Bỗng đằng vang lên tiếng "chít chít". Cảm thấy vòng tay của Thất Diệp lỏng , đầu thì là Nguyệt hầu đến. Con khỉ đó... Khóe miệng Trần Thanh Sư giật giật. Con khỉ ôm khư khư mấy cái bánh bao nóng hổi trong tay, vẻ nịnh nọt dâng lên mặt Thất Diệp.
Thất Diệp cầm lấy bánh bao, nhét cho Nguyệt hầu một cái, còn thì chia phần với Trần Thanh Sư.
Nguyệt hầu vui sướng gặm bánh bao, chạy quanh Thất Diệp kêu "chít chít" mừng rỡ.
"Ngươi nuôi khỉ chỉ để nó kiếm đồ ăn cho ngươi thôi ? Sao ngươi dạy khỉ ăn trộm đồ thế ?" Trần Thanh Sư ngạc nhiên cảm thán khi Thất Diệp nuốt nốt miếng bánh bao cuối cùng.
"Hồi kiếm ăn khó khăn lắm nên mới nuôi con khỉ . Hồi đó thích ăn thịt chim và trứng, nên dạy nó cách leo cây, trèo vách đá để moi trứng, bắt chim non. Trong rừng nhiều chim thú hung dữ. Con khỉ cũng huấn luyện cực khổ lắm mới thể hành động tiếng động mà thành công." Thất Diệp vuốt ve đầu Nguyệt hầu, khiến nó sủng ái mà sinh kiêu, ôm lấy cổ tay chịu buông.
Hiếm khi Trần Thanh Sư Thất Diệp nhiều một lúc thế . vẻ như hễ nhắc đến chuyện trong rừng, nhiều hơn hẳn. Nhìn cách chơi đùa với Nguyệt hầu, nàng mới ngạc nhiên nhận , thực chất là một chúa tể rừng xanh. vì nàng đưa thế giới trần tục, rời xa vương quốc của , lưu lạc nay đây mai đó, nàng khỏi cảm thấy áy náy trong lòng.
Như nàng đấy, cuộc sống thuở nhỏ của Thất Diệp vô cùng gian khổ, bữa nay lo bữa mai. Dù , vẫn ngoan cường sống sót đến tận bây giờ, thậm chí còn thuần phục Bằng, Nguyệt hầu, và lẽ còn nhiều loài động vật nàng từng thấy mặt. Trở thành một vị chúa tể thống trị địa bàn bằng luật lệ cá lớn nuốt cá bé, c.h.é.m g.i.ế.c hoang dã, quả thực đáng nể.
...
Cứ lẩn trốn, lẩn lách như thêm vài ngày, cuối cùng họ cũng thành. nơi đây còn thuộc lãnh thổ Thương Quốc nữa. Hai hiện đang tại một tòa thành biên giới của Đại Quốc.
"Bây giờ lãnh thổ Đại Quốc, là một tòa thành lớn, chỉ cần chúng dễ dàng ló mặt ngoài, chắc hẳn sẽ an . Bọn chúng càng dám gây chuyện ở lãnh thổ nước khác." Trần Thanh Sư tìm một ngôi nhà bỏ hoang trong con ngõ sâu để tá túc. Lúc , nàng đang nhặt rau chuẩn nấu cơm.
Thất Diệp tựa khung cửa, lặng lẽ nàng xào rau, nêm nếm gia vị, đổ đĩa.
"Thế , sẽ đến Ninh Quốc tìm cha ngươi . Tới phủ Mân Vương sẽ an . Hơn nữa cũng thể đợi Sơ Nhất Thập Ngũ đến đón. Sau đó trống dong cờ mở, trọng binh hộ vệ để bình yên trở về Thương Quốc." Trần Thanh Sư gạt cái tay đang chực thò đĩa rau của Thất Diệp , đơm cơm cho hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-78.html.]
Thất Diệp chẳng mấy thiện cảm với Mân Vương việc trở về Thương Châu. Chẳng qua là do Trần Thanh Sư thế, nên mới nhượng bộ nữa.
"Dạo ngươi càng ngày càng ít . Có chuyện gì vui ?" Trần Thanh Sư gắp thức ăn cho , nhưng nuốt chửng ngay như khi.
Thất Diệp ngẩng lên nàng. Bản cũng diễn tả rõ cảm giác của lúc , luôn thấy ngột ngạt khó chịu, bực bội đến mức c.h.é.m g.i.ế.c điên cuồng. vẫn cách bộc lộ cảm xúc, trong lòng rối bời như tơ vò. Cuối cùng, chỉ khẽ lắc đầu.
Trần Thanh Sư xoa đầu , ân cần : "Có tâm sự gì cứ với , đừng giấu kín trong lòng."
Thất Diệp im lặng và cơm. Dù vẻ ngoài lạnh nhạt vẫn gì đổi so với bình thường, nhưng Trần Thanh Sư vẫn tinh ý nhận sự khác thường của . Tuy nhiên, bản tính vốn lầm lì ít . Nếu giải thích lý do vì Thất Diệp gần gũi và quấn quýt bên Trần Thanh Sư đến , thì đó là vì nàng hiểu .
Dù nét mặt mảy may biến sắc, Trần Thanh Sư vẫn thể dễ dàng đoán suy nghĩ của . Cũng vì thế, ở bên cạnh nàng, Thất Diệp mới tìm thấy cảm giác thấu hiểu và tri kỷ từng .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ăn xong, Thất Diệp dựa Trần Thanh Sư, chịu rời xa dù nửa bước. Trần Thanh Sư hết cách với , đành khuyên nhủ rằng đợi khi nhận cha , nàng sẽ đến hỏi cưới đàng hoàng mới về Thương Quốc, chuyện sẽ đấy. Cuộc chia ly cũng chỉ là tạm thời thôi. Thất Diệp vờ như thấy gì, cứ ôm khư khư lấy nàng buông nửa lời.
...
Hôm nay, hai họ rời khỏi thành phố, hóa trang một thị trấn nhỏ.
Những chuỗi ngày dãi nắng dầm sương gần đây bào mòn sức lực của Trần Thanh Sư. Nàng kiên quyết tìm một nhà trọ để nghỉ ngơi cho t.ử tế.