Trong hoàng cung rộng lớn , ngoài Ngài Ngự thì nào dám mặc bộ hoàng bào bằng lụa tơ tằm vàng rực; càng ai dám tự tiện bế một cung nữ đang chịu phạt lên long sàn của Thánh thượng hết.
Bởi lẽ, ngay cả vương tôn, quý tộc họ hàng thích của Hoàng thượng cũng nể mặt các bà chị dâu. Chẳng ai dại gì mà mạo hiểm cứu một đứa cung nữ đó chuốc lấy oán giận với các phi tần của Ngài. Vốn dĩ khi truyện, Hồ Xuân tự cảm thán về sự khôn ngoan của nữ chính, nhưng hiện tại nàng càng cảm nhận điều đó một cách rõ mồn một qua từng thở.
"Hoàng… Hoàng thượng. Nô tì thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
Giọng của Hồ Xuân chút run rẩy vì cái lạnh, thế nhưng tai chẳng thấy khó chịu chút nào. Trái , nó còn gợi lên vẻ dịu dàng và mềm mỏng vô cùng, khiến cho nảy sinh lòng che chở, bao bọc.
Thần Cảnh đế nheo nheo đôi mắt phượng, vẻ vui lòng mà đỡ Hồ Xuân lên. Ngài long sàn, bất thần kéo nàng lên đùi , chẳng thèm khách khí mà cúi xuống gặm c.ắ.n đôi môi chẻ của nàng.
Vốn dĩ theo bản năng, Cung giám Đỗ Bình định lên tiếng nhắc nhở vì lo cho long thể của Ngài, rằng Hồ Chưởng diên đang cảm mạo, Thánh thượng nên đến gần chứ chi là sủng hạnh.
Thế nhưng ông cũng tự hiểu, từ xưa tới nay Thần Cảnh đế là chẳng mấy khi kẻ khuyên nhủ, nhất là trong chuyện sinh hoạt gối chăn. Theo hầu Ngài Ngự bấy lâu, Đỗ Bình sức khỏe của Ngài , dù mắc mưa cũng chẳng bao giờ thấy Ngài vơ bệnh . Thế nên, lão Cung giám đành ngậm c.h.ặ.t miệng, lặng lẽ lui bên ngoài khuất tấm rèm.
Lúc , Thần Cảnh đế đè Hồ Xuân giữa long sàn, tay chân bắt đầu yên phận. Hai cung nữ đang trực âm thầm buông tấm mành gấm long sàn xuống nhanh ch.óng cáo lui. Tuy vẻ mặt hai nàng đều bình thản, thế nhưng trong ánh mắt tràn đầy sự ghen tị. Hồ Xuân cũng chỉ là một nữ quan cấp thấp, mà nhờ một trận mưa thể leo lên giường rồng.
Bức rèm gấm rủ xuống, ngăn cách thế giới bên ngoài lạnh lẽo với bầu khí đang nóng rực long sàn. Ngài Ngự vội vã chiếm lấy ngay, mà thong thả như một kẻ thợ săn đang thưởng thức con mồi đang run rẩy trong tay . Ngón tay Ngài lướt nhẹ từ xương quai xanh dừng ở cần cổ thanh mảnh của Hồ Xuân, ép nàng thẳng đôi mắt phượng đang ánh lên tia đầy nguy hiểm. Ngài khẽ , giọng trầm thấp kề sát bên tai nàng:
“Hồ Chưởng diên, gan của cô cũng thiệt là lớn. Ban nãy ở vườn Thượng Uyển, cô bằng đôi mắt , là tính kế để trèo lên chiếc long sàn từ lâu ?”
Hồ Xuân hụt , đôi mắt bồ câu dâng lên một tầng sương mỏng, nàng mím môi, giọng yếu ớt chút dỗi hờn:
“Dạ bẩm Thánh thượng... nô tì dám. Nô tì chỉ là một kẻ hèn mọn, Ngài thương xót cứu mạng là phúc đức ba đời, nào dám ý nghĩ vẩn vơ…”
“Hửm? Không dám thật ?”
Thần Cảnh đế đột ngột cúi xuống, thở nóng rẫy phả lên làn da nhạy cảm nơi bờ vai nàng, khiến Hồ Xuân kiềm mà khẽ rùng một cái.
“Vậy đôi tay níu c.h.ặ.t áo buông thế ? Lời của cô thì ngay thẳng, nhưng cơ thể cô xem chừng thành thật hơn nhiều đấy!”
Ngài dứt lời, bàn tay to lớn luồn mái tóc xõa tung của nàng, ép nàng đón nhận một nụ hôn nồng nàn chút gặm nhấm, trêu đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-thuong-la-soi/chuong-5-tam-ve-ngu-cung-hoang-thuong.html.]
