THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 91: Lấy đó răn đe.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:30:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả sững sờ hài t.ử ba tuổi đang giơ cao phiến đá mài còn lớn hơn cả năm đứa bé như nó gộp .

Không ít cảm thấy lạnh sống lưng, tự hỏi liệu xương cốt cứng bằng phiến đá ?

Tiểu t.ử mới chỉ là nhấc phiến đá lên thôi, nếu nó lao tới đ.ấ.m cho mỗi một cú, chẳng sẽ thủng n.g.ự.c ngay tại chỗ ?

Hài t.ử giơ phiến đá mài một vòng quanh sân phơi, khiến ai nấy đều lùi bước, ngay cả Lý chính cũng nhịn mà bước giật lùi, hận thể trốn biệt lưng đám đông.

Tiểu t.ử đặt phiến đá chỗ cũ, mặt bao , nó ha hả một tiếng, vỗ vỗ đôi tay nhỏ.

Năm ngón tay trực tiếp cắm ngập trong phiến đá mài, mà phiến đá cứ như bằng đậu phụ .

Năm cái lỗ thủng cứ thế hiện rõ mồn một mắt .

Nhiều cảm thấy da đầu tê dại, lành lạnh.

Cú dằn mặt khiến kẻ nào dám xông lên nữa. Lúc nãy còn định lấy đông thắng ít, giờ đây ai nấy đều thấy xương sống lạnh toát.

Cố Dao bước đến bên cạnh nhi t.ử, khỏi cảm thấy tự hào lây.

Nàng ngờ cũng ngày cậy thế ức h.i.ế.p khác, mà là dựa một nhóc tỳ ba tuổi rưỡi để bắt nạt thiên hạ, cảm giác quả thực hiếm .

"Các vị hương , vì năm kẻ trói ở đây?"

Tuy lúc dám xông lên, nhưng vẫn mụ đàn bà đanh đá nhịn :

"Còn vì nữa? Chẳng ngoại tộc các ngươi ức h.i.ế.p dân bản địa chúng ."

Cố Dao lạnh lùng đáp:

"Các ngươi hỏi rõ nguyên do, chỉ dựa việc chúng ngoại tộc vội định tội, bao che cho nhà !"

"Như ."

"Bao che cũng , nhưng đạo lý. Năm kẻ đêm qua nửa đêm canh ba lẻn nhà định cướp của g.i.ế.c ."

"Thực nhà của các ngươi , dân làng cũng rõ, chỉ là bao che mà thôi."

"Hiện giờ chúng bắt , trói ở đây tự nhiên là một sự trừng phạt, cũng là để cho , bớt dùng những mưu đồ đen tối đó ."

"Dù là đối với chúng với khác, hễ trong thôn mà chúng thấy còn xảy chuyện nhà cướp của g.i.ế.c , chúng sẽ nương tay ."

"Chúng ngoại tộc sai, hơn nữa đều là nạn nhân chạy nạn mới tới đây."

"Có thể quãng đường dài , tự nhiên là bản lĩnh thực sự. Suốt mấy ngàn dặm, đường xảy chuyện gì, trong lòng đều tự hiểu."

"Thổ phỉ chúng gặp ít, kẻ lấy mạng chúng đường cũng chẳng thiếu."

"Sống sót đến giờ, tất nhiên là nhờ bản lĩnh của ."

"Chúng ức h.i.ế.p ai, nhưng cũng việc theo quy củ."

"Ta là lằn ranh cuối cùng, cái gì nên ."

Mọi đều hiểu rõ, đây là do nhà trêu .

Người đến đây là để vạch rõ ranh giới, báo cho các ngươi nước sông phạm nước giếng.

Kẻ nào còn dám chuyện tương tự thì đừng mong yên .

Lý chính lúc liền nở nụ hòa hoãn bước .

Đánh thì chắc chắn đ.á.n.h , dẫu đồng loạt xông lên, ai mà chịu thấu một cú đ.ấ.m một ngón tay của tiểu gia hỏa chứ?

Năm dấu ngón tay vẫn còn rành rành phiến đá mài kìa.

Đám đông sớm hồn siêu phách lạc, họ cũng chỉ là những dân làng bình thường.

Dẫu là thổ phỉ hung hãn, e rằng lúc cũng chỉ nước chịu thua.

Lý chính :

"Các vị, quả thực là năm tên sai ."

"Không ngờ trong đó nguyên do như ."

"Lúc nãy quả là tại hạ đúng. Với tư cách là Lý chính, vốn nên chủ trì công đạo cho , chúng đều sống trong một thôn, đương nhiên đều là một nhà."

"Chuyện g.i.ế.c cướp của thế , dân làng chúng tuyệt đối cũng dung túng."

