THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 90: Trước mắt bao người.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:30:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến ngày thứ năm, tuyết tuy ngừng nhưng vẫn xảy chuyện.

Một hộ dân ở hầm lò đêm qua phá cửa xông , cướp sạch quần áo sưởi ấm cũng như củi lửa và lương thực trong nhà.

Hộ gia đình đó chỉ nương con ba .

Hơn nữa hai đứa con trai đều đang tuổi choai choai.

Hai đứa trẻ như những con sói nhỏ, dám cầm gậy gỗ liều mạng, cứ thế đ.á.n.h thương những kẻ , nhưng bản cũng đ.á.n.h đến đầu xuôi m.á.u chảy.

Người nương ôm hai đứa con lóc t.h.ả.m thiết, mất củi, mất lương thực, cơ bản chẳng khác gì cái c.h.ế.t đang cận kề.

Bốn gia đình nhóm Cố Dao thần sắc càng thêm nghiêm trọng, xem chuyện bắt đầu mất kiểm soát.

Có hộ đầu tiên thì sẽ hộ thứ hai, bọn chúng cướp bóc chẳng nể nang gì cả những nhà mang theo con nhỏ như Cố Dao.

Ngay chiều hôm đó, bọn họ mở cuộc họp tại sân nhà Cố Dao.

Cố Dao bàn bạc với họ, buổi tối nhất định các nhà hết sức cảnh giác.

Đêm đó, chuyện gì đến cũng đến.

Cố Dao trực đêm, Trần Hoài An vốn để y trực, nhưng Cố Dao nghĩ đến vị tú tài công với hình thư sinh yếu ớt.

Vạn nhất chống đỡ nổi thì phiền phức toái.

Nếu y ngủ quên thì cả đám đều gặp họa.

Nàng tinh thần lực, thể phóng ngoài phạm vi vài dặm, thứ đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Kết quả đến nửa đêm, quả nhiên trong phạm vi tinh thần lực của nàng đột nhập.

Nhóm bốn năm tên đều che mặt, cách ăn mặc là ngay dân trong thôn, bộ là nam giới, chắc là những thanh niên lực điền cầm theo gậy gộc.

Đám quen đường quen lối mò đến, hơn nữa mục tiêu rõ ràng, nhắm thẳng viện của Cố Dao mà tới.

“Chính là nhà , là một quả phụ, mang theo hai đứa nhỏ.”

“Ngày tháng trôi qua vẻ dư dả lắm, ngươi xem nhà họ xây cái cổng lớn nhất vùng .”

“Nghe nhà họ còn xe ngựa, con ngựa đó mà g.i.ế.c thịt thì cũng khối đấy.”

“Sao ngươi ngu thế? Ngựa g.i.ế.c thịt? Con ngựa đó bán ít nhất cũng đáng mấy trăm lượng bạc.”

“Nghe trong nhà quả phụ còn một nam nhân, ngóng , hình như là đến đây dưỡng thương.”

“Căn bản trong thôn, còn là một thư sinh yếu ớt.”

“Ngươi nghĩ xem, hạng thư sinh trói gà c.h.ặ.t gặp chúng chắc chắn là ngoan ngoãn đầu hàng thôi.”

“Hơn nữa chẳng gì của quả phụ , bảo vệ ả?”

“Nếu bất đắc dĩ, chúng cũng chẳng cái việc thất đức .”

“Chứ còn gì nữa? Trong nhà sắp c.h.ế.t đói cả .”

“Lão nương ba ngày nay hạt gạo nào bụng.”

“Ngày nào cũng uống nước lã, giờ đến nước nóng cũng chẳng mà đun, cũng may nhờ chút củi hôm qua mới tí cháo nóng mà húp.”

“Thằng con nhà đói đến mức lả , giường lò dậy nổi nữa .”

“Cái lão thiên gia ch.ó c.h.ế.t dồn chúng đường c.h.ế.t mà.”

“Chẳng đều tại đám tai tinh , nơi họ ở gặp tai họa.”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Họ cứ nhất định dạt đến đây, nếu họ đến thôn , thôn bao giờ gặp tuyết tai thế .”

“Đã bao nhiêu năm , bao giờ tuyết rơi lớn thế . Chính là do đám tai tinh mang .”

“G.i.ế.c c.h.ế.t chúng cũng cần nương tay.”

Năm gã nam nhân xách gậy đến cửa, mấy tên hiển nhiên chút công phu, hai chồng lên định nhảy qua tường trong.

Kế hoạch ban đầu của chúng là để một nhảy , trực tiếp mở đại môn cho cả đám .

Tên khi trong thì im lặng tiếng, bốn tên còn đẩy đẩy cửa, cửa vẫn nhúc nhích.

Mấy tên dám ồn.

Đợi một lát thì lạnh đến mức chịu nổi, đành dựng thang , một tên nữa nhảy .

