Thánh Thê Ở Thú Thế, Ngũ Phu Tranh Cưng Chiều! - Chương 9: Hồng Nguyện Của Quả Quả

Cập nhật lúc: 2026-04-12 22:03:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế giới xung quanh phảng phất như biến mất trong khoảnh khắc , thở hòa quyện, triền miên ân ái…

 

Hơn nửa giờ , Vân Kiều sắp : “Xin tha mạng.”

 

“Bảo bối tâm can, nhẫn nhịn thêm chút nữa, còn một cái…”

 

“…” Mẹ kiếp, nhịp điệu c.h.ế.t a!

 

“Thật thơm thật mềm, thích nàng… thích…”

 

“Sắp c.h.ế.t hu hu…”

 

 

Hôm !

 

Lúc Vân Kiều tỉnh cảm thấy cả giống như xe tải lớn nghiền qua .

 

May mà sạch sẽ, rõ ràng dọn dẹp qua.

 

Váy thú bì sạch sẽ đặt ngay bên cạnh, nhưng Lôi Tiêu .

 

Vân Kiều khó nhọc dậy, run lẩy bẩy mặc váy thú bì .

 

Chuyện rắn sự gia tăng gấp đôi dĩ nhiên là thật, Lôi Tiêu bá đạo, giường lời tao nhã dứt.

 

Vân Kiều những dấu vết đầy mà dở dở .

 

Thế ngoài gặp khác a?

 

Nàng đang phiền não, bên ngoài hang động truyền đến giọng của Quả Quả: “Vân Kiều, cô đó ?”

 

“Có!” Trong lúc hoảng loạn Vân Kiều kéo một tấm thú bì khoác lên , che những dấu vết mờ ám , lúc mới bước ngoài.

 

Quả Quả đến một , bên cạnh còn một giống đực dung mạo dị thường tuấn mỹ, tay xách theo một tảng thịt.

 

“Đây là nhất thú phu của , Hồ Vân.” Quả Quả híp mắt : “Hôm nay đến tìm cô học nướng thịt, thịt đều mang đến .”

 

“Được!” Vân Kiều lịch sự gật đầu với Hồ Vân, liền thu hồi ánh mắt.

 

Sau khi rõ Quả Quả, khóe mắt Vân Kiều hung hăng giật một cái.

 

Nha đầu dấu vết cũng ít, một chút cũng che giấu.

 

Quả Quả dường như nhận nàng đang , xoay một vòng đắc ý : “Thế nào? Đệ nhất thú phu chọn lợi hại .”

 

Nói xong kỳ lạ tấm thú bì Vân Kiều: “Cô quấn kín mít như gì?”

 

“Không , chỉ là lạnh!” Vân Kiều bất động thanh sắc tháo tấm thú bì khoác xuống.

 

Lúc mới phản ứng , giống cái ở thế giới lấy những dấu vết tự hào.

 

Mỗi giống cái khi nhất thú phu, đều sẽ so bì lẫn .

 

Dấu vết càng nhiều, thì đại diện cho thú phu của càng lợi hại, mang ngoài càng thể diện.

 

Không chỉ , giữa các nhất thú phu cũng sẽ so bì chuyện , kẻ lợi hại sẽ chê kẻ yếu kém.

 

Vân Kiều mặc dù hiểu, nhưng cũng để coi thường Lôi Tiêu.

 

Quả nhiên, thấy những dấu vết nàng, Quả Quả trừng lớn mắt.

 

Ngay cả Hồ Vân bên cạnh nàng cũng kinh ngạc một thoáng: “Xà tộc quả nhiên lợi hại.”

 

“Chứ còn gì nữa!” Quả Quả tán thành gật đầu: “Hai cái cơ mà, quả nhiên danh bất hư truyền, nếu là thú nhân m.á.u lạnh, Xà thú nhân hẳn là các giống cái thích nhất.”

 

Sắc mặt Vân Kiều đỏ bừng, ngượng ngùng hận thể tìm một cái lỗ nẻo chui xuống, vội vàng chuyển chủ đề: “Không học nướng thịt ? Ta nhặt chút củi khô.”

 

Quả Quả: “Hồ Vân , hai chúng chuyện!”

 

“Được, nhưng củi khô là gì?”

 

“Chính là gỗ khô, thể đốt lửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-the-o-thu-the-ngu-phu-tranh-cung-chieu/chuong-9-hong-nguyen-cua-qua-qua.html.]

 

Thú nhân vốn dĩ sợ lửa, cũng tối qua Quả Quả và Hồ Vân qua chuyện , Hồ Vân hề tỏ sợ hãi, khi hỏi rõ ràng lập tức hóa thành con cáo lớn màu đỏ thẫm chạy .

 

Thật sự là… ngoan hơn cả ch.ó!

 

Đợi , Quả Quả mới kéo Vân Kiều xuống: “Cô , bộ lạc chúng náo nhiệt c.h.ế.t .”