"Ta ở đây đảm bảo sẽ xảy chuyện như nữa. Nếu , cần Cố nương t.ử mặt, nhất định sẽ mặt dân làng xử lý những hạng súc sinh , đuổi chúng khỏi thôn."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-91-lay-do-ran-de.html.]

Lời thốt , dân làng lập tức rùng kinh hãi.

Những lời khác họ thể , nhưng lời của Lý chính thì bắt buộc tuân theo.

Lý chính ngoài việc cai quản thôn, còn là tộc trưởng.

Bị đuổi khỏi thôn thì chỉ còn con đường c.h.ế.t, bởi lẽ ai nấy đều là dân đen thấp cổ bé họng.

Mọi vội vàng . Cố Dao năm kẻ đang trói cây, lạnh lùng :

"Mỗi tên đ.á.n.h hai mươi roi, coi như lấy đó răn đe."

"Cũng là để lập quy củ cho , nếu còn tái diễn, sẽ đơn giản là đ.á.n.h roi ."

Năm tên quất hai mươi roi đau đớn, việc do Lưu Kim Hổ và Giang Thiên Dũng đích thực hiện.

Không dùng trong thôn, chủ yếu là sợ họ nương tay tư lợi.

Hai mươi roi đ.á.n.h xong, năm tên đau đớn cha gọi nương.

Việc thực sự tác dụng cảnh báo. Năm kẻ khiêng về, chuyện coi như tạm lắng, dân làng đều lắc đầu trở về nhà.

Kể cũng lạ, từ đó về , trong thôn thực sự ai dám chuyện xằng bậy như nữa.

Tuyết ngừng rơi, nhưng tiết trời vô cùng lạnh lẽo.

Tuyết tạnh hai ngày, nhưng bầu trời vẫn u ám, khiến lòng nặng trĩu.

Ai cũng xem chừng tuyết thực sự ngừng hẳn, mặt trời ngày nào lộ diện thì tuyết ngày đó còn rơi.

Nếu thêm vài trận tuyết nữa, dân trong thôn chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói quá nửa.

Thời tiết , dẫu chạy trốn tìm đường sống cũng nổi, ngoài sẽ c.h.ế.t cóng dọc đường.

ở trong nhà cũng vẫn sẽ c.h.ế.t rét.

Lên núi kiếm củi?

Bây giờ là điều thể, tuyết núi sâu đến mức bước sẽ lún sâu trong đó.

Đừng là c.h.ặ.t củi, cũng là cả một vấn đề.

Đã lên núi kiếm củi mà c.h.ế.t cóng ở đó, đến cả xác cũng tìm về .

Nhiều gia đình thấy củi lửa sắp cạn, lương thực thì gắng gượng còn một chút.

bao năm qua nơi mưa thuận gió hòa, nhà nào cũng chút lương thực dự trữ.

nếu củi, cơm cũng chẳng thể nấu chín.

Đến lúc , Lý chính cũng phát sầu. Dẫu là Lý chính, củi lửa nhà ông cũng chẳng dư dả gì.

Trước thiên tai, ai cũng như , ông trời đối xử với đều công bằng.

Người trong thôn tổ chức họp mặt, quyết định bàn bạc với đám Cố nương t.ử núi.

Bằng , nếu thôn tổ chức thanh niên trai tráng lên núi c.h.ặ.t củi, cứ đà tất cả sẽ c.h.ế.t hết.

Tìm bàn với Cố nương t.ử, tự nhiên là nhắm việc phía nàng mấy bản lĩnh, thủ thâm hậu.

Lại thêm tiểu nhị t.ử bên cạnh Cố nương t.ử nữa, nó quả thực lực đại vô song.

Đừng tuổi còn nhỏ, nhưng thiên sinh thần lực như , đặt ở cũng là sự tồn tại khiến ngưỡng mộ.

Người khác c.h.ặ.t củi khi bổ vài chục nhát rìu.

Nhóc tỳ lên đó, chỉ cần "rắc" một tiếng là bẻ gãy cả cây đại thụ .

Đây cũng là lý do bắt buộc bàn bạc với bọn họ, hơn nữa đám ngoại tộc và dân làng rõ ràng vạch ranh giới, họ dám tùy tiện đắc tội.

giờ đây vì miếng cơm manh áo, tất yếu cầu cạnh .

Chiều hôm đó, Lý chính dẫn theo mấy tiếng trong thôn trực tiếp đến nhà Cố Dao.

Cố Dao rõ ý định của bọn họ, chẳng hề đắn đo mà đồng ý ngay.

lên núi c.h.ặ.t củi cũng lợi cho bọn họ, đây là chuyện mang phúc lợi cho tất cả .

Chẳng cần ai cầu cạnh ai.

Bọn họ cũng định tổ chức lên núi, chẳng qua nếu gộp cả trong thôn lẫn ngoài , đông sức mạnh lớn, cũng thể phân tán bớt rủi ro.

 

Loading...