THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 5: Bị người để mắt tới.

Cập nhật lúc: 2026-02-13 06:32:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm thể thấy tiếng động liên tiếp từ xung quanh truyền .

Cố Dao mở mắt , những nạn dân chạy nạn bắt đầu dắt díu gia đình di chuyển.

Xét thấy bản và con cái nước đồ ăn, theo đoàn hiện tại cũng thể bao xa.

Cố Dao quyết định tạm thời ở , dắt hai đứa trẻ tìm quanh đây xem , dù là tìm chút nước thôi cũng .

Hai đứa nhỏ cũng thức dậy, vô cùng ngoan ngoãn, nháo.

Dậy xong liền giúp nương thu dọn đồ đạc.

Cậu bé giống như một lớn, đeo tay nải của nương lên lưng .

Lại nhét cái dằm gỗ nương dùng hôm qua tay nương.

Thứ hôm qua thế mà lợi hại đến , dọa lui cả gia gia nãi nãi, dọa lui đám đó, khiến trong lòng bé cảm thấy thứ đặc biệt uy lực trấn áp.

Cố Dao hai đứa trẻ hiểu chuyện, đón lấy tay nải từ Cẩu Đản.

“Cẩu...”

Thực sự cái tên khiến cách nào mở miệng .

“Từ hôm nay trở con tên là Cố Hành, tên thường gọi là Tinh Tinh, chúng gọi là Cẩu Đản nữa. Nữu Nữu, tên thường gọi của con vẫn là Nữu Nữu, nhưng tên chính thức nương đặt cho con, đổi tên thành Cố Ngôn.”

Hai đứa trẻ thấy lời , ánh mắt bừng lên tia sáng.

Chúng chỉ con cái của những sách trong thôn mới gọi những cái tên qua thấy khác hẳn với khác như thế .

Cái tên khác biệt , liền khiến cảm thấy tầm thường.

Phải rằng trong thôn đặt tên đều tùy tiện, nào là Đại Trụ Tử, Đại Tráng, Phú Quý gì đó.

Ai tốn chất xám thì trực tiếp gọi là Cẩu Đản, Cẩu Sót.

Thông thường đặt tên còn mang mười quả trứng gà đến tặng lão tú tài trong thôn, nhà ai mà nỡ bỏ mười quả trứng gà chứ?

Hơn nữa gia gia nãi nãi cũng đời nào chịu bỏ hai mươi quả trứng gà để đặt tên cho .

Không ngờ nương thể đặt cho chúng những cái tên đến thế.

"Nương, tại chúng con họ Cố mà họ Trần ạ?”

Cố Hành, tức là Cẩu Đản, ngẩng đầu hỏi nương.

Rõ ràng đều họ của con cái nên theo họ cha.

Cố Dao đưa tay xoa xoa cái đầu lớn .

Cảm giác cũng tệ, nhưng thực sự so với cảm giác dự kiến thì vẫn chút khác biệt.

Kiếp nàng tuy cũng đội ngũ, nhưng cận nhiều, bên cạnh chỉ nuôi hai con ch.ó.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ở thời mạt thế, con trung thành bằng ch.ó.

Nàng dám tin tưởng bất kỳ ai, duy nhất thể tin tưởng chỉ hai con ch.ó chiến bên cạnh .

Thế nhưng lúc rõ ràng những bạn của nàng cùng sang đây.

Tuy nhiên ở đây mạt thế, bên cạnh thêm hai cục bột nhỏ quan hệ huyết thống với nguyên chủ, cũng coi như là một loại duyên phận gia đình khác biệt.

Cứ coi như là đang việc thiện .

“Người Trần gia ăn thịt chúng , tại chúng còn Trần gia?

Sau các con cứ theo họ nương, chỉ nương thôi.

Dù sống c.h.ế.t, nương con ba đều ở bên , các con đồng ý ?”

Dẫu rõ hai cục bột nhỏ ba tuổi chẳng hiểu gì, nhưng Cố Dao vẫn quyết định trưng cầu ý kiến của chúng.

Phải rằng của nàng thì nàng sẽ bảo vệ, nhưng nếu dám đ.â.m lưng nàng, tương lai hai đứa lớn lên mà hiếu thuận, thì đừng trách nương như nàng khách sáo.

Tinh Tinh và Nữu Nữu tuy chẳng hiểu gì, nhưng nương là với chúng nhất đời , nương gì đương nhiên là nấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-5-bi-nguoi-de-mat-toi.html.]

Rất nhiều xuất phát, Trần gia thì họ mãi thấy , rõ ràng là Trần gia đang trốn tránh họ nên đường vòng .

