Thánh Thê Ở Thú Thế, Ngũ Phu Tranh Cưng Chiều! - Chương 161: Giúp Nàng San Sẻ
Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:40:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Hoa: “??”
A Hoa: “…”
Có ai chuyện như ngươi ?
A Hoa đáng thương vươn tay về phía : “Đều tại ngươi, mới ngã, thể đỡ một cái ?”
“Không thể!” Lôi Tiêu xong, còn lùi về hai bước, khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt nhạt nhẽo.
Sắc mặt A Hoa cứng đờ, bất mãn : “Sao ngươi như chứ? Chẳng lẽ ngươi cũng giống như các thú nhân khác, coi thường ?”
Lôi Tiêu gật đầu: “Ngươi là .”
“…” Cuộc trò chuyện thể tiếp tục nữa.
A Hoa dậy, tức giận : “Này, ngươi quá đáng đấy? Chúng gì cũng giúp ngươi, ngươi báo đáp chúng như ?”
“Người giúp là A cô của Kình Thiên, liên quan gì đến ngươi?” Lôi Tiêu chút mất kiên nhẫn , ném câu định về phòng tìm Vân Kiều.
A Hoa thấy , sống c.h.ế.t nhào tới.
Lôi Tiêu vội vàng né tránh, phía chính là cửa gỗ.
Cú nhào của A Hoa, trực tiếp đập cửa gỗ.
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, cửa gỗ tông mở, A Hoa cũng ngã sấp mặt.
Mấy đang trò chuyện bên trong đều sửng sốt.
Vân Kiều kinh ngạc : “Đây là gì ?”
Kình Diệp T.ử cũng nhíu mày : “A Hoa, ngươi ?”
“Oa oa oa…” A Hoa ngước mắt lên, lóc t.h.ả.m thiết: “Diệp T.ử A thẩm, thú phu của Thánh thư ức h.i.ế.p .”
Thú phu của Thánh thư?
Vân Kiều ba vị đại kim cương bên cạnh, Mộc Bạch Kình Thiên và Ngân Tiêu, duy nhất ở đây chính là Lôi Tiêu.
Cho nên…
“Ngươi là, Lôi Tiêu ức h.i.ế.p ngươi?”
Vân Kiều cảm thấy khó tin, xong tự lập tức phủ quyết: “Không thể nào, Lôi Tiêu mặc dù lạnh lùng một chút, nhưng tuyệt đối là hùng tính ức h.i.ế.p thư tính.”
Kình Thiên lật một cái bạch nhãn, tức giận : “Chuyện đó ai mà ? Ta thấy Lôi Tiêu đối xử với thư tính quả thực gì.”
Ngân Tiêu cũng gật đầu tán thành: “Hung dữ, là khó gần.”
Hai xong còn , ánh mắt giao lưu giống như đạt thành nhận thức chung nào đó.
“Này!” Mộc Bạch hai bọn họ , chút vui : “Lôi Tiêu là một thú nhân bạn đời, đối xử với thư tính khác gì đó gọi là… Vân Kiều cái gì nhỉ… đúng , gọi là giữ trong sạch ? Sao đến miệng các ngươi thành ức h.i.ế.p thư tính ?”
“…” Không , đại ca, ngươi ?
Thời cơ để bôi nhọ tình địch, cần ?
Kình Thiên và Ngân Tiêu ngừng nháy mắt hiệu cho y, nhưng Mộc Bạch giống như mù , căn bản thấy, còn nghiêm túc với Vân Kiều: “Lôi Tiêu tuyệt đối là hùng tính như , Vân Kiều, nàng thể tin , tin một thư tính mới quen lâu nha!”
“Ta !” Vân Kiều cho y một ánh mắt an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-the-o-thu-the-ngu-phu-tranh-cung-chieu/chuong-161-giup-nang-san-se.html.]
Kình Thiên và Ngân Tiêu còn gì đó, Lôi Tiêu lúc cũng bước .
A Hoa lập tức lớn hơn: “Diệp T.ử A thẩm, dối, ức h.i.ế.p .”
“Đừng nữa!” Kình Diệp T.ử khẽ nhíu mày, Lôi Tiêu, tầm rơi xuống Vân Kiều: “Vân Kiều, cô xem chuyện …”
Vân Kiều tuyệt đối tin tưởng Lôi Tiêu: “Lôi Tiêu, xem, chuyện gì xảy ?”
Lôi Tiêu nhạt nhẽo : “Không gì, thư tính , cứ liên tục nhào , còn ân với , bảo đỡ ả một cái. Ta liền thấy lạ, ân với là Diệp T.ử A cô, liên quan gì đến ả? Diệp T.ử A cô, xem?”
Kình Diệp T.ử là lớn tuổi nhất trong các thư nô , chuyện gì xảy , lập tức đen mặt: “A Hoa, là như ?”
