“Dạ bẩm Đức Thánh thượng, thần cho dò hỏi ngọn ngành chuyện của Hồ Chưởng diên ạ. Số là hôm nay, khi trời đổ mưa, Hồ Chưởng diên cùng một đứa cung nữ dâng ngự thiện cho cung Trúc Lâm. Nào ngờ tới nơi chẳng thấy phi Huệ , thành kịp hành lễ với Lệnh bà. Do đó Hồ Chưởng diên mới phi Huệ trách tội vô lễ. Lệnh bà phạt nàng quỳ đống sỏi dăm suốt hai canh giờ. Sau đó trời mưa xuống và cuối cùng là như Ngài thấy ban nãy, Hồ Chưởng diên chịu thấu nên mới ngất xỉu ngay tại chỗ."
Cung giám Đỗ Bình thấy dáng vẻ trầm ngâm của Thần Cảnh đế thì lập tức ngậm miệng ngay tức khắc. Ông lùi phía hầu, cúi gầm mặt xuống vì là tớ phép thẳng long nhan, nhưng tai mắt thì dốc hết công lực để chú ý từng cái nhướng mày, từng thở của Ngài Ngự mà kịp thời hầu hạ.
Làm cái nghề , tin tức trong cung đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Từ chuyện hậu cung tranh sủng đến những lời đồn đại xa gần, hễ là việc lớn việc nhỏ gì cũng bỏ sót. Thà là để trong lòng, còn hơn gì để đến lúc Thánh thượng hỏi tới ớ ớ đó thì coi như mất đầu.
Chẳng hạn như việc của Hồ Xuân, ông cho dò la từ . Dẫu Đỗ Bình cũng là Cung giám đầu, thái giám cận nhất của Ngài Ngự, nên kẻ nịnh bợ, dâng tin tới tấp là chuyện thường tình. Ông nhận ít thái giám trẻ tuổi, lanh lợi con nuôi, nhờ mà tin tức tự tìm đến tai chứ chẳng cần chạy vạy khắp nơi. Bởi hầu như cả ngày, Đỗ Bình túc trực bên cạnh Thánh thượng, đến cái giờ vệ sinh cũng bấm bụng mà canh theo giờ giấc sinh hoạt của Ngài.
Thần Cảnh đế gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn đều đặn, đôi mắt híp về phía xa xăm rõ ý tứ. Bấy giờ, Hồ Xuân cung nữ đút cho vài thìa canh gừng ấm. Không lâu , nàng bắt đầu dấu hiệu tỉnh . Thần Cảnh đế yên tại bàn dài cách long sàn xa, khẽ liếc mắt sang: "Tỉnh ?"
Hồ Xuân mới tỉnh táo đôi chút thì bên tai thấy một giọng trầm thấp, ấm áp nhưng đầy uy lực. Nàng cố nén sự khó chịu, nặng nề trong đầu, khẽ giương mắt lên.
Ngay lập tức, Hồ Xuân bày dáng vẻ yếu đuối, mềm mỏng hết mức thể. Nàng tự dặn lòng là kiểu "liễu yếu đào tơ" khiến che chở, chứ cái kiểu thều thào sắp c.h.ế.t. Nếu , nàng chắc chắn sẽ cái "lão sói vương" ghét bỏ ngay lập tức.
Trong lòng Hồ Xuân kìm một chút đắc ý. Xem xuyên tới chốn , nàng dịp phát huy tài năng diễn xuất của một cách triệt để nhất. Tuy kịp rõ đối diện là ai, nhưng nàng thuộc lòng cái kịch bản . Giờ phút , ngoại trừ Ngài Ngự thì còn ai đây nữa?
Có điều, sống ở thời cổ đại thật chẳng dễ dàng gì. Từ dáng vẻ đến thần thái đều rèn luyện cho thật thành thục, nếu sẽ đàn ông chán ghét như chơi. Huống hồ đàn ông còn là Hoàng thượng, kẻ đầu thiên hạ, nắm trong tay quyền sinh quyền sát.