 

“Hả?” Vân Kiều đầu óc mù mịt.

 

“Còn vì Thánh thư là cô , ngày hôm qua nhiều giống đực tộc khác đều rời , sáng sớm hôm nay tìm a phụ , nhị thú phu của cô.”

 

“Tộc trưởng thế nào?” Sẽ qua sự đồng ý của nàng nhận lời chứ?

 

“Muốn tìm ai nhị thú phu, đó là chuyện của cô, a phụ nới lỏng miệng, chỉ bảo bọn họ đến tìm cô thôi!”

 

“Ồ!” May quá may quá, tộc trưởng là đáng tin cậy.

 

Vân Kiều thở phào nhẹ nhõm, Quả Quả : “ cẩn thận Vu y, bà vẫn luôn khuyên a phụ đồng ý với những giống đực đó, còn cô là giống cái của bộ lạc, bắt buộc chấp nhận sự sắp xếp của tộc trưởng.”

 

Vân Kiều nhíu mày: “Ta là giống cái của bộ lạc sai, nhưng đời chỉ một bộ lạc thú lang thang , tệ hơn nữa còn Thử tộc bộ lạc, Vu y như , sợ rời khỏi bộ lạc ?”

 

“A phụ cũng như , nhưng thấy dáng vẻ đó của Vu y chút chịu buông tha, lát nữa chắc chắn sẽ đến tìm cô.”

 

“Mặc kệ bà , đừng hiện tại ý định tìm nhị thú phu, cho dù , bà là ai của , dựa mà quyết định ?”

 

đúng , Vu y tuổi càng lớn cũng càng khó chung đụng, cô yên tâm, và a phụ đều về phía cô.”

 

“Cảm ơn…” Vân Kiều hiểu rõ là nhân dân tệ, tất cả đều thích nàng.

 

Chỉ cần là động vật sống bầy đàn, luôn sẽ mâu thuẫn, bất kể ở , luôn vài kẻ đặc biệt đáng ghét nhảy nhót lung tung.

 

Chỉ cần lãnh đạo là lý lẽ, thì vấn đề lớn.

 

Đây cũng là lý do nàng hiểu lầm là phế thư, đa trong bộ lạc đối xử với nàng đủ thiện, nàng vẫn nguyện ý ở Quần Thú bộ lạc.

 

Đương nhiên, còn một lý do nữa là sợ c.h.ế.t!

 

Quả Quả thấy sắc mặt nàng vui, híp mắt chuyển chủ đề: “Không chuyện nữa, Lôi Tiêu ý với cô, cô còn tin, hôm qua lúc cô bảo nhất thú phu, khóe miệng sắp bay lên tận mặt trời .”

 

“Đó gọi là kề vai sát cánh cùng mặt trời.”

 

đúng đúng, chính là câu .”

 

“Cô thì ? Ta thấy Hồ Vân đối với cô cũng tồi.”

 

“Cũng tạm, vốn dĩ định chọn nhất thú phu , nhưng Hồ Vân , chỉ cần chọn nhất thú phu, sẽ để bộ Hồ tộc bộ lạc dung nhập Quần Thú bộ lạc chúng , , lập tức đồng ý luôn.”

 

“Vậy cô thích ?”

 

“Ta cũng thích khác, chi bằng lấy vị trí nhất thú phu chút chuyện ý nghĩa.”

 

“…” Ngoan ngoãn, một giống cái thú nhân thời viễn cổ dĩ nhiên giác ngộ như .

 

Nhìn một hiện đại từng xem đủ loại phim cung đấu quy mô lớn như nàng…

 

Xấu hổ!

 

Vân Kiều nghiêm túc : “Quả Quả, cô ưu tú, nhất định sẽ nên nghiệp lớn.”

 

“Ta cũng nghĩ như , ai giống cái chỉ thể sinh ấu tể? Sau tiếp quản vị trí tộc trưởng Quần Thú bộ lạc của a phụ , để bộ lạc của chúng ngày càng vững mạnh. Đến lúc đó, cô trưởng lão bộ lạc, thấy những bộ lạc lớn đó đều trưởng lão.”

 

“Chúng cùng , nên nghiệp lớn!” Quả Quả khoác vai nàng, nhắc đến tương lai trong mắt dường như ánh sáng, khuôn mặt nhỏ tròn trịa tràn đầy hy vọng tương lai.

 

Vân Kiều nhận lời: “Được, đến lúc đó cô tộc trưởng, trưởng lão bộ lạc.”

 

Chẳng bao lâu, Hồ Vân và Lôi Tiêu trở về.

 

Người xách theo một bó củi khô, vác một con heo rừng to gấp N .

 

Vân Kiều vội vàng đón lấy: “Ta còn , hóa săn, trong nhà còn nhiều thịt heo như ?”

 

Lôi Tiêu vui vẻ : “Những thứ đó còn tươi nữa, lát nữa ăn, nàng ăn con tươi .”

 

 

Loading...