“Ta bậy…” A Hoa cũng nữa, ánh mắt đảo quanh: “Không chúng , thể trở thành Thần thú?”
“Hồ đồ!” Kình Diệp T.ử tức giận : “Lôi Tiêu thể trở thành Thần thú, đó là chỉ đường cho , liên quan gì đến ngươi? Ngược , Vân Kiều đối với ngươi mới ân, nếu cô , ngươi bây giờ vẫn còn thư nô ở Ưng tộc, ngươi thể lấy oán báo ân, câu dẫn bạn đời của cô chứ?”
Lời A Hoa liền thích : “A thẩm, thể gọi là câu dẫn chứ? Vân Kiều ba bạn đời, bận rộn cho xuể? Ta chỉ giúp cô san sẻ một chút, ý gì khác.”
Lôi Tiêu chính là Thần thú, chỉ cần thể sinh ấu tể của , cuộc sống của ả cũng đảm bảo !
, A Hoa bao giờ tin lời dối thư tính thể tự nuôi sống bản !
Dù hùng tính kết lữ cũng thể tìm thư tính khác giao phối sinh ấu tể.
Bất kể thế nào, bạn đời của Lôi Tiêu vẫn luôn là Vân Kiều, điểm sẽ đổi.
Nói một cách nghiêm túc, ả đây còn là đang giúp Vân Kiều một tay đó!
“Ngươi… ngươi…” Kình Diệp T.ử tức giận đến mức ngã ngửa, đập bàn giận dữ : “Ngươi còn cần mặt mũi ? Chúng vất vả lắm mới thoát khỏi cuộc sống thư nô, ngươi như , khác gì thư nô ?”
A Hoa cũng nổi giận, lớn tiếng gầm lên: “Đó là suy nghĩ của các , suy nghĩ của . Một thư tính, dựa hùng tính sống? Hả? Ta hại ai, chỉ sống , ?”
“Ngươi quả thực… mặt dày, lương tâm!” Kình Diệp T.ử tức giận nhẹ!
Vân Kiều đỡ lấy bà, A Hoa, khẽ nhíu mày: “Ngươi là, ngươi dựa đôi bàn tay của nuôi sống bản , vẫn thư nô?”
“, sai!” A Hoa cứng cổ : “Ta cô là cho , cũng cảm kích cô cứu , nhưng thích cuộc sống như thế , quá mệt mỏi cũng quá khổ cực , rõ ràng chỉ cần giao phối với hùng tính, là thể thức ăn, tại vất vả hầu hạ những con sâu bọ gớm ghiếc đó chứ?”
“Ta , ngày mai sẽ chuyện với tộc trưởng.”
Vân Kiều hít sâu một , ánh mắt ả còn nhiệt độ: “ mà, như thích khác chạm và đồ vật của , ngươi giao phối với ai cũng sẽ quản, nhưng nếu ngươi còn dám đ.á.n.h chủ ý lên thú phu của , đừng trách trở mặt nhận !”
A Hoa bĩu môi, phục lẩm bẩm: “Vậy nếu thú phu của cô đến tìm thì ?”
“Chỉ cần là thú phu của , ai đến tìm ngươi, sẽ giải trừ bạn đời khế ước với kẻ đó! Người của , ngoài , thể thêm thư tính nào khác, nếu thì cút cho !”
Vân Kiều lạnh lùng xong, ba thú phu của : “Nghe thấy ? Trước từng với các về vấn đề , trách các . bây giờ , nếu các chấp nhận , thể cầu xin Thú Thần giải trừ kết đế khế ước giữa chúng , các cũng sẽ biến thành Đọa lạc thú.”
Nàng chút bá đạo, bản thì tam phu tứ thị, lập trường yêu cầu các thú phu chung thủy.
nàng là chứ thần, là đều lòng ích kỷ, bá đạo thì bá đạo !
Nàng chính là hy vọng nữ nhân khác chạm nam nhân của nàng!
Không chấp nhận nàng thể để , đường ai nấy , bọn họ cũng thể tìm khác.
Lôi Tiêu hai lời giơ tay thề: “Lôi Tiêu hướng Thú Thần thề, chỉ một nàng là bạn đời, sẽ giao phối với bất kỳ thư tính nào ngoài nàng, nếu trái lời thề , trời đ.á.n.h sấm sét c.h.ế.t t.ử tế.”
“Ta cũng , cũng thề, ngoài Vân Kiều ai cũng cần!” Mộc Bạch hiểu chuyện, lập tức bắt chước.
Kình Thiên cũng vội vàng thề: “Vân Kiều, nàng là nhất, mới cần thư tính khác.”
Ngân Tiêu chút tủi : “Vân Kiều, cũng nguyện ý thề, nhưng nàng cho cơ hội nha!”