THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 78: Tuyết rơi rồi.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:30:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khó khăn lắm mới chống chọi với gió để đ.á.n.h xe ngựa trong viện.

Gió quá lớn.

Trần Hoài An khi thấy tiếng động ngoài cửa liền vội vàng quấn c.h.ặ.t áo, chạy giúp đỡ.

Cũng nhờ Trần Hoài An giúp, hai hợp lực mới đ.á.n.h xe ngựa chuồng gia súc bên cạnh.

Tháo xe xuống, dắt ngựa mái che, cho ăn cỏ khô.

Cố Dao và Tinh Tinh hai hợp sức đẩy xe ngựa thẳng mái che của gian phòng chứa đồ.

Lại mang hết đồ đạc xe phòng chứa đồ, cuối cùng mới thể thở phào một .

Lý Vân Tú lúc nãy thấy động kinh liền qua giúp thêm vài nắm củi lò sưởi, trong phòng đốt ấm áp vô cùng.

Nàng đang nấu cơm trong bếp cho Cố Dao, trời lạnh thế nàng đoán chắc chắn Cố Dao ăn gì.

Giang Thiên Dũng cũng chạy tới giúp một tay.

Hôm nay khi tuyết bắt đầu rơi, bọn họ nhận thấy điều bất thường, tuyết quá lớn, thể so sánh với những trận tuyết họ từng thấy đây.

Lại lo lắng một Cố Dao huyện thành, vạn nhất đường về gặp chuyện gì thì rắc rối to.

Cố Dao trong phòng, cởi bỏ chiếc áo da cừu bên ngoài, xoa xoa khuôn mặt , lạnh đến thấu xương.

"Mọi cả , xem tình hình trận tuyết nhỏ , cứ chuẩn sẵn sàng. Ta cảm thấy nhiệt độ hôm nay hạ xuống thấp?"

Trong lòng Cố Dao lo lắng, nhiệt độ trông giống nhiệt độ bình thường, dân gian thường câu "tuyết rơi lạnh, tuyết tan mới lạnh".

hôm nay chỉ bông tuyết lớn, mà gió cũng mạnh, gió thổi lạnh buốt như d.a.o cắt mặt .

Cố Dao thầm chút lo âu.

Chủ yếu vì thế giới giống với bất kỳ thế giới song song nào mà nàng từng .

Ai mà ở đây sẽ xảy chuyện gì?

Giang Thiên Dũng tuyết bên ngoài, cũng lo lắng :

"Tẩu t.ử, chúng đây nữa, chúng mau ch.óng về thôi, tuyết lớn thế , lát nữa còn giúp lên mái nhà quét tuyết."

"Mọi bận rộn nửa ngày , hôm nay cứ ở đây ăn ."

Cố Dao cũng hạng keo kiệt, hơn nữa lương thực trong tay nàng cũng phong phú.

Giang Thiên Dũng và Lý Vân Tú mấy đứa nhỏ quả thực là hạng trọng tình trọng nghĩa, đôi bên rõ gốc rễ của , đều là những đứa trẻ tâm địa lương thiện.

Cho chúng chút lợi lộc, dù cũng là hàng xóm láng giềng, ắt lúc cần nhờ vả đến.

Ví như khi nàng nhà, hai đứa nhỏ vẫn cần bọn họ để mắt trông coi hộ một chút.

Nàng đối với Trần Hoài An cũng chẳng yên tâm cho lắm.

Vạn nhất vị Trần thừa dịp nàng vắng nhà mà bắt cóc hai đứa nhỏ , thì ?

Xung quanh Lý Vân Tú và Giang Thiên Dũng, mới đảm bảo hai đứa con của nàng thất lạc.

Hơn nữa trời đông tuyết phủ thế , cũng giúp nàng một tay, ăn một bữa cơm thì đáng là bao?

“Thôi ạ, tẩu t.ử, xem mệt mỏi cả ngày , mới về tới nơi, mau cùng các con ăn cơm nghỉ ngơi sớm .

Hôm nay thời tiết chẳng lành, điệu bộ tuyết chắc rơi cả đêm.

Tẩu t.ử, sáng mai sẽ qua giúp quét tuyết.”

Giang Thiên Dũng lên tiếng từ chối.

Hắn rõ hiện giờ mỗi nhà mỗi hộ đều tự lập mà sống, lương thực của bọn họ tuy dư dả nhưng trong tay vẫn chút ít.

Suốt dọc đường nhờ Cố Dao chiếu cố, nếu , bọn họ thể sống sót mà tới đây.

Làm nếu còn đủ, ở đây ăn chực của , thật chút nổi.

Lý Vân Tú và Lý Đại Tráng cũng liên tục chối từ.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thực Lý Vân Tú, Lý Đại Tráng và Giang Thiên Dũng gần đây ở núi săn ít con mồi, lên huyện thành cũng đổi ít bạc để mua lương thực, bằng bọn họ cũng chẳng gan mà cứng như .