Hồ Xuân cảm thấy như một chiếc lá nhỏ dập dềnh giữa dòng nước xoáy. Nàng khẽ nấc lên, những tiếng kêu vụn vỡ Ngài nuốt chửng .
Dưới ánh nến lung linh huyền ảo của điện Uy Vũ, bóng dáng Ngài Ngự bao trùm lấy nàng, oai nghiêm và áp đảo.
Ngài chỉ dùng sức mạnh để chế ngự, mà còn dùng sự dịu dàng giả tạo để tan chảy ý chí của nàng.
Đôi bàn tay Ngài mơn trớn qua những đường cong mềm mại, dừng ở vòng eo nhỏ nhắn khẽ siết c.h.ặ.t, khiến Hồ Xuân run lên bần bật như cánh hoa gặp bão.
Nàng cảm thấy thật bất lực, cả bên trong lẫn bên ngoài bức màn gấm đều là những yếu tố khiến nàng cảnh giác, nhưng lúc đây, sự xâm chiếm mãnh liệt của Ngài Ngự, sự phòng đều tan biến như khói mây.
Hiện tại, Hồ Xuân đang đau đớn tột cùng khi cảm nhận cơ thể như x.é to.ạc .
“Đau…” Nàng khẽ thốt lên, giọt lệ nóng hổi lăn dài.
Thần Cảnh đế dừng một nhịp, Ngài hôn nhẹ lên vệt nước mắt , ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm tình đến lạ, nhưng giọng vẫn mang mười phần lưu manh: “Đau ? Vậy để đền bù cho cô… Cả đêm nay, sẽ dạy cho cô thế nào mới thiệt sự là 'ân sủng' của quân vương. Để xem từ rày về , cô còn dám bày cái vẻ mặt tội nghiệp mặt nữa ”
Trận mưa bên ngoài điện càng lúc càng to, tiếng sấm đì đùng như hòa một với nhịp tim dồn dập long sàn.
Trong bóng tối chập chờn, Hồ Xuân chỉ còn thấy mùi trầm hương thanh khiết từ Ngài quyện cùng nóng da thịt. Nàng đang chơi một trò chơi nguy hiểm với con sói đầu đàn , nhưng trong sự đau đớn và thăng hoa tột cùng , nàng chợt nhận cũng chẳng hề bài xích sự kiểm soát của Ngài.
Trong lòng Hồ Xuân ngừng khinh bỉ cái ông Thần Cảnh đế . Ngài chính là một kẻ chuyên gieo nợ đào hoa, thích "hứa hươu hứa vượn" và lưu manh tới cực điểm. đó là trong chuyện tư riêng, còn về quốc sự, Ngài luôn giữ đúng tôn chỉ ‘chữ tín quý hơn vàng’. Thần Cảnh đế thiệt sự là một tên lưu manh danh giá!
Sau khi trận mây mưa kịch liệt qua , Thần Cảnh đế định mở miệng nhắc Hồ Xuân rời khỏi long sàn để Ngài nghỉ ngơi thì thấy nàng mơ màng ngủ từ lúc nào vì quá mệt mỏi.
Đôi mắt nàng khép hờ, đôi môi nhỏ khẽ chép chép, cần cổ thon dài trắng ngần lộ mắt Ngài. Nàng mỉm trông ngây ngô, hai tay nàng bỗng níu c.h.ặ.t lấy vạt áo xộc xếch Ngài.
Thần Cảnh đế híp mắt, đưa bàn tay to lớn lên cái cổ thanh mảnh của nàng, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lùng, bàn tay khẽ dùng sức. Hồ Xuân thấy khó thở, nàng mếu máo như sắp . Lúc Thần Cảnh đế mới buông tay, khẽ vuốt ve vài cái lên cổ nàng như vỗ về. Sau đó Ngài xoa đầu kéo Hồ Xuân lòng, im lặng xuống chìm giấc ngủ.
Đôi mắt Hồ Xuân vẫn nhắm c.h.ặ.t, nhưng khóe miệng khẽ cong lên một nụ nhẹ. Theo quy định, chỉ Hoàng hậu mới quyền ngủ qua đêm với Hoàng thượng. Các phi tần khác khi thị tẩm xong đều tức tốc rời . quy tắc sinh là để phá vỡ, quan trọng là Ngài Ngự thật lòng sủng ái .
Hoàng thượng vốn là kẻ đa nghi, để một cô gái xa lạ ngủ cạnh suốt đêm, đương nhiên Ngài thể nào yên giấc. kẻ khác bớt đề phòng , cách nhất là đem điểm yếu của bản giao tay họ. Ban nãy, Hồ Xuân cố tình giả vờ ngủ say ngửa đầu để lộ t.ử huyệt nơi vùng cổ. Chính cái hành động "giao tính mạng" đầy vẻ ngây ngô đó giúp nàng đ.á.n.h tan một phần cảnh giác cuối cùng trong lòng con sói đầu đàn .