Thánh Thê Ở Thú Thế, Ngũ Phu Tranh Cưng Chiều! - Chương 12: Người Thích Nhất Chỉ Có Thể Là Ta
Cập nhật lúc: 2026-04-12 22:03:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi…”
“Lôi Tiêu đợi !” Vân Kiều cản , về phía Ngõa Lực: “Vậy a phụ ngươi phương pháp ?”
“A phụ thông minh chứ .” Nhắc đến a phụ, Ngõa Lực đắc ý, kể một lượt quá trình từ lúc a phụ phát hiện bãi biển đến lúc muối.
Vân Kiều châm chọc : “Ngươi tưởng chỉ a phụ ngươi thông minh ? Các thú nhân khác đều mù mắt, chú ý tới muối bãi cát lúc thủy triều rút ?”
Ngõa Lực phục: “Nếu các thú nhân khác phát hiện , tại ?”
“Bởi vì thú nhân kính sợ cái gọi là Hỏa Thần chứ , Vu y và Bạch Vi của bộ lạc chúng là ví dụ nhất ? Cho dù thú nhân nghĩ đến phương pháp , cũng dám dễ dàng thử nghiệm, càng sẽ lúc cháy rừng nghĩ cách dập lửa, ngược lấy mồi lửa gì đó, a phụ ngươi nhiều nhất chỉ thể coi là to gan mà thôi.”
Ngõa Lực nghẹn họng!
Vu y cũng một trận cạn lời, chuyện thì chuyện, nhắc đến bà gì?
muối là chuyện lớn.
Vu y nhíu mày : “Vân Kiều, phương pháp ngươi thật sự thể muối?”
“Có thể a, chỉ là phương pháp muối thiện, muối cũng thể ăn nhiều.”
“Ngươi phương pháp muối chỉnh?” Mắt Vu y đều sáng lên .
Bạch Vi vội vàng : “A cô, Vân Kiều những thứ , nàng nhất định là đang hươu vượn.”
“Trong lòng tự tính toán!” Vu y cảnh cáo liếc nàng một cái, với Vân Kiều: “Lát nữa về sẽ đem chuyện cho tộc trưởng. Vân Kiều, ngươi là giống cái của bộ lạc, vẫn suy nghĩ cho bộ lạc, Ngõa Lực thì thôi , Mộc Bạch…”
“Ta chỉ đến xem thử, nhất định bây giờ nhị thú phu của Vân Kiều, hơn nữa, Vu y, cho dù là a phụ a mẫu của Vân Kiều cũng thể chọn bạn đời nàng , bà quản rộng ?” Mộc Bạch vẫn luôn lên tiếng bất mãn .
“Được , là xen việc của khác, quản nữa, các ngươi thích thế nào thì thế đó !” Vu y trừng một cái, chống gậy rời .
Bạch Vi cam tâm liếc Vân Kiều một cái, vội vàng đuổi theo: “A cô, bà đợi cháu với…”
“Vu y, bà cứ thế mà ? Không sẽ để nhị thú phu của Thánh thư ? Vu y, Vu y…” Ngõa Lực rảnh bận tâm đến Vân Kiều, đuổi theo tìm Vu y đòi một lời giải thích.
“Vu y , thật sự bà thế nào nữa!” Quả Quả vô cùng khó chịu.
Vân Kiều cũng đ.á.n.h giá thế nào, bà , bà mấy chuyện buồn nôn.
Nói bà , bà từ đầu đến cuối cũng từng tổn thương , còn đặt lợi ích của Quần Thú bộ lạc lên hàng đầu.
Thật sự khó đ.á.n.h giá.
Lôi Tiêu quan tâm Vu y, nheo mắt đ.á.n.h giá giống đực mặt: “Ta hình như từng gặp ngươi!”
Mộc Bạch gật đầu: “Ta là nhất dũng sĩ Miêu tộc Mộc Bạch, cũng là ấu tể của Vu y Miêu tộc, thú hình là linh miêu, lúc săn chúng từng gặp .”
Vừa đến thú hình Lôi Tiêu cũng nhớ : “Hóa là ngươi, ngươi nhị thú phu của Vân Kiều?”
Mộc Bạch gật đầu, về phía Vân Kiều thần sắc nghiêm túc : “Ta quả thực nhị thú phu của Vân Kiều, nhưng Vân Kiều nàng yên tâm, sẽ ép buộc nàng , nàng cũng cần vội từ chối , những ngày đều ở Quần Thú bộ lạc, nàng thể thử tiếp xúc nhiều hơn với . Nếu cuối cùng vẫn thích , cũng sẽ cưỡng cầu.”
“Cảm ơn.” Người lời đều đến nước , Vân Kiều còn thể gì nữa?
Lôi Tiêu trợn trắng mắt, âm dương quái khí : “Ta quen thú nhân trong bộ lạc các ngươi, từng , ngươi chỉ nhất thú phu của giống cái. Sao thế? Bây giờ lão nhị cũng nguyện ý ?”
