thản nhiên như chuyện thời tiết, kìm liếc nàng vài cái.

Đợi đến đoạn "máu chảy ngừng", thần sắc Phó Hằng trở nên nghiêm túc, cân nhắc hỏi: "Liệu giống như Ngưu Nhị , m.á.u sẽ tự cầm ?"

"Có khả năng." Diệp Lĩnh đổi tư thế, co ghế cho thoải mái hơn, lẳng lặng : "Chỉ thể xem vận khí của nàng . Nói chừng còn xui xẻo hơn, Lý Lăng từng viêm ruột thừa, nếu chứng viêm tái phát, cộng thêm xuất huyết ngừng, thì cho dù m.ổ b.ụ.n.g cũng chắc tác dụng. Chưa đến việc chống nhiễm trùng thế nào, chỉ riêng việc mất m.á.u quá nhiều cần truyền m.á.u... Truyền m.á.u..."

Diệp Lĩnh tự một , thẳng dậy, ung dung Phó Hằng hỏi: "Tạm thời bàn đến việc m.á.u của dùng , nguyện ý lấy m.á.u trong cơ thể truyền cho Lý Lăng ?"

Phó Hằng sửng sốt, nhướng mày buồn hỏi : "Nhất định là m.á.u của ?"

Diệp Lĩnh nghiêm trang đáp: " . Bất quá thể đảm bảo sẽ xảy chuyện gì."

Phó Hằng lắc đầu, bật thở dài: "Haizz, nàng..." Hắn bất đắc dĩ đến cực điểm, chống đầu gối dậy, đến xuống bên cạnh Diệp Lĩnh.

Diệp Lĩnh chỉ thuận miệng trêu đùa một chút, thấy Phó Hằng trả lời trực diện, nàng cũng truy vấn, tiếp tục lên trần nhà, mũi chân nhịp nhịp, hai tay gác lên tay vịn, trông vẻ thả lỏng và hưởng thụ.

"Lúc nàng nhất định truy vấn kỳ kinh nguyệt của Lý Lăng..." Phó Hằng lảng sang chuyện khác, khuôn mặt bao giờ thực sự giãn của Diệp Lĩnh, "Là vì nàng chẩn bệnh xem nàng đau bụng do nguyên nhân gì. Khi nàng rời còn dặn dò Từ đại phu cho Lý Lăng uống nước muối, đều là lo nghĩ cho thể nàng . Lúc nàng còn sai Lục Ni Nhi tìm Trương Tài, khẳng định là đang chuẩn cho việc động d.a.o. Nàng từ đầu tới cuối đều chỉ chú ý bệnh, đều lấy bệnh trọng."

Mũi chân Diệp Lĩnh khựng một chút, nhưng lên tiếng, tiếp tục đung đưa.

"Nếu m.á.u của thể cứu Lý Lăng, nàng khẳng định sẽ bắt cứu. Nếu , đó chẳng là nàng." Giọng Phó Hằng nhu hòa tựa gió xuân, đôi mắt mỉm chút che giấu, Diệp Lĩnh một cách trắng trợn mà thâm tình.

"Đây chính là điểm khiến kính trọng nàng, và cũng là điểm khiến để tâm đến nàng." Phó Hằng .

Thân Diệp Lĩnh lung lay, cứng đờ đầu , khó tin về phía Phó Hằng.

Lần Phó Hằng lảng tránh, đón lấy ánh mắt Diệp Lĩnh, nụ từ từ lan tỏa khuôn mặt: "Bất quá, mặc kệ nàng lựa chọn thế nào, đều sẽ ủng hộ nàng. Người khác dù sống c.h.ế.t, đều quan trọng bằng một sợi tóc của nàng. Chỉ cần nàng thể cao hứng, tự tại, thế nào cũng . Đừng vì chuyện mà cảm thấy khó xử, cứ việc theo tâm ý của nàng. Còn ở đây, cho dù nàng g.i.ế.c , cũng sẽ nàng đốt xác phi tang."

Diệp Lĩnh líu cả lưỡi: "... nhưng thịnh hành g.i.ế.c a, g.i.ế.c là phạm pháp đó..."

Đây là tỏ tình ?

Thư Sách

Emma!

Lòng chút loạn!

Diệp Lĩnh cũng coi như duyệt nhân vô , nam nữ già trẻ, béo gầy , sinh t.ử đủ loại hình thái đều gặp qua.

