THANH TUYỀN TRONG TAY, NÀNG DẪN THEO HAI CON ĐI CHẠY NẠN - Chương 127: Sợ hãi.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:32:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Hoài An chỉ đành theo lưng bọn Cố Dao.

Lần Cố Dao chỉ huy, ba luân phiên đào.

Cố Dao thi thoảng còn thể tìm một loại thức ăn khác lạ cho bọn họ.

Trần Hoài An c.ắ.n quả đào trong tay, tuy lạnh đến run rẩy cả , nhưng thừa nhận hương vị thơm ngon của quả đào khiến cơ thể mệt mỏi của y tức thì hồi phục.

Y vốn định hỏi đào ?

nương con ba quá nhiều chuyện kỳ lạ. Cái dường như cần hỏi cũng thể đoán .

Thôi , ai bảo đây là nương của hai đứa con , dù thế nào cũng bảo vệ nương con ba họ cho bằng .

Có thức ăn hồi phục, động tác của bọn họ rõ ràng nhanh hơn nhiều, cứ thế đào bao lâu.

Đến khi thấy ánh sáng, Trần Hoài An suýt chút nữa thì reo hò.

Chui đầu , hít thở khí trong lành, thấy ánh sáng xung quanh, mắt Trần Hoài An kích thích đến mức mở nổi.

Nhìn thấy thế giới bên ngoài, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bọn họ thể thoát ngoài .

Trần Hoài An theo đường cũ đưa cả ba ngoài.

Bốn chân núi, bình nguyên trắng xóa tuyết phủ .

Cũng trôi qua bao nhiêu ngày, nơi đây sớm đóng băng cứng ngắc, hề dấu vết qua .

Hơn nữa từ đống tuyết chui mới nhận khí hậu ở đây lạnh đến thấu xương.

Có lớp tuyết giữ ấm, bọn họ ở bên tuy cảm thấy lạnh nhưng đến mức buốt giá thế .

Lúc chạy ngoài mới gió bắc rít qua từng cơn, thổi cho lạnh từ trong ngoài.

Hơn nữa xung quanh hiu quạnh một bóng .

Tuyết vẫn đang rơi lả tả.

Trong nhất thời bọn họ đều , con đường chắc chắn , trừ phi bọn họ bản lĩnh đào thêm một con đường nữa.

Cố Dao quyết định ngay lập tức:

“Đừng gì nữa, chúng lên núi tìm một cái hang, tạm thời lánh nạn núi qua mùa đông .

Đợi đến khi xuân về hoa nở, tuyết tan, chúng hãy xuất phát, cứ thế ngoài .”

Nàng để c.h.ế.t cóng ở đây, tuy rằng thức ăn trong gian trợ giúp, nhưng chẳng ai thế cả, trừ phi đầu óc vấn đề.

Trần Hoài An đây cũng là cách cuối cùng, xem hộ vệ của định đến cứu , hoặc là quân diệt, hoặc là phản bội y .

Trong lòng thoáng chút bùi ngùi, vì nào cũng là Cố Dao cứu ?

Cũng may hai dẫn theo bọn trẻ leo lên núi, tuyết núi dày, vô cùng tốn sức.

Cuối cùng cũng đến lưng chừng núi thì phát hiện một cái hang, vị trí cái hang tệ.

Người bình thường thấy , phía còn từng bụi cây bụi, cộng thêm tuyết phủ che lấp, nếu chú ý sẽ bỏ qua ngay.

Cửa hang chỉ đủ cho một .

Vòng qua bụi cây đến cửa hang, khi trong, ngờ trong hang núi một gian khác hẳn.

Lối là một lối hẹp chỉ đủ một , nhưng ba năm mét, phía cư nhiên trở nên rộng rãi.

Bên trong thể chứa bốn năm .

Tuy nhiên tối om om.

Trông vẻ âm u đáng sợ.

Rõ ràng cái khó Cố Dao, khó là Trần Hoài An, y che chở hai đứa nhỏ trong lòng , cẩn thận từng bước trong.

Tay y còn nắm c.h.ặ.t con chuy hủ.

Vừa thấp giọng :

“Đừng sợ, cha ở đây, cha sẽ bảo vệ các con.”

Hai đứa trẻ tuy một đứa dị năng trị liệu, một đứa sức mạnh vô song, nhưng dù trẻ con vẫn là trẻ con, đứa trẻ ba tuổi rưỡi thì càng là trẻ con hơn.

Sợ bóng tối là thiên tính của trẻ nhỏ.

Hai đứa nhỏ bám c.h.ặ.t lấy đùi Trần Hoài An, nhất quyết chịu di chuyển một bước.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Cha ơi, con sợ.”

Nữu Nữu như con sóc nhỏ xèo xèo leo lên cha nó.