“Lúc khác lúc đó!” Mộc Bạch thần sắc thản nhiên bất động thanh sắc đ.â.m ngược : “Ta trong lòng ngươi thoải mái, cũng Vân Kiều thích ngươi, nhưng ngươi rốt cuộc là thú nhân m.á.u lạnh, mùa đông còn ngủ đông. Vân Kiều là Thánh thư, dựa một giống đực như ngươi là bảo vệ nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-the-o-thu-the-ngu-phu-tranh-cung-chieu/chuong-12-nguoi-thich-nhat-chi-co-the-la-ta.html.]
“…” Lão t.ử ? Cần ngươi nhắc nhở?
Đáy mắt Lôi Tiêu xẹt qua một tia lạnh lẽo, nguy hiểm nheo mắt .
Mộc Bạch thẳng , mặc dù đang , nhưng nơi đáy mắt chút ý nào.
“Thật ngại quá, Lôi Tiêu là đủ , cần nhị thú phu, việc gì thì ngươi vẫn nên mời về cho!” Vân Kiều thấy hai sắp đ.á.n.h , một nữa bày tỏ lập trường.
Lôi Tiêu cụp mắt xuống, đang nghĩ gì.
“Nghe nàng, về hang động đang ở đây, nhưng tạm thời sẽ rời khỏi Quần Thú bộ lạc, hoan nghênh nàng đến tìm .” Mộc Bạch dễ chuyện, liếc Lôi Tiêu một cái rời .
Đợi , Quả Quả mới nhíu mày : “Vân Kiều, Mộc Bạch lợi hại, mùa hè thì còn đỡ, đến mùa đông, Lôi Tiêu thật sự lo cho cô .”
“Không còn cô ? Lẽ nào cô giúp ?”
“Sao thể, cô chính là trưởng lão tương lai của bộ lạc , chắc chắn sẽ giúp cô.”
“Vậy là , yên tâm , đến mùa đông tiếp, nhất định sẽ chăm sóc cho bản .”
Nàng rốt cuộc từng sống chế độ một vợ một chồng ở thế giới hiện đại, đột nhiên bảo nàng tìm thêm mấy , trong lòng thật sự vượt qua rào cản .
Giống như tất cả các cô gái khác, Vân Kiều cũng từng mơ giấc mơ khi lớn lên mặc váy cưới, bước về phía yêu nhất.
Bây giờ, Lôi Tiêu chính là nàng yêu nhất, nàng hy vọng giống đực khác xen .
…
Quả Quả nhắc đến chủ đề nữa, chuyện với Vân Kiều một lát, lúc mới dẫn Hồ Vân rời .
Lôi Tiêu luôn buồn bực vui, từ lúc Mộc Bạch luôn ở trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, Vân Kiều gọi dọn dẹp chỗ thịt còn , đều thấy.
Vân Kiều thở dài một tiếng, đến mặt đưa tay quơ quơ: “Vẫn còn để bụng lời của Mộc Bạch ?”
“Cũng , là nhất thú phu của nàng, trong lòng dù vui cũng sẽ hiểu chuyện. Hơn nữa Mộc Bạch cũng sai, nàng quả thực cần nhiều thú phu, chỉ dựa một giống đực như bảo vệ nàng.”
“ mà… nhưng mà…”
Lôi Tiêu đến đây, nghiêm túc và mong đợi Vân Kiều: “Nàng thể hứa với , bất kể bao nhiêu thú phu, thích nhất chỉ thể là ?”
“Ta sẽ thú phu khác …”
“Như !” Lôi Tiêu ngắt lời nàng, cảm xúc nơi đáy mắt phức tạp, cam lòng, buồn bực, bực tức, nhưng lời khỏi miệng là: “Nàng thể chỉ một , so với việc nàng gặp nguy hiểm, thà thêm vài thú phu bảo vệ nàng. Vân Kiều, nàng là giống cái quan trọng nhất đời của Lôi Tiêu , thể vì sự ích kỷ của bản mà hại nàng.”
“…” Sao là hại chứ?
Vân Kiều bất đắc dĩ : “Được , nếu gặp thích hợp tiếp, bây giờ thật sự gặp thích hợp.”
“Vậy… đến lúc đó nàng thích nhất, nhất định là !”
“Được~” Vân Kiều ôm lấy khuôn mặt , kiễng chân hôn lên khóe môi , nghiêm túc : “Bắt buộc là , nhất định là , điểm sẽ đổi.”
Lôi Tiêu cảm động đến mức thể diễn tả bằng lời, ôm chầm lấy lòng.
Chỉ là ôm ôm, Vân Kiều liền cảm thấy đúng, trán trượt xuống mấy vạch hắc tuyến: “Tinh lực của cũng quá đấy?”
Lôi Tiêu: “…”