Thử nghĩ mà xem, hạng phụ nữ nào mà Ngài từng thấy qua? Tuy nhiên, dựa theo cốt truyện thì nữ chính trong sách cao tay, đ.á.n.h trúng cái tâm lý thích sự khác lạ của hạng đàn ông đỉnh cao .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-thuong-la-soi/chuong-4-dinh-luat-bao-toan-tinh-mang.html.]
Ngài Ngự là ai? Là chân long thiên t.ử, là rồng trong biển . Từ tam thê tứ trong hậu cung cho đến phụ nữ khắp thiên hạ, ai mà lấy lòng Ngài? Muôn hoa khoe sắc, đủ thủ đoạn chiều chuộng Ngài đều nếm trải hết . Ngài quá chán ngấy những con gái lúc nào cũng , thuận tùng trăm bề. Thế nên khi nữ chính chọn con đường khác lạ, bày dáng vẻ thầm cảm mến Ngài từ lâu, thêm tính tình ngay thẳng, sợ hoàng quyền, Ngài mới thấy thú vị.
Lúc thì ngờ nghệch đáng yêu, lúc thông minh sắc sảo, đôi khi còn dám bộc lộ một chút ghen tuông hờn dỗi. Chính vì cái sự giống ai đó mà Ngài Ngự mới sủng ái nàng lên tận trời xanh, dành cho nàng vị trí sủng phi đầu hậu cung.
Tuy là kế , nhưng đòi hỏi thực hiện cực kỳ khéo léo. Ngây thơ chứ ngu ngốc, tùy hứng nhưng càn rỡ, thông minh nhưng quá phận. Phải công nhận tài năng của nữ chính nguyên bản quá ưu việt. Âu cũng là do nàng tổ chức phản triều đình nuôi dạy từ thuở nhỏ. Để phái nhiệm vụ thế , chứng tỏ nàng là một con át chủ bài thực sự.
Đây đúng là một nước cờ hiểm. Đi đúng thì vinh hiển vạn phần, trong cung ai sánh kịp; còn sai một ly là mất mạng như chơi. Hồ Xuân tự nhủ cứ dựa theo kịch bản đó mà diễn là .
Chuyện Ngài Ngự thật lòng yêu nữ chính thì tác giả chẳng hề nhắc tới. cách Ngài sủng ái, cũng đủ thấy vị trí của nàng trong lòng Ngài quan trọng thế nào. Hồ Xuân bây giờ chỉ cần bấy nhiêu đó là đủ. Nàng tin một vị vua tham vọng và tàn nhẫn như yêu thật lòng một ai. Hiện tại, bảo cái mạng nhỏ , nàng buộc chiếm sự sủng ái đó.
Hồ Xuân vốn là luôn cố gắng vươn lên trong nghịch cảnh. Đời cũng , đời cũng thế, hề ngoại lệ. Những suy nghĩ đó chỉ lướt qua trong đầu nàng như tia chớp. Trở về thực tại, ngay khi tiếng của Thần Cảnh đế, Hồ Xuân lập tức bật chế độ diễn xuất, chấn chỉnh thần thái để bước trận chiến.
Nàng mở to đôi mắt bồ câu long lanh, cố hiện lên vẻ hoảng hốt và kinh ngạc tột độ. Đôi môi chẻ mím c.h.ặ.t thể hiện sự bất an, cánh mũi khẽ phập phồng khiến gương mặt càng thêm phần yêu kiều, tội nghiệp: "Ngài… Ngài là Hoàng thượng?"
Nói xong, Hồ Xuân bất chấp cơn đau buốt ở đầu gối, thể lảo đảo lật đật quỳ xuống thỉnh an. Miệng nàng lắp bắp, vội vã thốt lên những lời tạ tội ngớt.
Vẻ ngoài thì cung kính sợ hãi là thế, nhưng trong bụng Hồ Xuân đang thầm khen ngợi nữ chính nguyên bản. Nàng thấy thế là vô cùng khôn ngoan. Trong cảnh mà giả vờ Ngài là ai thì chỉ nước tự đào hố chôn .