Điều trái khiến Cố Dao nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nếu Trần gia còn xông lên đeo bám, với trạng thái hiện tại của nàng chắc chắn đối phó nổi cả nhà đó.

Hôm qua đó là lấy dũng khí nhất thời, tạm thời dọa sợ đối phương thôi.

Mới trấn áp đối phương, chứ nếu cả nhà họ cùng xông lên, hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, với tình trạng sức khỏe của nàng.

Tám chín phần mười là nương con ba nàng sẽ trực tiếp ăn tươi nuốt sống.

Thấy gần hết, Tinh Tinh và Nữu Nữu đỡ Cố Dao :

"Nương, chúng ạ?”

Tinh Tinh rõ ràng đóng vai một trưởng thành hơn trong hai đứa trẻ.

“Chúng tạm thời , chúng đồ ăn, cũng nước uống, xa .

đây, nương dẫn các con xem xung quanh một chút. Tìm chút đồ ăn, tìm thêm nước nữa.”

Đây vốn dĩ là dự tính của Cố Dao.

Thấy càng lúc càng thưa thớt, còn ai chú ý đến họ, dù mỗi đại bộ đội rời , luôn một già yếu bệnh tật trực tiếp bỏ rơi.

Nhìn bộ dạng của Cố Dao và hai đứa nhỏ là , cũng thuộc loại từ bỏ .

Cố Dao dắt hai đứa trẻ, chống cây dằm gỗ trong tay, lảo đảo về phía cánh đồng hoang bên cạnh.

Cũng đừng , chỗ bốn bề nơi nương tựa, ngay cả một ngọn núi cũng thấy.

Bằng phẳng như lòng bàn tay, hơn nữa ngay cả một chút màu xanh cũng , chỉ thể thấy đất vàng trọc lốc.

Không thấy nước, thấy thực vật, phàm là chỗ nào chút thực vật, sớm vặt sạch bách như đàn châu chấu quét qua .

Ngay cả vỏ cây cây cũng còn.

Cố Dao trong lòng khỏi chút căng thẳng, nếu tìm thấy nước, tuy thể chống đỡ một lát, nhưng một cái bánh rau dại thể bảo tính mạng cho cả nương con ba họ.

Kỹ năng sinh tồn thời mạt thế thì thành vấn đề, nhưng khi ở mạt thế, đa những thứ nàng tìm đều là thực phẩm và nguồn nước sẵn.

Mà nơi là một bình nguyên bằng phẳng, qua thật sự khiến cảm thấy bất lực.

Ngoại trừ một bụi cây khô héo, đất đai nứt nẻ, về cơ bản phát hiện bất kỳ thực phẩm nguồn nước nào khả năng xuất hiện.

Cố Dao cảm thấy thể đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong, ai mà ngờ bản xuyên đến cái thời đại tên tuổi ?

Nếu , ít nhất nàng cũng sẽ học một chút kỹ năng , ở thời đại của nàng thực sự kỹ năng nhận thực vật ngoài hoang dã.

Bỗng nhiên nàng rơi trạng thái bắt đầu từ .

Ngay lúc , chỉ thấy từ phía truyền đến tiếng bước chân kỳ quái, sột soạt.

Cố Dao vội vàng che chắn hai đứa trẻ ở lưng, đầu , chỉ thấy hai gã đàn ông gầy gò với vẻ mặt gian xảo, hung ác đang bao vây về phía nàng và hai con.

Một gã rút từ bên hông một con d.a.o nhọn mũi trâu.

Con d.a.o thì vẻ dọa , thực chất quan sát kỹ thì lưỡi d.a.o đều rỉ sét.

Gã còn thì tay tấc sắt.

Thân hình hai kẻ vì lâu ngày ăn uống nên trông vẻ hư nhược và mỏng manh.

"Vận khí thật , một lớn hai nhỏ, đủ ba con cừu hai chân. G.i.ế.c c.h.ế.t hai đứa nhỏ , nữ nhân thể chơi đùa thêm mấy ngày, chúng liền thể ăn no uống say, hưởng lạc vài ngày cho thống khoái."

"Các ngươi gì?"

Cố Dao siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhưng thể cảm nhận cơ thể của nguyên chủ vẫn hồi phục bao nhiêu.

Nửa cái bánh rau dại hôm qua thể cung cấp đủ dinh dưỡng, lúc quả thực chút hoa mắt ch.óng mặt.

Tuy nhiên, Cố Dao vẫn theo bản năng hộ vệ hai đứa trẻ ở lưng, một lớn như nàng đến mức bán con cái.

Gã đàn ông ý :

"Hầu hạ tụi cho , sẽ chia cho ngươi miếng thịt để ăn, sống thêm hai ngày. Bằng , đừng trách tâm xà độc, ăn thịt ngươi ."

 

Loading...