Thánh Thê Ở Thú Thế, Ngũ Phu Tranh Cưng Chiều! - Chương 115: Tộc trưởng và trưởng lão nhiều tâm nhãn
Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:38:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Ngõa Lực trực tiếp quỳ xuống mặt Vân Kiều, nam t.ử hán cao một mét tám là :"Thánh thư, cô là sứ giả của Thú Thần đại nhân, Trùng tộc chúng tuy nhỏ bé, dung mạo cũng , nhưng, nhưng chúng cũng là thú nhân a! Đã là thú nhân, Thú Thần đại nhân chẳng lẽ nên đối xử bình đẳng ? Chúng cũng là con dân của Thú Thần đại nhân, cũng nhận sự che chở của Thú Thần đại nhân. Cầu xin cô, thu nhận chúng , trong bộ lạc của , mỗi ngày đều c.h.ế.t, thật sự chịu nổi nữa hu hu~"
"Chuyện …" Vân Kiều một ngụm đồng ý ngay.
nàng cũng hiểu một điều, quy củ thì thành nề nếp.
Nàng là Vu y, một quyền lợi, Trư Đại Hải cũng sẽ tôn trọng ý nguyện của nàng.
tộc trưởng của Quần Thú bộ lạc cho cùng vẫn là Trư Đại Hải, đưa quyết định cũng nên là Trư Đại Hải mới đúng.
Nàng nhiều nhất chỉ thể đưa một lời khuyên cho Trư Đại Hải, chứ thể vượt quyền ông đưa quyết định.
Vân Kiều thở dài một tiếng, đỡ lên, lúc mới với Báo Thương:"Ngươi gọi tộc trưởng và các trưởng lão tới một chuyến !"
Báo Thương cau mày, khó chịu liếc Ngõa Lực một cái, vẫn .
Đợi , Vân Kiều mới ôn tồn :"Ngươi đừng nữa, lát nữa nếu tộc trưởng đồng ý, sẽ giúp ngươi đỡ. ngươi cũng hiểu rõ, Quần Thú bộ lạc chỉ một tộc trưởng, đưa quyết định vĩnh viễn là tộc trưởng."
"Như là đủ , cảm ơn Thánh thư, cô thật sự là một giống cái ."
Có một , sẽ vì thù g.i.ế.c cha mà ghi hận kẻ thù cả đời.
Có một , cũng sẽ lý trí nhận sự việc.
Ngõa Lực chính là .
A phụ của sai , hại thành tự chuốc lấy hậu quả.
Vân Kiều thể bỏ qua hiềm khích giúp , cảm kích .
Không bao lâu, Trư Đại Hải dẫn theo hai vị trưởng lão tới.
Đáng tiếc, Hồ Thanh và Miêu Quất đều đồng ý cho Trùng tộc hòa nhập.
Hồ Thanh thẳng thắn, trực tiếp bảo Ngõa Lực từ tới thì cút về đó.
Miêu Quất càng âm dương quái khí :"Trùng tộc các ngươi ỷ việc muối, lấy bao nhiêu thức ăn của chúng , thể sống nổi chứ? Chuyện vô lý nha!"
Trư Đại Hải tỏ thái độ, dường như đang suy nghĩ lợi hại mà việc Trùng tộc hòa nhập mang cho ông.
Ngõa Lực suýt chút nữa sắp , bất lực về phía Vân Kiều.
Vân Kiều ho nhẹ một tiếng vội vàng :"Tộc trưởng, ngài thấy ?"
Trư Đại Hải suy nghĩ một chút, lúc mới về phía Ngõa Lực:"Ngươi nên hiểu rõ, vì tác phong của Trùng tộc các ngươi, Quần Thú bộ lạc hoan nghênh các ngươi. Trư Đại Hải là một thú nhân coi trọng lợi ích. Nếu đồng ý cho Trùng tộc gia nhập, Trùng tộc các ngươi thể mang đến cho lợi ích gì?"
Hồ Thanh trợn trắng mắt bực dọc :"Lợi ích? Trùng tộc bọn họ chẳng lẽ còn thể trả những thức ăn thu mua giá cao ? Nếu thể trả , sẽ đồng ý cho Trùng tộc gia nhập."
"Ta cũng !" Miêu Quất lạnh :"Ngõa Lực, ngươi cũng đừng bản trưởng lão hẹp hòi, thú nhân Miêu tộc chúng vì muối, đưa cho Trùng tộc các ngươi ít thức ăn. Bản trưởng lão tâm thiện, cũng bắt ngươi trả bộ, cứ tính theo lượng trao đổi muối biển của Thủy tộc ở phiên chợ lớn ."
"Muối của Thủy tộc rẻ lắm, ba con thỏ là thể đổi một ống tre, ngươi cứ theo cái giá trả bộ thức ăn dư thừa, bản trưởng lão sẽ đồng ý cho Trùng tộc hòa nhập."
Ngõa Lực dở dở :", nhưng Trùng tộc bây giờ nhiều thức ăn như a!"
Tộc nhân đều đang chịu đói , những thức ăn dư thừa để bao lâu, nhanh hỏng, lúc bọn họ còn vứt nhiều.