Nàng kiểu nhất kiến chung tình. Nghe lời đường mật, nàng cũng sẽ vui vẻ giống như khi thấy một đóa hoa , một món ăn ngon, những thứ luôn sung sướng.

mà, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Vô luận ở thời đại nào, lấy gia thế, tướng mạo, đầu óc và nhân phẩm của Phó Hằng, đều thể coi là cực phẩm. Đối với Diệp Lĩnh, điều khiến nàng thưởng thức nhất vẫn là sự ủng hộ vô điều kiện của dành cho nàng.

Đằng mỗi phụ nữ vĩ đại nhất định một đàn ông âm thầm ủng hộ, nhưng nhất định thể một gã đàn ông ngáng chân.

một thấu hiểu, một đồng đội ủng hộ , hơn gấp vạn một đàn ông yêu đến phát điên. Diệp Lĩnh thấy "đồng đội" ý của đang xu hướng "phát điên", vội vàng trấn tĩnh, kéo trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-xuyen-bac-si-ngoai-khoa-xuyen-thanh-vo-pho-hang/26.html.]

"Cái đó a, cảm ơn..." Vừa thốt lời cảm ơn, Diệp Lĩnh liền kịp thời dừng .

Rốt cuộc Phó Hằng từng hỏi nàng "cảm ơn" là ý gì (ý khách sáo). Sau khi tỏ tình mà lời cảm ơn, dường như quá thiếu thành ý, chẳng khác gì phát "thẻ ".

"Chính là... cái đó a..." Thật là khó quá , Diệp Lĩnh vò đầu, gượng vài tiếng, "Không cần yêu nhiều như , chỉ yêu một chút, đủ dùng là . Ta cảm thấy chúng hiện tại chính là trạng thái nhất, tôn trọng lẫn . Quá kịch liệt sẽ chịu nổi, giống như bong bóng thổi quá to, 'bốp' một cái là vỡ tan."

Nói xong, Diệp Lĩnh ảo não đến mức kêu rên. Nàng đang cái quái gì trời?

Kiếp nàng bạn trai lên án là "thiếu mất một dây thần kinh", kiếp vẫn y như . Xem con dù sống bao nhiêu thì cũng chỉ là lặp sai lầm. Bởi vì tính cách định hình, thiên tính là thế, sửa chẳng khác nào si mộng.

Nụ mặt Phó Hằng vụt tắt, cứ thế lẳng lặng Diệp Lĩnh, đôi mắt vốn đang vui sướng chuyển thành nỗi chua xót vô tận.

Diệp Lĩnh Phó Hằng đến cả tự nhiên, chống tay lên ghế nhảy dựng lên, bay nhanh chạy ngoài: "Ta xem Lý Lăng thế nào."

Phó Hằng lặng lẽ bóng lưng Diệp Lĩnh một lát, khổ liên tục cũng theo ngoài.

Diệp Lĩnh tới cửa phòng bệnh, chính sự, nàng lập tức bình tĩnh . Trong phòng vang lên tiếng rên rỉ đứt quãng của Lý Lăng, Ba ma ma đang nôn nóng hỏi: "Sao mãi mà thấy chuyển biến gì cả? Thuốc ? Thuốc sắc xong ?"

Cửa mở , Từ đại phu trầm mặt bước , thấy Diệp Lĩnh đó thì sửng sốt, hai mắt lập tức sáng rực lên, vui sướng : "Diệp đại phu tới ! Diêu đại phu lúc nãy kê đơn t.h.u.ố.c giảm đau, đang cho sắc t.h.u.ố.c. Lý cô nương đau đến chịu nổi, Diêu đại phu đang châm cứu cho cô ."

Diêu đại phu là cháu trai của Diêu chưởng quầy, ngày hôm qua chưởng quầy trịnh trọng giới thiệu qua. Tuy nhiên, Diệp Lĩnh nhớ phản ứng của hôm qua, dường như coi thường nàng, phỏng chừng là nể mặt Diêu chưởng quầy nên mới đưa nghi ngờ ngay tại chỗ.

Diệp Lĩnh đều thể lý giải. Giữa những trong nghề, giữ vững tinh thần hoài nghi là chuyện . Nàng là phụ nữ, thời phụ nữ thường chỉ bà đỡ. Tự dưng nàng từ trời rơi xuống Quảng Nhân Đường, cho dù cứu Ngưu Nhị thì cũng cho là kỳ dâm kỹ xảo, hoặc là do trùng hợp mà thôi.