Ôm thật c.h.ặ.t, c.h.ế.t cũng buông tay.

Tinh Tinh tuy giả vờ nam t.ử hán, nhưng lúc cũng run rẩy.

“Cha ơi, con, con sợ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-tuyen-trong-tay-nang-dan-theo-hai-con-di-chay-nan/chuong-127-so-hai.html.]

Nếu giọng run rẩy thì sẽ giống hơn đấy.

“Đừng sợ, đừng sợ, cha ở đây, cha võ công cao cường, nhất định thể bảo vệ các con.”

Trần Hoài An quơ quơ cánh tay đang cầm v.ũ k.h.í , đề phòng phía đột nhiên dã thú nào xông tới tấn công.

Ngay lúc ba đang rối rít một đoàn, chỉ thấy phía truyền đến một âm thanh.

Trong bóng tối, âm thanh càng thêm dọa .

Nữu Nữu phát một tiếng hét ch.ói tai.

Xoẹt một cái ôm c.h.ặ.t lấy cổ Trần Hoài An, suýt chút nữa thì Trần Hoài An nghẹt thở mà c.h.ế.t.

Tinh Tinh cũng ôm c.h.ặ.t lấy đùi Trần Hoài An.

“Á!”

Ngay cả bản Trần Hoài An cũng dùng sức ôm c.h.ặ.t các con lòng, đoản kiếm trong tay vung vẩy hư chiêu loạn xạ.

“Đừng qua đây, đừng qua đây, nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Một luồng sáng đột nhiên xuất hiện, tựa như cứu tinh giáng thế. Trần Hoài An mở bừng đôi mắt đang nhắm nghiền, thấy mặt hiện một gương mặt như như .

Nhìn thì thấy Cố Dao đang giơ cao một bó đuốc trong tay.

Cố Dao ba cha con đang chen chúc thành một đoàn, khỏi lắc đầu thở dài.

Nhi t.ử và nữ nhi của nàng xem như nuôi uổng .

Khó khăn lắm mới bồi dưỡng tính tự lập, giờ thì , chỉ vì một Trần Hoài An.

Tự dưng thêm một cha, ngươi xem hai đứa trẻ giờ thành cái dạng gì.

Tinh Tinh thấy nương liền nức nở nhào tới:

“Nương, dọa c.h.ế.t con .”

Nữu Nữu thấy nương , tức khắc xoay , cánh tay nãy còn ôm c.h.ặ.t cứng lập tức buông lỏng .

“Nương, Nữu Nữu bế.”

Cố Dao nhét bó đuốc tay Trần Hoài An, đón lấy Nữu Nữu ôm lòng.

Nàng dắt Tinh Tinh trong quầng sáng đuốc.

Trong nháy mắt, xung quanh còn vẻ khủng khiếp như nữa.

“Còn ngây đó gì?

Mau trong động xem rắn rết sâu bọ gì thì đuổi hết ngoài.

, bó đuốc ?

Có cần dạy ngoài thêm ?”

Trần Hoài An nghiến răng, rặn mấy chữ:

“Không, cần, thiết!”

thì mặt mũi của một nam nhân cũng xem như mất sạch .

“Ồ, cần thì .

Làm thêm vài bó đuốc nữa, đó kiếm ít củi khô mang .”

Nàng đưa tay đón lấy bó đuốc, bế hai đứa trẻ dạo một vòng quanh động.

Ngoại trừ ít phân thú , nơi xem như khá sạch sẽ.

Trần Hoài An ánh đuốc quét dọn sơ qua hang động, nhưng nơi trống hoác.

Quả thực ngoài tìm củi.

Lý trí của Trần Hoài An cuối cùng cũng trở , còn chỗ xe ngựa, mang hết những vật tư bỏ về đây.

Khi họ chạy chỉ kịp mang theo áo bông và lương khô, chăn đệm đều vứt cả ở đó.

Muốn đóng trại ở đây qua mùa đông thì chăn đệm là thứ thể thiếu, chừng trong toa xe còn tìm những thứ khác.

Trần Hoài An cảm thấy nếu rời xa thì nương con nàng tính ?

Phải là Trần Hoài An dọa nhẹ, nhưng giờ lý trí khôi phục, hành động nhanh nhẹn.

Một đống củi đốt lên, hai đứa trẻ bên ánh lửa còn sợ hãi như lúc , vách động bốn phía đều là đá, căn bản thể rắn rết sâu bọ.

Bản tính hoạt bát và hiếu kỳ của trẻ nhỏ lập tức giúp chúng xua tan nỗi sợ hãi với môi trường xa lạ .

Cố Dao nhóm đống lửa xong, bảo hai đứa nhỏ sưởi, bản cũng ngoài theo.

Chặt củi mà chỉ dựa một chắc chắn .

 

Loading...