Miêu Quất ha hả:"Không ? Vậy thì ngại quá, bản trưởng lão đồng ý."
"Bản trưởng lão cũng đồng ý." Hồ Thanh nhạt nhẽo liếc xéo một cái, về phía Trư Đại Hải:"Tộc trưởng, ngài đừng mềm lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-the-o-thu-the-ngu-phu-tranh-cung-chieu/chuong-115-toc-truong-va-truong-lao-nhieu-tam-nhan.html.]
Trư Đại Hải gật gật đầu, về phía Ngõa Lực:"Ngươi thấy chứ? Không việc gì thì mời về cho!"
Ngõa Lực gấp đến mức sắp , ngừng nháy mắt hiệu cho Vân Kiều.
Vân Kiều liếc một cái, bất đắc dĩ :"Tộc trưởng, hai vị trưởng lão, thực Trùng tộc vẫn thể mang lợi ích cho Quần Thú bộ lạc, hơn nữa lợi ích còn lớn."
"Ồ?" Trư Đại Hải và hai vị trưởng lão đồng loạt sang.
Thái độ của Hồ Thanh cũng hơn nhiều:"Thánh thư a, lợi ích mà cô là gì?"
"Chính là cái !" Vân Kiều hiệu cho bọn họ tằm trong chum đá.
"Nhuyễn cốt trùng thể nhả tơ, tơ nhả thể dệt vải, vải chúng là thể quần áo."
"Quần áo… chính là thứ giống như áo da thú, nhưng nhẹ nhàng dễ dùng hơn da thú."
"Còn vân đóa cầu màu trắng , thứ quý giá lắm, nó, các giống cái sẽ bao giờ sợ lạnh nữa."
Quần áo?
Vân đóa cầu?
Trư Đại Hải và hai vị trưởng lão , thi dậy mấy con tằm màu trắng trong chum đá.
Trư Đại Hải cau mày :"Con sâu và thứ màu trắng thật sự tác dụng?"
Vân Kiều gật đầu lia lịa:"Tuyệt đối tác dụng, vô cùng tác dụng, mùa xuân phiên chợ ? Chỉ cần dám những thứ lúc đó, đảm bảo, thú nhân nào thích, đến lúc đó thú nhân đổi đồ với chúng sẽ vô cùng nhiều."
"Hơn nữa, Trùng tộc thực cũng chỗ dùng, bọn họ tuy yếu ớt, nhưng đa thú nhân đều độc."
"Ưng tộc đối với chúng mà luôn là một mối đe dọa, nếu Trùng tộc giúp đỡ, phần thắng của chúng sẽ lớn hơn nhiều."
Miêu Quất vẫn vui, bĩu môi :"Vài con sâu nhỏ mà thôi, cho dù độc thì thể giúp gì? Ưng tộc cũng ngốc, thể chủ động ăn nọc độc của bọn họ chứ?"
Vân Kiều :"Miêu Quất trưởng lão, ngài quên mũi tên ? Dùng ma phí tán ngâm một chút lợi hại như , nếu dùng nọc độc ngâm một chút, thì thú nhân trúng tên còn thể sống ?"
Miêu Quất sửng sốt.
Hả?
Hình như… sai nha!
Ông thử ma phí tán, thứ đó lợi hại lắm, vết thương chỉ cần dính một chút xíu, ông vô lực.
Nếu những ma phí tán đổi thành nọc độc thì ?
Hồ Thanh nhạt nhẽo :"Vậy thì ? Trùng tộc đa nhát gan, cô chắc chắn đến lúc đó bọn họ đối đầu với Ưng tộc sẽ bỏ chạy trận chiến?"
"Không, sẽ , đảm bảo!" Ngõa Lực đỏ mặt, vội vàng thề thốt:"Chỉ cần cho chúng hòa nhập , chúng chính là thú nhân của Quần Thú bộ lạc, nhất định sẽ cùng sinh t.ử với Quần Thú bộ lạc."
Tròng mắt Hồ Thanh đảo một vòng, vô cùng hiền từ:"Nói miệng bằng chứng, trừ phi tộc nhân các ngươi đều hướng Thú Thần thề, cùng sinh t.ử với Quần Thú bộ lạc, nếu cách nào tin tưởng các ngươi."
"Chuyện …" Ngõa Lực khó xử .
Bản thì thể thề, nhưng thể đảm bảo các tộc nhân đều thề a!
Hồ Thanh thấy do dự, vuốt vuốt râu, híp mắt tiếp tục :"Ngươi gì cũng là tộc trưởng Trùng tộc, đa thú nhân Trùng tộc đều sẽ lời ngươi chứ? Nếu kẻ , cớ gì quản sống c.h.ế.t của bọn chúng nữa? Chẳng lẽ, ngươi còn vì những kẻ , mà màng đến sống c.h.ế.t của tộc?"
Miêu Quất con cáo già đang lừa gạt , nhưng ông sẵn lòng phối hợp:" , thật, Trùng tộc các ngươi ngay cả một Vu y cũng , căn bản tính là bộ lạc. Quần Thú bộ lạc chúng tận hai Vu y đấy, chỉ cần các ngươi chịu thề, chính là của Quần Thú bộ lạc, Vu y của chúng cũng là Vu y của các ngươi."