Kết quả là tên xong cũng bặt vô âm tín.

Ba còn đưa mắt , nên thế nào cho , lúc tiến mà lùi cũng chẳng xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-90-truoc-mat-bao-nguoi.html.]

Năm bọn họ cùng đến, nếu chỉ ba trở về, nhà của hai kẻ chắc chắn sẽ tìm đến tận cửa gây chuyện.

Trong phút chốc, cả ba đều lúng túng, cuối cùng nghiến răng quyết định cùng xông , tuyệt đối thể từng một nạp mạng như nữa.

Lần bọn chúng khôn ngoan hơn, leo lên tường nhưng nhảy xuống ngay.

Bọn chúng kéo hai kẻ phía lên đầu tường, cả ba cùng lúc nhảy trong sân.

Bàn chân chạm đất, cả ba liền cảm thấy gáy đau điếng vì một nhát gậy âm hiểm.

Trước mắt tối sầm, bọn chúng đổ gục, ngất lịm .

Đến khi mở mắt nữa, cả năm tên trói c.h.ặ.t chẽ, xếp thành hàng những cọc gỗ ở đầu thôn.

Nơi đầu thôn một đất trống, vốn dựng sẵn những cọc gỗ .

Ngày thường, nếu trong thôn xảy chuyện đại bất hiếu, góa phụ tư thông, Huynh trở mặt, hoặc trộm cắp vặt, cả thôn sẽ tập trung tại đây để xử lý.

Những cọc gỗ chính là dùng để trừng phạt kẻ tội.

Nào ngờ năm tên khi tỉnh thấy ở đây.

Ngay lúc đó, chỉ thấy một hồi chiêng vang dội, tiếng chiêng thanh thúy đ.á.n.h động bộ dân thôn.

Dẫu là ngủ say như c.h.ế.t, lúc cũng bật dậy khỏi nhà.

Dân làng theo tiếng chiêng mà đổ xô đến quảng trường.

Lý chính thấy năm kẻ trói cột, xung quanh là hơn mười vây c.h.ặ.t, đặc biệt là cầm đầu — Cố Dao, tay đang lăm lăm một thanh hỏa côn (gậy gộc).

Người nhà của năm tên vội vàng lao lên phía :

"Các ngươi cái gì ? Sao trói ở đây? Đêm hôm khuya khoắt, chẳng lẽ các ngươi là phường thảo khấu?"

"Thả nam nhân của , bằng sẽ để yên cho các ngươi !"

"Kẻ nào dám trói cháu nội của ở đây, lão bà sẽ liều mạng với !"

Một đám định xông lên cướp , kết quả Cố Dao hề nể nang, vung gậy đ.á.n.h thẳng chân của một gã đàn ông.

Chỉ một tiếng "rắc" khô khốc, tiếng gào thét thê lương của gã vang tận mây xanh.

Đám đông đang định cậy thế đông mà xông tới lập tức sợ hãi lùi liên tục.

"Các ngươi định gì? Định gì hả?"

"Sao các ngươi thể đ.á.n.h như ?"

Mồm thì kêu gào, nhưng cơ thể thành thật, thoái lui còn nhanh hơn bất kỳ ai.

Lý chính cùng đám thanh niên trai tráng trong thôn gạt đám đông bước lên phía .

Mấy quyến lập tức lóc, lao về phía Lý chính:

"Lý chính, ngài chủ cho chúng ! Ngài xem đám ngoại tộc hung hãn bao."

"Bọn chúng dám bắt cả trụ cột gia đình chúng ."

"Ngài nhát gậy xem, chân của nhà gãy , giờ đây? Trời sập xuống đầu nhà chúng !"

"Nhất định bắt bọn chúng giải lên quan!"

"Đám ngoại tộc đến thôn xưng vương xưng bá ."

Lý chính cảm thấy đau đầu, nhưng quả thực đám ngoại lai đ.á.n.h dân trong thôn.

"Câm miệng hết cho !"

Lập tức, đám đông im bặt.

Lý chính bước lên một bước:

"Cố nương t.ử, đây là vì cớ gì? Tại trói năm của thôn ở đây? Hơn nữa còn đ.á.n.h gãy chân bàn dân thiên hạ?"

"Nếu cho chúng một lời giải thích thỏa đáng, cả thôn chúng nhất định sẽ nương tay."

Hàng chục lao động lực lưỡng lập tức lưng Lý chính với vẻ mặt hung tợn, hận thể ăn tươi nuốt sống những mặt.

Ngay lúc , chỉ thấy một hài t.ử ba tuổi bước mặt .

tiểu t.ử trực tiếp từ quảng trường nhấc bổng một phiến đá mài lên, đúng thế!

Trên quảng trường những phiến đá dùng để mài lúa mạch, ngày thường vẫn đặt ở đó.

 

Loading...