Nhìn chung bọn họ vô cùng cảm kích Cố Dao, nếu Cố Dao rèn luyện dọc đường, dạy bọn họ săn, thì chẳng ai học bản lĩnh như hôm nay.

Tiễn ba xong, Cố Dao cài c.h.ặ.t cổng lớn, gió bên ngoài càng lúc càng gào thét dữ dội.

Cố Dao xoa xoa đôi bàn tay tiến trong nhà, hai tiểu gia hỏa thấy nương liền lập tức sà lòng.

“Nương, tuyết bên ngoài lớn quá, lạnh lắm ?

Mau lên giường sưởi cho ấm.”

Hai đứa nhỏ đẩy nương lên giường sưởi, Cố Dao liền cởi áo khoác ngoài, phủi sạch tuyết bám đó treo lên giá, bảo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-78-tuyet-roi-roi.html.]

“Không cần , nương mệt, cũng chẳng lạnh, nương mặc dày thế mà c.h.ế.t rét ?

, hôm nay nương mang về ít đồ . Buổi tối chúng ăn món gì ngon một chút.”

Cố Dao cảm thấy tiết trời gió tuyết mịt mù thế là thích hợp nhất để ăn lẩu.

Mặc dù thời buổi nguyên liệu kém xa ngày , nhưng may mà hôm nay nàng mang về ít thứ.

Đầu tiên nàng lén đem năm mươi lượng bạc giấu trong rương.

Sau đó xoay bếp, lúc ngang qua gian phòng bên cạnh chẳng thấy động tĩnh gì của Trần Hoài An.

Vừa bước tới cửa bếp, nàng liền va Trần Hoài An đang từ trong .

Trên tay Trần Hoài An đang cầm một cây rìu.

“Hôm nay lên núi đốn thêm hai chuyến củi, tuyết càng lúc càng lớn, e rằng ngày mai lên núi nữa.

Đợi vài ngày nữa tuyết tan, sẽ đốn củi tiếp.”

Trần Hoài An chỉ tay về phía hai đống củi xếp bên cửa bếp.

Ý đồ là để Cố Dao xem thành quả của .

Cố Dao đống củi cao như gò núi, còn xếp ngay ngắn chỉnh tề.

Tuy bổ thể là to nhỏ đồng đều, nhưng cũng xem như đạt chuẩn.

“Trần công t.ử , ngờ một ngày gặp khiến bằng con mắt khác.

Bản lĩnh đốn củi của ngài xem tiến bộ đó.”

Lời trêu chọc của Cố Dao khiến Trần Hoài An hừ lạnh một tiếng, chắp tay lưng, chút cao ngạo mà trở về phòng .

Về đến phòng, Trần Hoài An mới rút bàn tay đang rúc trong ống tay áo , lúc mặt đầy vẻ đau đớn, đôi bàn tay đó nổi đầy những mụn nước rướm m.á.u.

Đây chính là di chứng của việc đốn củi hôm nay để .

Những mụn nước tay khiến luống cuống, chẳng xử lý .

Đang lúc đau đến nhe răng trợn mắt, bỗng thấy tiếng gõ cửa sổ.

“Trên tay nổi mụn nước , cần giúp một tay ?”

Cố Dao mỉm bên ngoài cửa sổ, nàng thể cái đức hạnh thê t.h.ả.m lúc mới bắt đầu đốn củi là thế nào chứ.

Huống chi vị Trần công t.ử , qua là kẻ chiều chuộng từ bé.

Chưa từng qua việc nặng nhọc như thế bao giờ.

Giờ tay nổi mụn nước mới là lạ.

Trần Hoài An tự chủ mà hỏi ngược :

“Sao nàng tay nổi mụn nước?”

Nói xong câu đó, ảo não vỗ trán một cái, suýt chút nữa vỡ mấy mụn nước.

Đau đến mức tiếp tục nhăn mặt nhíu mày.

“Ta châm vỡ mụn nước cho ngài, nặn hết m.á.u mủ , mới nhanh lành .

Có cần giúp , ngài tự mà tính liệu.”

Cố Dao bên ngoài .

Thực mụn nước chỉ là vết thương đơn giản, khi châm xong chỉ cần dùng dị năng xoay chuyển một chút là khỏi ngay lập tức.

Cố Dao chính là .

Trần Hoài An đôi bàn tay , đừng là ăn cơm, giờ chỉ chạm nhẹ một cái cũng đau thấu xương.

Đành thành thật lên tiếng:

“Cố tẩu t.ử, phiền nàng giúp một tay.”

Cố Dao cầm một cây kim tiến , thấy cây kim sáng loáng , Trần Hoài An lập tức nhắm nghiền mắt .

Kẻ ngốc cũng đối phương định gì.

cơn đau trong tưởng tượng của Trần Hoài An hề ập tới.

Tiểu nha đầu ngoài cửa sớm lạch bạch chạy theo nương tiến phòng:

“Nương, ?”

Cố Dao chút ghen tị, tiểu nha đầu quan tâm Trần Hoài An đến thế?

 

Loading...