"Làm bậy!"

mạng quan trọng, Diệp Lĩnh còn tính khí như nữa, nàng trực tiếp đẩy cửa xông .

Ba ma ma ngước mắt lên, thần sắc cứng đờ. Diệp Lĩnh mắt thẳng tới, mở hòm t.h.u.ố.c, lấy chiếc ống bệnh tự chế, đến mép giường.

Diêu đại phu tay đang cầm ngân châm định châm xuống, thấy Diệp Lĩnh tới liền khựng , trầm giọng chất vấn: "Ngươi gì?"

"Tránh !" Diệp Lĩnh nhíu mày, khách khí quát lớn: "Còn trì hoãn nữa là nàng mất mạng đấy."

Diêu đại phu tức giận thu hồi châm, tránh sang một bên, âm dương quái khí : "Nếu ngươi lợi hại như , thế thì cần mở rộng tầm mắt kiến thức bản lĩnh của ngươi xem ."

Diệp Lĩnh lười phản ứng với , đặt ống lên n.g.ự.c Lý Lăng, thấy nhịp tim rõ ràng chậm chạp, nàng thu hồi ống , một tay xốc tấm khăn vải đắp Lý Lăng lên.

Trên giường vết m.á.u loang lổ, thấy mà ghê . Diêu chưởng quầy thấy thế hô hấp cũng cứng . Diệp Lĩnh lầm bầm c.h.ử.i thề một câu.

"Xuất huyết nghiêm trọng, cầm m.á.u ngay thì nàng sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u." Diệp Lĩnh thần sắc nghiêm túc, với Lý Lăng lúc châm thành con nhím: "Lý cô nương, hiện tại với cô, cô thể trả lời ?"

Môi Lý Lăng trắng bệch như da mặt, mấp máy vài cái mới miễn cưỡng "Ừ" một tiếng.

"Vậy cô cho kỹ." Diệp Lĩnh ngắn gọn súc tích: "Muốn cầm m.á.u, cần thiết m.ổ b.ụ.n.g. Chính là rạch bụng cô , đó tìm điểm xuất huyết để chặn . Mổ bụng cầm m.á.u sẽ gặp nhiều rủi ro, chỉ hai thành nắm chắc. nếu mổ, cô một thành cơ hội sống sót cũng . Cô chọn cách nào?"

Mấy trong phòng đều ngây ngẩn cả . Diêu đại phu là đầu tiên hồn, nhạo : "Mổ bụng phanh thây mà còn thể sống ? Ta hành y nhiều năm như , thế mà từng thấy chuyện hoang đường , thật là trò lớn nhất thiên hạ!"

Diệp Lĩnh lạnh lùng đáp: "Đừng m.ổ b.ụ.n.g, ngay cả đầu óc mở còn thể sống . Ngươi từng qua là do kiến thức của ngươi hạn hẹp. Kiến thức ít thì nên câm miệng, khiêm tốn mà học hỏi nhiều hơn. Ngươi bận bịu nửa ngày, Lý Lăng chút nào chuyển biến ? Đi ngoài, đừng ở đây vướng tay vướng chân!"

Diêu đại phu tức đến run . Phó Hằng đang ở cửa, lẳng lặng tới, túm lấy xoay một cái, tốn chút sức lực nào đẩy ngoài.

Diêu chưởng quầy nãy giờ chạy tới chạy lui cứu hỏa, thấy bộ dạng giận mà dám gì của Diêu đại phu, liền tặc lưỡi vẻ "hận sắt thành thép", tiến lên hai lời, giáng một cái tát đầu .

"Ngu xuẩn! Hỗn trướng! Cái đồ óc heo ! Cút ngay cho ! Đều là của lão t.ử, nhoáng cái để ý là mày chạy tới đây thể hiện. Học nghệ tinh, lão t.ử lẽ nên cho mày ngoài để mất mặt hổ!"

Diêu đại phu đ.á.n.h chạy vắt giò lên cổ. Kỳ lão thái gia ngoài tủm tỉm nâng ấm t.ử sa lên, rít một ngụm vang dội, xem náo nhiệt đến là hăng say.

 

 

 

Loading...